Vợ vừa mới si/nh còn yếu, vậy mà chồng ngang nhiên đưa bạn bè về nhà bắt vợ xuống bếp nấu liền 3 mâm cỗ cho họ ăn uố/ng nh/ậ/u linh đình. Đến khi tiệc tàn, anh ta lạnh lùng đuổi vợ xuống bếp ăn một mình như người dưng trong chính ngôi nhà của mình.
Đúng lúc ấy, mẹ chồng bất ngờ bước vào, tận mắt chứng kiến con dâu mới si/nh còn xanh xao phải cúi người thu dọn, một mình rửa cả 3 mâm bát đũa ngổn ngang.
Bà đứng sững vài giây… rồi làm một chuyện khiến cả căn nhà ch…ết lặng.
Tuấn né///m lại cho vợ ít tiền rồi chẳng cần biết vợ anh đi chợ bằng cách nào. Hoa bận con nên đành phải nhờ hàng xóm đi chợ giúp rồi cô nấu nướng. Ba mâm to đầy ắp. Hoa vừa nấu, vừa bế con, vừa dỗ đứa bé kh//óc ng//ằn ng//ặt. Mồ hôi chảy ướt cả vai áo.
Đến trưa, bạn bè anh kéo đến rôm rả, b//i///a khui lách tách, cười nói vang nhà. Hoa bày hết đồ ăn ra chưa kịp ngồi vào mâm thì Tuấn đã chỉ:
– Chỗ đông người mà th//ằng b//é cứ kh//óc thế này làm sao anh em tôi ăn uố///ng được. Thôi cô bế con vào bếp mà ăn.
Hoa lẳng lặng trở ra, bạn bè Tuấn bắt đầu z/ô z/ô… Hoa ngồi nép trong bếp, ôm con, lặng lẽ ăn bát cơm nguội với chút đồ ăn thưà. Thi thoảng cô nghe bạn bè Tuấn nói chuyện:
“Ơ, vợ Tuấn mới đ//ẻ mà vẫn kh//ỏe phết nhỉ. 1 mình quẩy 3 mâm cỗ đầy ngon ơ?”
Không ai biết từ sáng tới giờ, Hoa phải cắ/n ră/ng chịu cơn đ//au bu//ốt tận xư//ơng ch//ậu.
Đến tối, tiệc tàn, cả bàn bát đũa, lo//n b///ia, xương cá, vỏ hải sản bừa bộn khắp nơi. Hoa vừa dỗ con vừa thu dọn. Tuấn nằ///m vật ra ghế, ngáp một cái rồi nói tỉnh bơ:

“Xong thì rửa sạch đi, mai còn dùng. Ở nhà bế con thôi chứ có làm gì đâu mà than.”
Hoa cúi xuống, nước mắt lẫn vào chậu bát đầy bọt xà phòng.
Đúng lúc đó, mẹ chồng cô – bà Hạnh – bước vào…
Bà Hạnh đứng sững ở cửa, đôi mắt bà dán chặt vào tấm lưng gầy gò, run rẩy của Hoa đang cúi rạp bên đống bát đĩa ngổn ngang. Bà nhìn sang phía con trai đang nằm gác chân lên ghế, rung đùi bấm điện thoại, miệng vẫn còn nồng nặc mùi bia rượu.
Không một lời quát tháo, bà Hạnh bước lại gần, giật phắt chiếc điện thoại trên tay Tuấn rồi ném thẳng vào chậu nước rửa bát đầy mỡ màng. Một tiếng “tõm” vang lên, cả căn nhà chết lặng.
Tuấn bật dậy, định gào lên thì khựng lại khi thấy đôi mắt đỏ ngầu, giận dữ của mẹ. Bà Hạnh không nhìn con trai, bà cúi xuống giật lấy chiếc giẻ rửa bát trên tay Hoa, giọng bà nghẹn lại: — “Hoa, đứng dậy! Bế con lên phòng ngay cho mẹ.”
— “Mẹ… con làm nốt chỗ này là xong ạ…” — Hoa lí nhí, gương mặt xanh xao đầy vẻ tội lỗi.
— “Mẹ bảo đứng dậy!” — Bà Hạnh quát lớn, nhưng là quát Tuấn. — “Anh nhìn đi! Đây là vợ anh, là người vừa sinh cháu cho tôi, không phải osin không công. Anh đưa bạn bè về nhậu nhẹt, để vợ vừa bế con vừa nấu 3 mâm cỗ, giờ lại bắt nó đi hầu hạ đống rác này à?”
Tuấn ấp úng: — “Thì… con thấy cô ấy vẫn làm được. Ở nhà chỉ có mỗi việc bế con, giúp chồng tí việc có sao đâu mẹ…”
Bà Hạnh cười cay đắng, bà vớ lấy chiếc mâm, hất tung đống xương xẩu, vỏ lon còn sót lại lên người Tuấn. — “Chỉ mỗi việc bế con? Anh có biết vết mổ của nó còn chưa lành hẳn không? Anh có biết một mình nó xoay xở với 3 mâm cỗ trong khi con khóc là như thế nào không? Anh giỏi thì xuống đây mà rửa, mà dọn! Từ hôm nay, nếu anh còn để vợ anh phải khổ một giây nào nữa, thì anh xéo ra khỏi cái nhà này. Tôi thà nuôi con dâu và cháu nội chứ không cần cái loại con trai vô tâm như anh!”
Nói đoạn, bà Hạnh đỡ Hoa đứng dậy, dìu cô lên gác. Bà tự tay pha một bát nước gừng ấm, bắt cô uống rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Dưới bếp, Tuấn lụi cụi một mình giữa đống bát đĩa bẩn thỉu đến tận nửa đêm. Lần đầu tiên trong đời, anh ta phải nếm trải cái cảm giác mỏi lưng, thối móng tay khi đối diện với đống việc mà anh ta vốn coi là “chẳng có gì”.
Sáng hôm sau, Tuấn dậy sớm, lặng lẽ đi mua đồ ăn sáng đặt lên bàn, không quên kèm theo một tờ giấy nhỏ: “Vợ ơi, anh sai rồi. Từ nay việc nhà cứ để anh lo”. Hoa nhìn tờ giấy, nhìn mẹ chồng đang mỉm cười khích lệ, cô biết mình đã thực sự có một người mẹ thứ hai bảo vệ mình giữa cơn sóng gió của cuộc đời.


Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai…
Tôi năm nay ba mươi tám tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng. Ly hôn đã ba năm. Người tôi từng cưới – Lan – là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới khi cả hai tay trắng.



Biết vợ bị bện//h hiể m ngh èo giai đoạn cu//ối, chồng liền bỏ bê ra ngoài tíu tít cặp kè với em họ của vợ, ngày vợ qu-a đờ-i, số tài sản để lại trong tờ giấy đầu giường khiến chồng đứng hình…Người đàn bà nằm trên giường bệ-nh, thân hình gầy gò, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn gắng mỉm cười mỗi khi thấy chồng bước vào. Chị mắc UT giai đoạn cuối, từng giọt thuốc truyền nhỏ xuống như rút cạn si;/nh lực. Nhưng điều khiến chị đau nhất không phải bệ;/nh tật, mà là sự lạnh nhạt của chồng.Anh viện cớ công việc bận rộn, những buổi tối vắng nhà ngày càng nhiều. Đến một hôm, chị lặng người phát hiện anh không còn đi công tác, mà đang tay trong tay với chính em họ ruột của mình – cô gái từng nhiều lần ngồi bên giường giả vờ an ủi chị.Những tháng cuối đời, chị không còn khóc, không trách. Chỉ lặng lẽ ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ để ngay đầu giường.Ngày chị qua đời, ta-ng lễ diễn ra lặng lẽ. Anh chồng cùng người em họ ăn mặc chỉnh tề, tưởng như mọi thứ đã khép lại để mở ra cuộc sống mới cho họ. Nhưng rồi, khi quay lại dọn dẹp đồ đạc, anh nhìn thấy một tờ giấy gấp gọn để ngay dưới khung ảnh cưới.Anh run run mở ra. Dòng chữ của vợ vẫn còn nắn nót:
Con gái tôi năm nay 33ti. Con không được xinh nếu như không muốn nói là x.ấu. Khuyết điểm ở cả khuôn mặt lẫn dáng đi. Từ hồi học xong Thạc sĩ, nó xin được việc trong một trung tâm nhỏ, lương chỉ 4,5 triệu một tháng – mà cứ ngẩng cao đầu như thể thiên hạ thiếu mỗi mình nó.