“Bố mẹ, bố mẹ ngồi đây với con.” Giọng anh không lớn nhưng chắc. Bà Đoan đổi sắc mặt ngay: “Quang, con làm cái gì thế?” Quang nhìn mẹ: “Con mời bố mẹ vợ con ngồi vào bàn ăn.” Ông Bạo đập bàn: “Mày định bêu giếu bố mẹ mày trước khách à?” Quang không lùi: “Con không bêu ai cả, con chỉ nói sự thật.”
Thảo Vi chen vào: “Anh Quang, anh có cần làm màu vệ không?” Quang quay sang em gái: “Vi, tiện khác hạ người khác xuống thấp hơn mình là khác.” Quang kéo ghế ngồi xuống, sống lưng vẫn thẳng tắp: “Căn nhà này là tài sản riêng của vợ anh, do bố mẹ vợ anh bán đất ở quê góp từng đồng. Anh về đây ở là nhờ tình thương của vợ và bố mẹ vợ. Anh chưa bao giờ thấy nhục vì điều đó. Anh chỉ thấy nhục nếu mình nhận ơn của người ta mà lại để chính bố mẹ ruột mình coi thường người đã có ơn với mình.”
Mẹ tôi quay đi rất nhanh nhưng tôi vẫn thấy bà đưa tay quệt mắt. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ lau nước mắt. Bé Mít ôm cánh tay bà ngoại: “Bà ngoại ngồi đây với con nha.” Câu nói ấy như cái kim chạm vào chỗ mềm nhất trong lòng tôi.
—
Sau bữa cơm, nhà chồng về trong sự tức tối. Tối đó, khi dỗ bé Mít ngủ xong, tôi vào bếp rửa bát. Quang lặng lẽ bước vào, xắn tay áo cầm lấy miếng rửa bát từ tay tôi. Một lúc sau, tôi mới hỏi: “Anh cũng sợ bố mẹ anh giận thật à?” Quang im lặng khá lâu: “Anh sợ chứ, anh là con sao không sợ? Nhưng anh sợ hơn là một ngày em nhìn anh rồi thấy anh không còn xứng đáng làm chồng em nữa. Trước đây anh cứ nghĩ chuyện gì nhẹ thì bỏ qua. Nhưng hôm nay nếu anh tiếp tục im lặng thì cái êm đó chẳng khác nào lấy sự tử tế của em với bố mẹ em ra đổi.”
Tôi quay sang nhìn chồng, mắt anh đỏ vì mệt và day dứt. Lần đầu tiên tôi thấy Quang thực sự bước ra khỏi cái thế đứng lưng chừng bấy lâu. Tôi nói nhỏ: “Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần lúc đúng sai rõ ràng anh đừng bỏ em đứng một mình.”
—
Mấy ngày sau, tôi phát hiện Thảo Vi nợ gần 600 triệu và đang nhăm nhe căn nhà của tôi. Bà Đoan đã biết từ lâu, họ chỉ giấu để ép tôi ký giấy nhập tài sản chung. Tôi đứng trước mặt mẹ chồng, đặt tập giấy xuống bàn: “Con không ký. Căn nhà này là mồ hôi của bố mẹ con, là chỗ dựa duy nhất của con.”
Quang đứng lên: “Anh sẽ giúp Vi trong khả năng của anh, nhưng anh không đem nhà của vợ anh đi thế chấp.” Bà Đoan lập tức chen vào: “Tiền tiết kiệm của con được bao nhiêu? Có căn nhà thì việc gì phải khổ sở?” Bố tôi từ đầu đến giờ vẫn im, ông chậm rãi đứng lên: “Con gái tôi không hỗn, nó chỉ không để người khác dắt vào hố. Người một nhà không ai mời thông gia lên ăn cơm xin lỗi rồi đặt giấy ký trước mặt con gái người ta.”
Cuối cùng, mọi chuyện được giải quyết tại công an phường với biên bản ghi nhận rõ ràng. Thảo Vi phải gỡ clip, đính chính và xin lỗi công khai. Bà Đoan xin lỗi bố mẹ tôi. Quang giúp em gái một phần bằng tiền riêng, nhưng căn nhà của tôi được giữ nguyên.
Một tuần sau, cả nhà về Gia Viễn ăn cơm. Mẹ tôi làm mâm cơm nhỏ dưới sân gạch. Bé Mít ngồi giữa bà nội và bà ngoại. Tôi đứng ở hiên nhìn, sau cơn bão, gia đình tôi không trở lại như cũ, nhưng ít nhất sự thật đã được đặt về đúng chỗ. Bố mẹ tôi không còn phải cúi đầu, căn nhà của tôi được giữ lại. Ở đời, giàu nghèo không quyết định ai được ngồi mâm trên, ai phải xuống bếp.

Để lại một bình luận