Chồng tôi và cô thư ký lần lượt sinh cho nhau 3 đứa con tr//ai, còn tôi từ đầu đến cuối vẫn chẳng hề có phản ứng gì. Cho đến ngày anh ta đi khám sức khỏe, bác sĩ nhìn vào kết quả rồi nói một câu: “Anh không có khả năng sin/h s/ản.”..!!!😯

Nếu ba đứa trẻ kia không phải con ruột của anh thì sao?
Thẩm Tri Châu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi khởi động xe.
Anh không về nhà.
Mà đi thẳng đến công ty.
Trong văn phòng tổng giám đốc.
Thư ký Trần đang sắp xếp tài liệu.
Thấy anh bước vào liền đứng dậy.
“Thẩm tổng, chẳng phải ngài nói sẽ về nhà sao?”
“Tôi muốn làm giám định ADN cho ba đứa trẻ.”
Thư ký Trần sững người.
“Cái gì cơ?”
“Tôi nói lại một lần nữa.”
Thẩm Tri Châu ngồi xuống ghế tổng giám đốc, giọng nói bình thản.
“Thẩm Mặc, Thẩm Nghiên, Thẩm Chu. Cả ba đứa đều phải làm.”
“Việc này cậu đích thân xử lý.”
“Không được để bất kỳ ai biết.”
“Đặc biệt là Tô Niệm.”
Thư ký Trần mấp máy môi như muốn nói gì đó.
Nhưng vừa chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Tri Châu, mọi lời đều nuốt ngược trở vào.
Sáng hôm sau, chưa đầy mười giờ, Thẩm Tri Châu đã nhận được cuộc gọi từ bệnh viện tư nhân.
Giọng vị bác sĩ trưởng khoa vô cùng ái ngại: – Thẩm tổng, kết quả xét nghiệm của ngài đã có. Chúng tôi đã đối chiếu ba lần để tránh sai sót… Ngài thực sự bị vô sinh bẩm sinh do tắc nghẽn ống dẫn tinh hoàn toàn, hoạt lực tinh trùng bằng không. Về mặt y học, ngài không có bất kỳ cơ hội nào để có con nối dõi tông đường tự nhiên.
Tai Thẩm Tri Châu ù đi. Điện thoại suýt nữa rơi khỏi tay.
Đúng lúc đó, thư ký Trần gõ cửa bước vào, gương mặt tái mét, trên tay cầm ba xấp tài liệu xét nghiệm ADN khẩn cấp mà anh ta vừa lấy về từ trung tâm giám định di truyền. Trần ngập ngừng, không dám đưa, nhưng Thẩm Tri Châu đã giật phắt lấy.
Trang cuối cùng của cả ba bản báo cáo đều hiện dòng chữ đỏ chót, đập thẳng vào mắt anh ta: “Khả năng quan hệ huyết thống giữa Thẩm Tri Châu và Thẩm Mặc/Thẩm Nghiên/Thẩm Chu là 0%.”
Ba đứa con trai. Năm năm nâng niu, cưng chiều như báu vật. Hóa ra, anh ta chỉ là một gã ngu xuẩn đổ tiền nuôi con cho kẻ khác.
Cơn giận dữ và nhục nhã dâng lên tột độ, Thẩm Tri Châu lập tức lái xe lao thẳng về nhà. Anh ta thề sẽ tự tay bóp chết người đàn bà dối trá Tô Niệm, lột trần bộ mặt thanh cao, thuần khiết của cô ta trước bàn dân thiên hạ.
Rầm!
Thẩm Tri Châu đạp bay cánh cửa biệt thự. Trong phòng khách, Tô Niệm đang ngồi húp canh tổ yến, thấy anh ta đằng đằng sát khí bước vào liền giật mình đánh rơi chiếc thìa sứ.
– Tri Châu, anh làm sao thế? Sao lại tự nhiên giận dữ…
Chát!
Một cái tát nảy lửa khiến Tô Niệm ngã nhào xuống sàn nhà, khóe môi lập tức rỉ máu. Thẩm Tri Châu điên cuồng ném xấp báo cáo ADN và kết quả vô sinh vào mặt cô ta: – Đồ đê tiện! Cô nhìn đi! Ba đứa con trai đó là của ai? Rốt cuộc cô đã cắm lên đầu tôi bao nhiêu cái sừng hả?!
Tô Niệm nhìn những tờ giấy rơi lả tả dưới đất, sắc mặt lập tức cắt không còn giọt máu. Cô ta run rẩy lùi lại, lắp bắp không thành tiếng: – Không… không thể nào… Tri Châu, anh nghe em giải thích…
– Giải thích cái gì? Bác sĩ nói tôi vô sinh bẩm sinh! Tôi bẩm sinh không thể có con! Vậy ba đứa trẻ đó từ đâu ra? Cô nói đi! – Thẩm Tri Châu gầm lên như một con thú bị thương, lao vào bóp cổ cô ta.
Đúng lúc đó, từ phía cầu thang, một giọng nói bình thản, trẻ trung và tràn đầy vẻ giễu cợt vang lên: – Để tôi giải thích hộ cô ta cho.
Thẩm Tri Châu sững sờ quay đầu lại.
Tôi bước xuống cầu thang, trên người mặc bộ sườn xám lụa sang trọng, tay thong thả cầm tách trà nóng. Tôi – người vợ chính thất kết hôn với anh ta suốt tám năm trời, người mà anh ta luôn ghẻ lạnh, coi như một “bức tượng gỗ” không cảm xúc khi anh ta công khai qua lại và sinh con với cô thư ký Tô Niệm này.
– Sao cô lại ở đây? – Thẩm Tri Châu buông Tô Niệm ra, trợn mắt nhìn tôi. – Đây là biệt thự tôi mua cho Tô Niệm, cô đến đây làm gì?
Tôi mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện với hai kẻ đang thảm hại dưới sàn: – Thẩm Tri Châu, anh có biết tại sao suốt năm năm qua, nhìn anh và cô thư ký này lần lượt sinh hết đứa con trai này đến đứa con trai khác, mà tôi vẫn thản nhiên, không hề đánh ghen, không hề khóc lóc, thậm chí còn hào phóng gửi quà chúc mừng không?
Thẩm Tri Châu nhíu mày, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an cực hạn.
Tôi nhấp một ngụm trà, thong thả nói tiếp: – Bởi vì ngay từ sáu năm trước, trong một lần anh bị tai nạn phải phẫu thuật, tôi đã vô tình cầm được bệnh án của anh. Tôi là người đầu tiên biết anh bị vô sinh bẩm sinh.
Thẩm Tri Châu há hốc mồm, run rẩy chỉ tay vào tôi: – Cô… cô biết từ trước? Vậy tại sao…
– Tại sao tôi không nói? – Tôi bật cười thành tiếng. – Nếu tôi nói ra, anh làm sao chịu ly hôn với tôi khi tôi nắm trong tay toàn bộ bằng chứng anh ngoại tình? Nếu tôi nói ra, làm sao tôi có thể nhìn thấy vở kịch hay thế này?
Tôi liếc nhìn Tô Niệm đang run rẩy co rúm dưới đất: – Cô thư ký thuần khiết của anh, vì muốn danh chính ngôn thuận bước vào hào môn, nên đã âm thầm “mượn giống” từ những gã đàn ông khác. Đứa đầu tiên là của gã tài xế cũ của anh. Đứa thứ hai là của gã huấn luyện viên thể hình. Còn đứa thứ ba… ôi dào, chính là của gã trưởng phòng nhân sự mà anh vừa thăng chức tháng trước đấy. Toàn bộ quá trình bọn họ hẹn hò, khách sạn nào, giờ giấc ra sao, tôi đều có đầy đủ video và ảnh chụp sắc nét gửi tặng anh làm kỷ niệm.
Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc USB đặt lên bàn.
Thẩm Tri Châu như bị sét đánh ngang tai, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mắt đỏ ngầu nhìn sang Tô Niệm. Tô Niệm lúc này chỉ biết khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy van xin.
– Thẩm Tri Châu, anh bận rộn nuôi con cho kẻ khác, lại còn lấy tiền túi của công ty cung phụng cho nhân tình và đồng bọn của cô ta. Anh có biết tài sản của Thẩm gia đã bị tôi âm thầm chuyển đi sạch sẽ rồi không? – Tôi đứng dậy, chỉnh lại tà áo sườn xám phẳng phiu. – Đơn ly hôn tôi đã nộp lên tòa án từ sáng nay. Anh ngoại tình, lại còn dùng tài sản chung để nuôi nhân tình và con riêng của kẻ khác, tòa án sẽ phán quyết anh phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Tôi bước đến gần Thẩm Tri Châu, nhìn thẳng vào gương mặt đang xám xịt vì tuyệt vọng của anh ta, khẽ thì thầm: – Chúc mừng anh, Thẩm tổng. Cuối cùng anh cũng có một gia đình “đông con nhiều cháu” như anh hằng mong ước. Có điều, không có đứa nào mang họ Thẩm cả. Hãy tận hưởng nửa đời còn lại trong nghèo khó và sự sỉ nhục này nhé.
Tôi quay người, gót giày cao gót gõ xuống sàn nhà những tiếng giòn giã, kiêu hãnh bước ra khỏi cánh cửa biệt thự ngập tràn bóng tối của bọn họ…!!!♦️♦️💔
_________

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *