Con Trai Đi Đài Loan BiệtTích Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu khiến tôi đứng hình…

Con Trai Đi Đài Loan Biệt Tích Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu khiến tôi đứng hình…

Mười năm trước, vào một buổi sáng đầu đông, con trai tôi kéo chiếc va-li cũ bước ra khỏi cổng.

Nó quay lại ôm tôi thật chặt rồi cười:

– Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Con sang Đài Loan làm vài năm, kiếm ít vốn rồi về xây nhà, đón vợ con sống sung sướng.

Tôi lúc ấy chỉ biết gật đầu, cố nuốt nước mắt.

Con trai tôi – T. – mới hai mươi sáu tuổi. Nhà nghèo, ruộng ít, quanh năm bán mặt cho đất cũng chẳng đủ nuôi gia đình. Thấy người trong làng đi xuất khẩu lao động ai cũng gửi tiền về, nó quyết định vay mượn khắp nơi để sang Đài Loan.

Ngày nó đi, con dâu tôi – H. – mới hai mươi ba tuổi, bế đứa con trai chưa đầy hai tuổi đứng ở đầu ngõ khóc đến lả người.

Không ai ngờ, cái ôm hôm ấy lại là lần cuối cùng tôi nhìn thấy con.

Ba năm đầu, tháng nào T. cũng gọi điện.

Tiền đều đặn gửi về trả nợ, sửa lại căn nhà cấp bốn dột nát, mua cho con chiếc xe đạp mới.

Nó luôn nói:

– Mẹ đợi con thêm ít năm nữa thôi.

Nhưng rồi…

Đến năm thứ tư, điện thoại bỗng mất liên lạc.

Tin nhắn không trả lời.

Bạn bè cùng làm bảo nó đã nghỉ việc từ lâu.

Công ty môi giới cũng không biết tung tích.

Gia đình tôi báo CA, nhờ người quen tìm kiếm, thậm chí vay tiền thuê người dò hỏi.

Kết quả vẫn là con số không.

Có người bảo nó gặp t/ai nạn.

Có người nói nó bỏ trốn ra ngoài làm chui.

Lại có người á//c miệng:

– Chắc nó có gia đình mới bên đó rồi.

Tôi không tin.

Nhưng càng chờ, lòng người càng mỏi.

Năm năm…

Mười năm…

Rồi mười năm trôi qua.

Đứa cháu nội ngày nào giờ đã 12 tuổi!

Còn con dâu tôi thì từ cô gái trẻ trung trở thành người phụ nữ hơn 30 tuổi.

Suốt mười năm ấy, nó chưa từng bước thêm bước nữa.

Bao người mai mối.

Có người đàn ông góa vợ, kinh tế khá.

Có người chưa từng lập gia đình.

Ai cũng khen H. hiền lành, chịu khó.

Nhưng lần nào nó cũng lắc đầu.

Tôi nhìn mà đau lòng.

Một buổi chiều, hai bà cháu đang nhặt rau ngoài sân, tôi gọi con dâu lại.

– H., mẹ muốn nói chuyện.

Nó đặt rổ rau xuống.

– Dạ, mẹ nói đi.

Tôi nắm lấy bàn tay đã chai sần của nó.

– Mười năm rồi. Con trai mẹ… chắc khó mà trở về nữa.

Nó cúi đầu.

Tôi tiếp lời:

– Mẹ già rồi, chẳng sống được bao lâu. Điều mẹ day dứt nhất là thấy con cứ lỡ dở cả đời.

Nó im lặng.

Tôi nghẹn giọng:

– Nếu có người thương con thật lòng… thì con đi lấy chồng đi. Đừng vì mẹ mà ở vậy nữa.

Nói đến đây, nước mắt tôi rơi lúc nào không biết.

Tôi nghĩ nó sẽ khóc.

Hoặc sẽ từ chối như mọi lần.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Nhưng không.

Con dâu tôi nhìn thẳng vào mắt tôi rồi bình tĩnh nói đúng ba câu…

– Câu thứ nhất: “Mẹ ơi, con không đi đâu cả, vì nếu anh T. có ngày trở về, nơi duy nhất anh ấy biết để tìm lại gia đình chính là căn nhà này.”

– Câu thứ hai: “Mười năm qua, con ở lại không phải vì bổn phận hay chịu đựng, mà vì mẹ đã coi con như con đẻ, con không thể bỏ lại người mẹ già duy nhất của mình lúc xế bóng.”

– Câu thứ mưới ba: “Anh T. có thể đã quên đường về, nhưng con và cháu nội mẹ thì mãi mãi là người nhà họ Nguyễn, mẹ đừng đuổi con đi nữa, tội nghiệp con.”

Ba câu nói của con dâu nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân, khiến tôi đứng hình, tai như ù đi. Nước mắt tôi trào ra, không kìm nén được nữa mà oà khóc nức nở như một đứa trẻ. Tôi ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc của nó, lòng vừa xót xa vừa tự hào khôn xiết.

Hóa ra, suốt mười năm thanh xuân ròng rã, điều giữ chân người phụ nữ tội nghiệp này không phải là một hy vọng hão huyền, mà là tình nghĩa gia đình sâu nặng. Nó sợ nếu nó bước thêm bước nữa, căn nhà này sẽ chỉ còn một bà già hiu quạnh và một đứa trẻ côi cút. Nó sợ nhỡ đâu vào một ngày giông bão, con trai tôi kiệt quệ trở về, gõ cửa nhà lại chẳng còn ai đợi nó.

“Con dại quá… Con khổ quá H. ơi…” – Tôi vừa khóc vừa nghẹn ngào gọi tên con.

Con dâu tôi khẽ lau nước mắt cho tôi, nở một nụ cười hiền hậu:

– Mẹ đừng khóc nữa. Có mẹ, có con, có cháu, nhà mình vẫn là một gia đình vẹn tròn. Từ giờ mẹ đừng nhắc chuyện này nữa nhé, con chỉ muốn phụng dưỡng mẹ và nuôi dạy con trai thành người thôi.

Chiều hôm ấy, gió đông vẫn thổi buốt giá qua từng khe cửa, nhưng sâu trong lòng tôi, một ngọn lửa ấm áp chưa từng có đã được thắp lên. Con trai tôi đi biệt tích mười năm là cái họa lớn nhất đời tôi, nhưng cưới được người con dâu như H., lại là cái phúc lớn nhất mà ông trời ban tặng. Dù ngày mai có ra sao, tôi biết rằng dưới mái nhà tranh này, tình yêu thương và sự kiên định của ba thế hệ chúng tôi sẽ mãi là chỗ dựa vững chãi nhất cho nhau.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *