Tôi gõ mạnh hơn, rồi mở cửa ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi… đứng hình.
Chị Thoa đang ngồi bên cạnh giường, cởi chiếc áo khoác mỏng và… đang băng lại phần vai cho bố chồng tôi – ông Đẩu – người đang lộ rõ vết bầm tím trên tay và vai. Trên sàn là chai dầu gió, một khăn mặt ướt, và một cuộn băng gạc nhỏ. Chị quay lại nhìn tôi, mặt không giấu được sự hốt hoảng.
Tôi sững sờ một lúc rồi lắp bắp: “Chuyện gì vậy chị?”
Chị Thoa luống cuống: “Tôi xin lỗi, tôi không dám báo. Ông bị trượt chân lúc đi vệ sinh. Ông năn nỉ tôi đừng nói với cô, sợ làm cô lo.”
Tôi bước tới, thấy ông Đẩu khẽ quay mặt đi, lặng im.
Mọi thứ… hoàn toàn khác với suy đoán trong đầu tôi.
Sau sự việc đêm đó, tôi ngồi nói chuyện nghiêm túc với cả chị Thoa và bố chồng. Ông Đẩu thừa nhận mình bị ngã cách đó hai hôm trong lúc ráng tự đi vào nhà vệ sinh mà không gọi chị Thoa. Vì sĩ diện, ông dặn chị không được kể với tôi, chỉ nhờ chị đỡ và băng bó.
Tôi giận, nhưng cũng thương. Chị Thoa im lặng chịu trận, chỉ vì lời dặn của ông cụ.
Tôi hỏi: “Sao chị không gọi tôi? Đêm hôm chị một mình lo liệu thế này, nhỡ ông có chuyện gì thì sao?”
Chị chỉ nhẹ nhàng đáp: “Tôi sợ cô tưởng tôi không trông nổi ông mà đuổi việc.”
Câu nói ấy khiến tôi thấy nghèn nghẹn. Lâu nay, tôi cứ nghĩ chị Thoa chỉ là người làm, là người có nghĩa vụ phục vụ gia đình tôi. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu – chị không chỉ là người giúp việc. Chị đã coi ông như người thân, như cha mình.
Kể từ sau đêm đó, tôi thay đổi cách đối xử với chị. Tôi chủ động hỏi han chị nhiều hơn, để chị có tiếng nói trong sinh hoạt gia đình. Có lần tôi đi công tác, để chị và ông ở nhà, về thấy mọi thứ vẫn tươm tất như thường.
Chuyện hiểu lầm đó trở thành một bước ngoặt trong cách tôi nhìn người khác.
Ba tháng sau, bố chồng tôi hồi phục đáng kể, có thể tự đi lại trong nhà bằng gậy. Chị Thoa xin phép về quê hai tuần để giỗ chồng. Tôi đưa chị ra tận bến xe, dúi thêm tiền xe và dặn: “Chị đi rồi nhớ quay lại nhé, cả nhà đợi chị đấy.”
Chị cười, ánh mắt long lanh: “Tôi đi rồi, vẫn quay về mà. Giờ chỗ này cũng là nhà.”
Tôi gật đầu.
Và tôi biết, trong cuộc sống, có những hiểu lầm nếu không kịp tháo gỡ, sẽ khiến ta đánh mất những điều rất quý giá. Nhưng may mắn thay, tôi đã mở cửa đúng lúc..!!!

Để lại một bình luận