Trước ngày cưới 1 tháng, gia đình chồng họp lại, thản nhiên bảo tôi: “Nhà ba phòng thì để bố mẹ một phòng, em gái một phòng. Còn lại hai đứa ngủ phòng khách –

Trước ngày cưới đúng một tháng, tôi vẫn còn đang sống trong những mộng tưởng rất đỗi bình thường của một cô gái sắp làm vợ. Tôi tưởng tượng về một căn phòng nhỏ nhưng ấm áp, về những buổi tối hai vợ chồng cùng nấu ăn, về những ngày cuối tuần dọn dẹp rồi cùng nhau đi dạo. Tôi không mơ nhà cao cửa rộng, chỉ cần một nơi mà mình được là chính mình.

Không có mô tả ảnh.

Nhưng buổi họp gia đình hôm đó đã khiến tất cả sụp đổ.

Hôm ấy, mẹ anh gọi tôi sang nhà, bảo là “có chút chuyện muốn bàn trước khi cưới”. Tôi nghĩ chắc là chuyện sính lễ, khách mời hay tổ chức tiệc. Tôi còn cẩn thận mua chút trái cây mang sang, lòng đầy hồi hộp xen lẫn vui vẻ.

Nhà anh có ba phòng ngủ. Tôi biết điều đó. Trước giờ, tôi vẫn nghĩ sau khi cưới, tôi và anh sẽ ở một phòng riêng, dù nhỏ hay lớn cũng được. Nhưng khi vừa ngồi xuống, chưa kịp uống hết ngụm nước, mẹ anh đã nói thẳng:

 

“Nhà mình có ba phòng thôi. Bố mẹ một phòng, em gái nó một phòng. Còn lại… hai đứa ngủ phòng khách cũng được.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Tôi quay sang nhìn anh. Anh không nói gì. Không phản đối. Không ngạc nhiên. Chỉ cúi mặt.

Mẹ anh nói tiếp, giọng nhẹ tênh như thể đó là điều hiển nhiên:

“Em nó còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi học. Con gái mà, phải có phòng riêng. Chứ hai đứa lớn rồi, ngủ đâu chẳng được.”

Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Nhưng… tụi con… là vợ chồng…” – tôi nói, giọng rất nhỏ.

“Thì vợ chồng càng phải biết hy sinh chứ. Nhà cửa chưa dư giả, chịu khó vài năm. Sau này khá lên thì tính.”

Em gái anh – người được “ưu tiên” một phòng – ngồi ngay bên cạnh, đang lướt điện thoại, nghe vậy chỉ liếc tôi một cái rồi cười nhạt:

“Em quen phòng đó rồi, giờ đổi chỗ em không ngủ được đâu.”

Không một ai hỏi tôi có đồng ý không.

 

Không một ai nghĩ tôi sẽ cảm thấy thế nào.

Tôi lại nhìn anh. Người đàn ông mà tôi chuẩn bị gắn bó cả đời. Người từng nắm tay tôi nói: “Sau này anh sẽ không để em phải khổ.”

Anh vẫn im lặng.

Sự im lặng đó… còn đau hơn bất kỳ lời nói nào.

Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho anh:

“Anh thấy chuyện đó… ổn thật sao?”

Anh trả lời rất nhanh:

“Thì… trước mắt chịu khó chút thôi em. Nhà anh cũng không có điều kiện. Em thông cảm cho anh.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó. “Thông cảm”. Hai chữ nhẹ tênh, nhưng sao tôi thấy nặng đến nghẹt thở.

“Còn chuyện riêng tư? Hai đứa mình… là vợ chồng mà…” – tôi nhắn tiếp.

Phải một lúc lâu anh mới trả lời:

“Thì… mình sống kín đáo một chút.”

Tôi bật cười. Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.

Hóa ra, trong suy nghĩ của anh, việc vợ chồng mới cưới phải ngủ ngoài phòng khách, không có một không gian riêng tư… lại chỉ là chuyện “kín đáo một chút”.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu nhìn lại tất cả.

Nhìn lại những lần tôi qua nhà anh, luôn phải phụ giúp từ nấu ăn đến rửa bát, trong khi em gái anh chỉ ngồi chơi.

Nhìn lại những lần mẹ anh nói bóng gió: “Con gái về làm dâu phải biết lo cho gia đình chồng.”

Nhìn lại những lần anh nói: “Nhà anh vậy đó, em đừng để bụng.”

Tôi nhận ra… mình chưa bao giờ thực sự được đặt vào vị trí của một người sẽ trở thành “con dâu”, chứ chưa nói đến “người vợ”.

Tôi chỉ là một người sẽ bước vào để… thích nghi.

Và thích nghi theo cách mà họ muốn.

Một tuần sau, tôi lại được mời sang “bàn chuyện cưới xin”. Lần này có thêm vài người họ hàng bên anh.

Tôi đến với tâm trạng hoàn toàn khác.

Không còn háo hức.

Chỉ còn… lạnh.

Sau vài câu chuyện xã giao, bác gái bên nội anh quay sang hỏi tôi:

“Nghe nói hai đứa tính ngủ phòng khách hả? Cũng được đó. Con gái thời nay phải biết hy sinh mới giữ được chồng.”

Tôi chưa kịp nói gì, mẹ anh đã tiếp lời:

“Ừ, con bé này hiền lắm. Nó hiểu chuyện.”

Tôi nhìn thẳng vào bà.

Lần đầu tiên, tôi không cười.

“Dạ… con chưa đồng ý chuyện đó ạ.”

Cả căn phòng im bặt.

Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn lo lắng.

Mẹ anh nhíu mày:

“Chưa đồng ý là sao?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Con nghĩ… vợ chồng sau khi cưới cần có không gian riêng. Đó không phải là đòi hỏi quá đáng.”

“Thế còn em nó?” – mẹ anh hỏi, giọng bắt đầu lạnh đi.

Tôi quay sang nhìn cô em chồng tương lai.

Cô ta vẫn đang cầm điện thoại, nhưng ánh mắt đã không còn thờ ơ nữa.

“Em ấy có thể chia sẻ phòng, hoặc gia đình mình có thể sắp xếp lại…” – tôi nói, cố giữ bình tĩnh.

“Không được.” – em gái anh cắt ngang. “Phòng đó là của em.”

Câu nói ngắn gọn, dứt khoát.

Không một chút nhường nhịn.

Mẹ anh gật đầu như thể đó là điều hiển nhiên:

“Đấy, em nó quen rồi. Con làm chị thì phải nhường em chứ.”

Tôi cười.

Lần này, là một nụ cười rõ ràng.

“Dạ, nhưng con không phải chị của em ấy. Con là vợ của anh ấy.”

Không khí trở nên căng thẳng đến mức ngột ngạt.

Anh khẽ kéo tay tôi dưới gầm bàn, như muốn tôi im đi.

Nhưng tôi rút tay lại.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra… nếu mình không nói, sẽ không ai nói thay mình.

Nếu mình không tự bảo vệ mình, sẽ không ai làm điều đó.

Tối hôm đó, anh gọi cho tôi.

Giọng anh có chút khó chịu:

“Sao hôm nay em nói chuyện vậy? Mọi người đều không vui.”

Tôi im lặng một lúc rồi hỏi:

“Còn em thì sao?”

“Anh… cũng thấy em hơi quá.”

Tôi cười khẽ.

“Quá ở chỗ nào?”

“Thì… chuyện nhỏ thôi mà. Em làm căng lên.”

“Chuyện nhỏ?” – tôi nhắc lại.

“Ừ, chỉ là chỗ ngủ thôi mà. Quan trọng gì.”

Tôi nhắm mắt lại.

“Vậy anh thử ngủ phòng khách cả đời xem có được không?”

Anh im lặng.

Một khoảng lặng dài.

Rồi anh nói:

“Em thay đổi rồi.”

Tôi mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt.

“Không. Em chỉ đang trở về đúng với mình thôi.”

Ba ngày sau, mẹ anh gọi cho tôi.

Giọng bà không còn nhẹ nhàng như trước:

“Nếu con không chấp nhận được chuyện đó thì… chắc phải suy nghĩ lại chuyện cưới xin.”

Tôi không bất ngờ.

Tôi chỉ hỏi:

“Dạ, còn anh ấy nghĩ sao ạ?”

Bà im lặng một chút rồi nói:

“Nó là con trai, phải nghe lời gia đình.”

Câu trả lời đó… đủ rồi.

Tối hôm đó, tôi nhắn cho anh một tin nhắn dài.

Tôi không trách móc. Không nặng lời.

Tôi chỉ nói về cảm giác của mình.

Về việc tôi cần một người chồng, chứ không phải một người đứng giữa mà không dám chọn.

Về việc một cuộc hôn nhân không thể bắt đầu bằng sự thiệt thòi một phía.

Anh không trả lời ngay.

Phải đến sáng hôm sau, tôi mới nhận được tin nhắn:

“Anh xin lỗi. Nhưng anh không thể làm khác được.”

Tôi đọc xong, không khóc.

Thật kỳ lạ.

Tôi chỉ thấy… nhẹ.

Ngày tôi quyết định hủy đám cưới, trời mưa rất to.

Mẹ tôi ngồi lặng im trong phòng khách, tay cầm thiệp cưới mà bà đã cẩn thận chuẩn bị.

“Con chắc chưa?” – bà hỏi.

Tôi gật đầu.

“Dạ.”

Bà không hỏi thêm gì nữa.

Chỉ thở dài.

“Miễn là sau này con không hối hận.”

Tôi nhìn ra ngoài trời.

Những giọt mưa rơi dày đặc, xóa nhòa mọi thứ.

“Con nghĩ… nếu con cưới, con mới hối hận.”

Tin hủy cưới lan ra rất nhanh.

Người nói tôi “kén chọn”.

Người bảo tôi “không biết điều”.

Có người còn nói: “Chỉ là cái phòng ngủ thôi mà cũng làm quá.”

Tôi không giải thích.

Bởi vì tôi biết… những người đó không sống cuộc đời của tôi.

Họ không phải là người sẽ nằm ngoài phòng khách mỗi đêm.

Không phải là người phải nhịn từng chút một để “giữ hòa khí”.

Không phải là người sẽ dần đánh mất chính mình.

Một tháng sau ngày lẽ ra tôi phải mặc váy cưới, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ, một mình.

Không có nhẫn cưới.

Không có chồng.

Nhưng có một thứ mà trước đây tôi suýt đánh mất.

Đó là… sự tôn trọng dành cho chính mình.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, nhìn dòng người qua lại.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Và tôi biết, quyết định của mình… không phải là kết thúc.

Mà là một sự bắt đầu.

Một sự bắt đầu mà có thể sẽ khó khăn hơn.

Nhưng ít nhất…

Tôi không phải ngủ ngoài phòng khách trong chính cuộc đời của mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *