Cứ 8 Giờ Tối Cô Giúp Việc Lại Về Phòng Chốt Cửa, Nghi Ngờ Cô Làm Điều Mờ Ám Tôi Lắp Camera, Để Rồi Phát Hiện Điều Này…..
Tôi đã sống trong ngôi nhà của chính mình nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất an đến thế. 8 giờ tối, không sai một giây, cánh cửa phòng cô giúp việc đóng sập lại. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Một quy tắc bất di bất dịch kéo dài suốt ba năm, khiến tôi từ một ông chủ thoải mái trở thành kẻ đa nghi, rồi cuối cùng là một tên đàn ông hèn hạ lén lút lắp camera trong phòng người khác.
Thương – cô gái 24 tuổi, quê Quảng Ngãi, nhỏ thó và gầy guộc như một nhánh cây khô. Làn da bánh mật cháy nắng, đôi mắt sáng và hiền, cái kiểu hiền lành cam chịu của những người đã bị cuộc đời quăng quật quá nhiều. Ba năm nay, từ ngày có Thương, căn nhà mới thực sự là tổ ấm. Sàn gỗ bóng loáng không bụi, quần áo ủi phẳng thơm mùi nắng, và những bữa cơm chiều nóng hổi chờ vợ chồng tôi về. Bé Bông và thằng Tí bám Thương còn hơn bám mẹ. Con bé Bông thậm chí đòi ngủ với chị Thương thay vì phòng riêng.
Nhưng cái quy tắc số tám ấy khiến tôi không yên.
Tôi còn nhớ lần đầu tiên chứng kiến. Hôm ấy tôi đi tiếp khách về muộn, người nồng nặc mùi rượu, định nhờ Thương pha cốc nước chanh giải rượu. Đồng hồ treo tường chỉ 8h05. Căn bếp tối om, lạnh tanh. Tôi ngó vào phòng cô giúp việc ở tầng trệt. Cửa đóng kín. Tôi gõ nhẹ: “Thương ơi, pha dùm anh cốc nước chanh với.” Không một tiếng trả lời. Sự im lặng đặc quánh sau cánh cửa gỗ khiến tôi giận người. Tôi biết em ở trong đó – đôi dép nhựa em hay đi vẫn nằm ngay ngắn trước cửa. Nhưng tuyệt nhiên không có âm thanh nào vọng ra, kể cả tiếng thở.
Sáng hôm sau, tôi phàn nàn với Phương, vợ tôi. Cô ấy vừa kẻ lông mày vừa cười xòa: “Ôi rào, anh khó tính vừa thôi. Con bé nó làm quần quật từ 5h sáng, dậy sớm thì phải ngủ sớm chứ. Mấy đứa ở quê nó sống theo giờ gà lên chuồng quen rồi, miễn ban ngày nó làm tốt là được.” Tôi im lặng không tranh cãi, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn.
Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Thương làm việc như một cái máy được lập trình sẵn. Khoảng từ 6h đến 7h30 tối, em như chạy đua với một kẻ thù vô hình. Em lau dọn, rửa bát, phơi đồ, tắm cho lũ trẻ với sự vội vã đến lạ lùng. Đôi tay gầy guộc thoăn thoắt, mồ hôi rịn trên trán, ánh mắt liếc về chiếc đồng hồ treo tường chốc chốc lại một lần.
Một lần, đúng 7h55, tôi đang xem thời sự ở phòng khách thì Thương đi ra từ bếp, tay cầm chai nước. “Em về phòng đây ạ. Chúc anh chị ngủ ngon.” Giọng em lí nhí, đầu cúi thấp. Tôi ngẩng lên định hỏi về chiếc áo sơ mi trắng đã ủi chưa thì thấy ánh mắt em – hoảng hốt, lo âu đến tột độ, như thể nếu nán lại đây thêm một giây em sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. Tôi nuốt câu hỏi, chỉ ậm ừ: “Ờ, ừ, em ngủ đi.”
Cánh cửa phòng em khép lại. Cạch. Đúng 8 giờ.
Sự việc lên đến đỉnh điểm khi cái tủ lạnh hỏng. Thợ sửa điện lạnh đến muộn, loay hoay mãi đến gần 8h tối mới xong. Sàn bếp lênh láng nước bẩn và dầu mỡ. Tôi nhìn đồng hồ, 7h55. Thương đứng nép ở góc bếp, tay cầm cái giẻ lau, mặt tái mét. Em nhìn vũng nước đen ngòm dưới sàn rồi lại nhìn đồng hồ, nhịp thở dồn dập. Tôi chỉ tay xuống sàn: “Thương lau dọn cái này đi rồi hãy nghỉ. Bẩn quá không để qua đêm được.” Thương cắn môi, tôi thấy môi em bật máu. Em run rẩy: “Anh Thành… để sáng mai 5h sáng mai em dậy em lau được không anh?” Tôi nhíu mày. Đồng hồ điểm 8 giờ boong. Cơ thể Thương giật bắn như bị điện giật. Em buông rơi cái giẻ lau, quay lưng chạy biến về phòng, đóng sầm cửa lại.
Máu dồn lên mặt tôi. Một con bé giúp việc dám cãi lời chủ, dám bỏ đi khi công việc chưa xong. Tôi sồng sộc bước tới trước cửa phòng Thương, giơ tay định đập mạnh vào cánh cửa gỗ. Rồi tôi nghe thấy một âm thanh lạ vọng ra từ bên trong. Không phải tiếng khóc, không phải tiếng ngáy ngủ. Đó là tiếng sột soạt rất khẽ, như ai đó lật dở những trang giấy mỏng, xen lẫn tiếng lách cách đều đều, nhỏ đến mức nếu không áp tai vào tôi sẽ nghĩ đó là tiếng mọt gỗ.
Đêm đó tôi không ngủ được. Ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu: hay em đang che giấu ai đó trong căn phòng ấy? Sự an toàn của gia đình tôi, của hai đứa con, không thể đặt cược vào sự tin tưởng mù quáng. Tôi cần phải biết sau cánh cửa kia, vào đúng 8h tối, cô giúp việc hiền lành tên Thương sẽ biến thành ai. Tôi lén lắp camera.
Tôi nhớ rõ cái cảm giác tội lỗi khi tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh lắp thiết bị ngụy trang vào ổ cắm điện và khung cửa sổ. Đạo đức gào thét bảo tôi dừng lại, nhưng nỗi sợ mất con đã biến tôi thành kẻ thô bạo. Tôi cài xong, lùi lại ngắm nghía – hoàn hảo, không một dấu vết.
Đêm thứ nhất theo dõi, tôi ngồi trước màn hình laptop, tai nghe đeo chặt. 8h tối, Thương bước vào phòng, không bật đèn trần, chỉ bật đèn ngủ mờ ảo. Việc đầu tiên em làm không phải là leo lên giường ngủ. Em đi về phía tủ quần áo, lôi ra một chiếc ba lô cũ, từ đó rút một cọc giấy dày cộp và một chiếc laptop đen cũ kỹ. Tôi nín thở. Em nói em không biết dùng máy tính cơ mà.
Thương ngồi xếp bằng trên giường, đặt bàn gấp lên đùi. Em mở máy tính, đeo kính cận dày vào, rồi bắt đầu…………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
gõ. Những ngón tay gầy guộc lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt. Lạch cạch lạch cạch. Em vừa gõ vừa lật dở sấp tài liệu bên cạnh, thỉnh thoảng dừng lại tra cứu từ điển dày cộp. Tôi phóng to hình ảnh, màn hình laptop của em chi chít chữ tiếng Anh, toàn những thuật ngữ chuyên môn y khoa và kỹ thuật. Em đang làm việc, không phải chat hay đánh bạc.
Tôi theo dõi đến 12h đêm. Thương dừng lại, em không ngủ, em mở ngăn kéo bí mật dưới đáy ba lô, lôi ra một cuốn sổ nhỏ và một máy ghi âm cũ. Em bắt đầu nói, giọng run rẩy, khác hẳn cái giọng vâng dạ hàng ngày:.
“Alo mẹ à, con đây.” Nhưng tay em không cầm điện thoại, em đang ghi âm. “Hôm nay con nhận thêm hai dự án dịch nữa, tiền cọc người ta chuyển rồi, sáng mai con ra ngân hàng gửi về cho mẹ ngay. Mẹ nhớ đưa bố đi tái khám đúng hẹn.”
Rồi em nói tiếp, giọng nghẹn lại: “Bác sĩ bảo tim của bố yếu lắm rồi, phải thay van tim càng sớm càng tốt. Chi phí khoảng 500 triệu.” Con số trên mảnh giấy tôi tìm thấy. Thương ngừng lại, tiếng thở nặng nhọc vang qua mic, rồi em òa khóc. Tiếng khóc bị nén chặt trong lồng ngực, như con thú bị thương: “Con xin lỗi, con vô dụng quá. Con cày ngày cày đêm mà vẫn chưa đủ. Mẹ ơi, con sợ bố không đợi được con.”
Em khóc rồi lại cười, cay đắng: “Mạng con rẻ bèo đổi lấy mạng ba và tương lai của Tí thì lời quá rồi còn gì.” Rồi em lôi từ trong ngực áo ra một tấm ảnh nhỏ, vuốt ve nó: “Tí ơi, chị hai xin lỗi, chị hai sắp không chịu nổi nữa rồi. Chắc chị hai đi gặp em sớm thôi.” Tôi nhìn kỹ, trên chiếc khăn giấy em lau nước mắt có một vệt màu đỏ thẫm. Vệt máu.
Tôi gập mạnh laptop. Tim tôi đập như trống trận. Em không chỉ lo cho bố, em đang chết dần. Trái tim em nát bươm rồi mà em vẫn cày ngày cày đêm, vẫn dịch tài liệu y khoa trong bóng tối để kiếm tiền cứu người khác, để hy sinh mạng sống của chính mình. Tôi đã nghi ngờ em là kẻ gian, đã xét nét từng phút giây em nghỉ ngơi – trong khi đó là những phút giây em chiến đấu với tử thần.
Tôi không thể đợi thêm nữa. Sáng hôm sau, tôi bảo Thương ngồi xuống. Tôi kể hết những gì tôi biết. Thương chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Em lắp bắp: “Anh sao anh biết? Em xin lỗi, em thề là không ảnh hưởng đến việc nhà đâu.” Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em: “Anh không trách em chuyện đó. Anh chỉ muốn hỏi tại sao một người có trình độ như em phải khổ sở giấu giếm như thế?” Thương im lặng rồi khẽ thở dài: “Em cần tiền mặt ngay và cần chỗ ở miễn phí. Làm phiên dịch tự do thu nhập bấp bênh. Đi làm giúp việc em không tốn tiền thuê trọ, tiền ăn, lương lại ổn định gửi về cho ba mẹ, còn tiền dịch thêm là tích cóp cho việc lớn.” Tôi nhìn em, lòng quặn thắt. Em dịch những tài liệu về cách cứu sống trái tim người khác trong khi trái tim em đang chết dần từng ngày.
Buổi tối định mệnh ấy là sinh nhật bé Bông. Cả nhà tổ chức tiệc nhỏ. Thương tất bật cả chiều, làm món sườn xào chua ngọt Bông thích nhất. Bữa tiệc vui vẻ, Thương đứng nép ở góc bếp nhìn gia đình tôi quây quần. Ánh mắt em buồn, có lẽ nhớ đến đứa em trai ở quê, nhớ đến những cái sinh nhật chưa bao giờ được tổ chức. Bé Bông gọi: “Chị Thương ơi ra ăn bánh kem với em.” Thương mỉm cười bưng đĩa trái cây ra. Chưa kịp đặt xuống, đôi tay em buông thõng. Chiếc đĩa thủy tinh rơi vỡ tan tành. Cả nhà giật bắn. Thương đứng đó, mắt trợn ngược, tay ôm chặt lồng ngực, mặt chuyển từ đỏ bừng sang tím tái. Miệng em há ra ngáp ngáp như con cá mắc cạn. Tôi hét lên lao tới nhưng không kịp. Thương đổ gục xuống sàn, co giật rồi lịm đi.
Phương lao tới, bản năng bác sĩ khiến cô bắt mạch: “Mạch yếu lắm, tim loạn nhịp rồi. Ngưng thở! Anh gọi 115 ngay, không kịp đâu, lấy xe đi.” Tôi bế thốc Thương lên, cơ thể em nhẹ bẫng, nhẹ đến đau lòng, tay chân lạnh toát. Trên xe lao như bay trong đêm, Phương ép tim ngoài lồng ngực cho Thương, nước mắt rơi xuống mặt em: “Đồ ngốc, mạng người quan trọng nhất, tiền bạc nghĩa lý gì? Tỉnh lại rồi tôi mắng cho một trận.”
Tại bệnh viện nơi Phương làm việc, các y bác sĩ lao vào. Cánh cửa cấp cứu đóng sập, đèn đỏ bật sáng. Tôi ngồi bệt xuống ghế chờ, ôm đầu, hình ảnh Thương ngồi gõ máy tính trong đêm, tiếng khóc “mạng con rẻ bèo” và nụ cười buồn bã của em cứ ám ảnh tôi. Nếu hôm nay em không qua khỏi, tôi chính là kẻ đồng lõa, sự im lặng của tôi đã đẩy em đến bờ vực này.
Một tiếng sau, Phương bước ra, mặt phờ phạc: “Có mạch lại rồi. Nhưng tình hình tệ lắm. Tim giãn to, hở van hai lá nặng, tăng áp phổi. Em ấy vừa trải qua cơn rung thất. Nếu đến chậm 5 phút nữa là không cứu được. Bác sĩ trưởng khoa bảo phải mổ gấp, tỉ lệ thành công 60%, nhưng nếu không mổ, cô ấy không sống qua tuần này.”
“Chúng ta cần người nhà ký cam kết.” Phương nói. Tôi cười chua chát: “Bố em ấy đang chờ mổ tim ở quê, mẹ yếu, em trai còn nhỏ. Gọi họ vào đây có khi ông bố đi trước con gái.” Phương nhìn tôi, ánh mắt kiên định: “Vậy chúng ta bảo lãnh. Em sẽ nói chuyện với ban giám đốc, em bảo lãnh chuyên môn. Còn anh, anh lo viện phí. 20 triệu, 50 triệu, 500 triệu, bán xe anh cũng lo.” Tôi nắm chặt tay vợ: “Em ấy là người nhà thương ạ.”
Sáu tiếng phẫu thuật dài nhất cuộc đời tôi. Đèn đỏ tắt, bác sĩ bước ra: “Thành công rồi. Trái tim cô gái này kiên cường lắm, nó không chịu ngừng đập đâu.” Tôi gục xuống ghế, nước mắt đàn ông nóng hổi rơi.
Thương tỉnh lại, em khóc, không còn kìm nén: “Em cảm ơn anh chị, em muốn sống, thật sự em muốn sống lắm.”
Sáu tháng sau, Thương không còn là cô gái gầy gò xanh xao ngày nào. Em có da có thịt, đôi má hồng hào, nụ cười rạng rỡ không còn gợn lo âu. Vết sẹo dài trước ngực em gọi là “Huân chương chiến thắng”. Chúng tôi đã lo phẫu thuật cho bố em thành công, xin học bổng cho thằng Tí. Thương bây giờ là quản gia và gia sư tiếng Anh cho bé Bông, nhưng quan trọng hơn, em đã công khai công việc dịch thuật. Góc làm việc của em giờ đây không còn tối tăm, tôi đã mua cho em bàn rộng rãi, laptop mới, đèn bàn sáng. Mỗi tối, cửa phòng em luôn mở rộng, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra.
Tôi nhận ra bài học lớn nhất đời mình: đằng sau mỗi cánh cửa đóng kín, đằng sau mỗi sự lầm lì hay bí ẩn, đều có thể là một câu chuyện bi tráng về sự hy sinh. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là phán xét mà là chìa tay ra đúng lúc để giữ lại một con người. Và đôi khi, những nghi ngờ tăm tối nhất lại dẫn lối ta đến những sự thật rạng rỡ nhất.

Để lại một bình luận