Con gái cắm sừ;ng con rể, mẹ vợ làm một việc khiến ai cũng sữ;ng s,ờ

Bà Hạnh năm nay đã 67 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ người ta nên được ngủ yên, an ổn nhìn con cháu đề huề. Vậy mà mấy đêm nay, bà gần như thức trắng. Cứ mỗi lần nhắm mắt là tim lại thắt lại như có ai bóp nghẹt, ngực đau âm ỉ đến mức bà phải ngồi dậy thở dốc giữa đêm.

Tất cả bắt đầu từ buổi tối hôm đó.

Cửa mở, con gái bà – Lan – bước vào. Không nói không rằng, nó lao đến ôm chặt lấy mẹ rồi bật khóc. Cái kiểu khóc như người bị dồn đến đường cùng, không còn giữ được gì nữa.

Bà Hạnh giật mình, tim đập loạn.
— Có chuyện gì vậy con?

Lan không trả lời ngay. Nó khóc đến nghẹn, hai tay siết chặt áo mẹ như sợ buông ra là sẽ rơi xuống vực.

Rồi nó nói.

— Con… con ngoại tình rồi mẹ ơi…

Câu nói đó như một tiếng sét đánh thẳng xuống đầu bà.

Mọi thứ trước mắt bà tối sầm lại. Bà phải vịn vào thành ghế mới đứng vững.

Ngoại tình.

 

Khám phá thêm

gia đình

Lãng mạn

Gia đình

 

Hai chữ đó, cả đời bà đã căm ghét đến tận xương tủy.

Bà từng là nạn nhân. Người chồng bà yêu thương hết mực năm xưa đã phản bội bà, bỏ bà để chạy theo một người đàn bà khác. Người đó giờ đã đường hoàng trở thành vợ chính thức của ông ta, còn con gái bà phải gọi bằng “dì”.

Lãng mạn

 

Bà đã sống gần nửa đời người trong uất nghẹn, trong sự nhục nhã và tổn thương không bao giờ lành.

Vậy mà giờ đây… chính đứa con gái bà nuôi nấng, dạy dỗ từng ly từng tí lại đi vào vết xe đổ đó.

Bà muốn tát nó. Muốn mắng nó. Muốn hỏi nó tại sao lại làm điều tội lỗi như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy nó gục xuống, run rẩy như một đứa trẻ, bà lại không nỡ.

Vì câu nói của mẹ vợ, con rể lương 8 triệu nuôi hận suốt 2 năm

Bà đỡ con ngồi xuống, giọng run run.
— Kể cho mẹ nghe… chuyện gì đã xảy ra?

Lan vừa khóc vừa kể, từng câu từng chữ như cứa vào tim bà.

Chồng nó – Nam – là một quân nhân. Người đàn ông hiền lành, chân chất, ít nói nhưng sống rất có trách nhiệm. Anh thương vợ, kính trọng mẹ vợ, chưa bao giờ làm điều gì khiến  gia đình phải phiền lòng.

Gia đình

 

 

Khám phá thêm

Gia đình

gia đình

Lãng mạn

 

Chỉ có điều… anh thường xuyên vắng nhà.

Có những đợt đóng quân xa, cả tháng trời mới về một lần. Những ngày lễ, những lúc Lan ốm đau, những đêm con quấy khóc… anh đều không có mặt.

Lan ở nhà một mình, ôm nỗi cô đơn mà không biết nói với ai.

Bà Hạnh nghe đến đây, lòng chợt nhói lên.

Bà biết con mình cô đơn. Nhưng bà luôn nghĩ, phụ nữ phải biết chịu đựng. Bà đã từng chịu đựng cả đời, con bà cũng phải như vậy.

Lan kể tiếp, trong những ngày đó, một người đàn ông xuất hiện. Là đối tác trong công việc của nó. Người đó khác hẳn với Nam. Ăn nói khéo léo, hiểu tâm lý, biết quan tâm đúng lúc.

Những đêm Nam trực ngoài biên giới, thì người đàn ông kia nhắn tin chúc ngủ ngon. Những lúc Lan ốm, anh ta mang cháo đến tận nơi. Những câu nói ngọt ngào, những sự quan tâm nhỏ nhặt mà Lan chưa từng có… dần dần khiến nó rung động.

— Con cứ nghĩ đó là tình yêu thật sự mẹ ạ… — Lan nghẹn ngào — Anh ta hiểu con hơn cả chồng con…

Lãng mạn

 

Bà Hạnh nhắm mắt lại.

Cái kiểu “hiểu” đó… bà đã từng thấy.

 

Khám phá thêm

Lãng mạn

gia đình

Gia đình

 

Nhưng Lan thì không.

Bà đã cấm đoán nó yêu đương từ nhỏ, sợ nó vấp ngã. Đến khi nó trưởng thành, bà mới cho phép nó tìm hiểu người khác. Nhưng lúc đó, nó đã là một cô gái 30 tuổi với trái tim non nớt như đứa trẻ.

Nó không biết phân biệt đâu là quan tâm thật, đâu là lời ngon tiếng ngọt.

Lan nói, rồi đến một ngày, nó vượt qua giới hạn. Nó trao thân cho người đàn ông đó, trong niềm tin rằng mình đã tìm được tình yêu đích thực.

Bà Hạnh run lên. Nhưng bà không ngắt lời.

— Nhưng rồi con không chịu nổi… — Lan tiếp tục — Con thấy có lỗi với anh Nam… con định ly hôn để đến với người kia cho đàng hoàng…

Bà mở to mắt.

— Rồi sao?

Lan cười, một nụ cười méo mó.

— Anh ta nói… chỉ muốn vui chơi qua đường thôi mẹ ạ…

Câu nói đó như một nhát dao.

— Anh ta bảo không điên mà lấy một người đàn bà bỏ chồng… rồi chặn số con… biến mất luôn…

Lan gục xuống, khóc nấc.

Bà Hạnh ngồi chết lặng.

Câu chuyện này… giống như một vòng luẩn quẩn tàn nhẫn của số phận.

Người chồng của bà ngày xưa cũng từng nói những lời tương tự.

Nhưng người chịu đau là bà.

Còn bây giờ, người chịu đau là con gái bà.

Đêm đó, bà không ngủ.

Sáng hôm sau, con rể bà – Nam – về phép. Anh xách theo túi đồ, mua cho mẹ vợ hộp sữa, rồi xoa đầu vợ.

— Dạo này em gầy quá… có mệt không?

Lan quay mặt đi.

Nam không biết gì. Anh vẫn cười, vẫn hỏi han, vẫn lo lắng.

Nhìn cảnh đó, tim bà Hạnh như bị ai bóp chặt.

Bà thương con rể. Một người đàn ông tử tế, sống hết lòng vì gia đình.

Gia đình

 

Nhưng bà cũng thương con gái. Một đứa trẻ ngốc nghếch, lạc lối, giờ đang tự giày vò chính mình.

Suốt mấy ngày liền, bà sống trong dằn vặt.

Có nên nói sự thật không?

Nếu nói, gia đình này có thể tan vỡ.

Nếu không nói, con bà sẽ sống trong tội lỗi cả đời.

Cuối cùng, một buổi tối, bà gọi Lan ra nói chuyện.

— Con muốn sống như thế này cả đời à?

Lan cúi đầu.

— Con không biết phải làm sao…

Bà thở dài.
— Sai thì phải sửa. Trốn tránh không phải là cách.

Lan run giọng.
— Nếu con nói… anh ấy sẽ bỏ con…

Bà nhìn con rất lâu.

— Nhưng nếu con không nói… con sẽ bỏ chính mình.

Câu nói đó khiến Lan bật khóc.

Đêm hôm đó, Lan ngồi rất lâu trước cửa phòng ngủ.

Cuối cùng, nó mở cửa.

— Anh… em có chuyện muốn nói…

Nam nhìn vợ, hơi ngạc nhiên.
— Chuyện gì vậy?

Lan quỳ xuống.

Nam giật mình, vội đỡ vợ dậy.
— Em làm gì vậy?

Lan khóc, nói trong đứt quãng.

Từng lời thú nhận được nói ra.

Không gian im lặng đến đáng sợ.

Nam đứng đó, không nói một lời.

Rất lâu sau, anh quay đi.

Lan tưởng mọi thứ đã kết thúc.

Nhưng một lúc sau, Nam quay lại.

— Em sai.

Lan gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.

— Nhưng anh cũng có lỗi.

Lan sững lại.

— Anh để em cô đơn quá lâu…

Câu nói đó khiến Lan òa khóc.

Nam thở dài.
— Anh không thể coi như chưa có gì xảy ra… nhưng anh cũng không muốn mất  gia đình này.

Gia đình

 

Lan ngẩng lên, ánh mắt đầy hy vọng.

— Anh cho em một cơ hội… và cũng cho anh một cơ hội… được làm lại.

Lan gật đầu, gần như không thở nổi.

Ngoài cửa, bà Hạnh đứng lặng.

Nước mắt bà chảy dài.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, bà thấy hai chữ “ngoại tình” không chỉ là sự phản bội… mà còn là một hồi chuông cảnh tỉnh.

Và lần này, ít nhất… gia đình này đã không lặp lại bi kịch của bà năm xưa.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *