Cứ xẩm tối c;;ho đến đêm, con c;hó của ông Sáu lại hướng về một ngôi m;;ộ hoa;;ng để sủa. Đến lúc m//ộ bị sập, cả làng ch//ết lặng trước bí mật bị ch;;ôn giấu suốt hơn 30 năm qua Làng Vàm Rừng vốn yên bình, men theo bờ sông uốn lượn như dải lụa xanh. Ngôi làng này có một nghĩa địa cũ nằm sát mép rừng bạch đàn. Từ lâu, dân làng quen với những nấm mồ cũ kỹ, cỏ mọc um tùm, không ai còn nhớ người được chôn là ai. Ông Sáu – người đã gần bảy mươi – sống cùng con chó tên Đốm. Nó là giống chó vàng hơi lai, khôn ngoan và đặc biệt trung thành. Ông nhặt nó về từ ngày nó chỉ bằng nửa gang tay, ốm nhom vì bị bỏ rơi. Từ đó, nó theo ông như cái bóng. Mọi thứ bình thường… C;ho đến một đêm trời lặng gió. Khoảng mười giờ tối, đang chuẩn bị khóa cửa ngủ, ông Sáu nghe tiếng Đốm gầm gừ. Nó không nằm trước hiên như mọi hôm mà đứng chồm chân lên bờ rào, hướng mắt về phía nghĩa địa. Rồi sủa bất ngờ, tiếng vang ra đêm tối, dồn dập và căng thẳng.
Chó
Ông Sáu nạt: “Đốm!”
Con chó dường như không nghe thấy lời ông, vẫn đứng chồm chân lên bờ rào mục nát, đôi mắt sắc lẻm dán chặt về phía nghĩa địa cũ. Tiếng gầm gừ từ cuống họng nó càng lúc càng dữ tợn, xen lẫn những tiếng sủa dồn dập, xé tan màn đêm yên tĩnh của Làng Vàm Rừng. Ông Sáu thở dài, bước lại gần con vật. Ông cúi xuống, cố gắng xoa đầu nó, giọng nói dỗ dành vang lên giữa tiếng chó sủa: “Đốm, thôi nào con, có gì đâu mà sủa dữ vậy!” Bàn tay ông chạm vào bộ lông dày, nhưng Đốm vẫn không ngừng phản ứng, cơ thể nó căng cứng, đôi tai dựng đứng. Ông Sáu cảm thấy khó hiểu trước sự bất thường này, một cảm giác bực bội nho nhỏ dấy lên khi con chó không chịu nghe lời. Nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo lắng vô hình bắt đầu len lỏi, bóp chặt lồng ngực người đàn ông gần bảy mươi tuổi. Tiếng sủa của Đốm, vốn là thứ quen thuộc, giờ đây lại mang một âm hưởng bất an đến lạ, như thể nó đang cảnh báo về một điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra từ phía ngôi nghĩa địa cũ, nơi có ngôi mộ hoang bị lãng quên.
Ông Sáu rút tay lại, không còn cố gắng dỗ dành con vật. Ông thở dài, ánh mắt dõi theo hướng Đốm đang sủa. Một tia ngờ vực chợt lóe lên trong tâm trí người đàn ông gần bảy mươi tuổi. Ông đứng thẳng dậy, quay lưng bước vào nhà. Bóng đèn sợi đốt lập tức vụt tắt, căn nhà chìm vào bóng đêm đặc quánh. Ông Sáu chậm rãi tiến đến khung cửa sổ cũ kỹ, khe khẽ đẩy tấm rèm mỏng sang một bên. Từ vị trí khuất mình này, Ông Sáu có thể nhìn rõ hơn ra khoảng sân tối mịt. Đốm vẫn đó, đứng chồm chân trên bờ rào mục nát, sủa không ngừng nghỉ, hướng thẳng về phía Nghĩa địa cũ. Tiếng sủa của nó không còn chỉ là sự bực dọc hay lo lắng thông thường, mà như một lời thách thức, một sự cảnh báo khẩn thiết đang xé toạc màn đêm. Ông Sáu nheo mắt nhìn về phía cánh rừng bạch đàn lờ mờ, nơi ngôi mộ hoang bị sập nằm khuất lấp. Sự yên bình bao năm nay của Làng Vàm Rừng dường như đang bị xé toạc bởi tiếng sủa dồn dập kia. Trong lòng Ông Sáu, một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, nó lại đi kèm với một sự tò mò mãnh liệt, thôi thúc ông muốn tìm hiểu. Ông tự hỏi, điều gì đã khiến Đốm, con c;hó vốn trung thành và hiền lành, lại trở nên bất thường đến vậy? Phải chăng, nơi ngôi mộ hoang kia, nơi chất chứa những bí mật bị chôn giấu suốt hơn 30 năm qua, đang ẩn chứa một điều gì đó mà chỉ có loài vật mới cảm nhận được?
Tiếng sủa của Đốm vẫn xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào màng nhĩ Ông Sáu, khiến ông không tài nào chợp mắt. Mặc dù đã cố gắng vờ như mọi chuyện không có gì, nhưng những suy nghĩ dồn dập về ngôi mộ hoang bị sập và những bí mật bị chôn giấu cứ xoáy sâu trong tâm trí ông. Sự tò mò mãnh liệt, xen lẫn nỗi bất an khó tả, đã thôi thúc Ông Sáu. Ông Sáu nhẹ nhàng lật tấm chăn mỏng, đặt chân xuống nền nhà lạnh buốt. Từng bước chân khẽ khàng, ông tiến đến cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, không tạo ra một tiếng động nào. Bàn tay run rẩy với lấy cây đèn pin cũ treo trên vách, một vật dụng đã gắn bó với Ông Sáu suốt mấy chục năm. Ánh sáng vàng vọt từ cây đèn loe ra một vòng tròn yếu ớt trong căn phòng. Ông Sáu hít một hơi thật sâu, rồi từ từ hé mở cánh cửa, lách mình ra ngoài. Màn đêm bao trùm Làng Vàm Rừng đặc quánh, nặng trĩu sương khuya. Tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn với tiếng sủa dai dẳng của Đốm càng khiến không gian thêm rờn rợn. Ông Sáu lén lút bước đi trên con đường mòn dẫn vào Nghĩa địa cũ. Làn gió lạnh buốt lướt qua da thịt, mang theo mùi ẩm mốc của đất và cỏ dại. Mỗi bước chân của Ông Sáu đều như bị níu lại bởi một sức mạnh vô hình, một sự thôi thúc kỳ lạ thôi thúc ông phải tiếp tục, nhưng nỗi sợ hãi mơ hồ lại khiến ông muốn quay đầu. Thế nhưng, tiếng sủa của Đốm, giờ đây đã gần hơn, như một tiếng gọi, một lời thách thức không c;ho phép Ông Sáu dừng lại. Ánh đèn pin chập chờn rọi vào bóng đêm, phác họa những hình thù cây cối ma mị. Ông Sáu bước chân vào vùng tối um, nơi Nghĩa địa cũ hiện ra lờ mờ phía trước, hướng tới nơi con chó Đốm vẫn đang đứng, sủa liên hồi, không ngừng nghỉ.

Khám phá thêm
chỗ
Động Thực vật
Mèo
Ông Sáu bước vội hơn, ánh đèn pin chập chờn lướt qua những bia mộ xiêu vẹo, cũ kỹ. Cuối cùng, ông cũng đến được vị trí mà Đốm đang đứng, sủa dồn dập, đôi mắt sáng rực trong bóng đêm, nhìn chằm chằm vào một điểm duy nhất. Ánh sáng vàng vọt từ cây đèn pin yếu ớt của Ông Sáu cuối cùng cũng rọi đúng vào ngôi mộ hoang mà Đốm vẫn canh giữ bấy lâu.
Cảnh tượng trước mắt khiến Ông Sáu đứng sững lại. Vùng đất xung quanh ngôi mộ vốn đã tiêu điều, nay lại càng thêm xáo trộn. Một góc mộ bị sụt lún sâu hơn, để lộ ra những mảng đất mới. Dường như có ai đó đã đào bới hoặc có vật gì đó vừa bị lộ ra một phần từ lòng đất, lấp ló dưới lớp đất mùn và cỏ khô.
Ông Sáu rọi đèn kỹ hơn, tim đập thình thịch. Ông Sáu lẩm bẩm, giọng khàn đặc, lẫn trong tiếng gió và tiếng sủa của Đốm: “Lạ thật, ai lại động vào đây giờ này?”
Sự tò mò ban đầu của Ông Sáu nhanh chóng chuyển thành một cảm giác hoang mang tột độ. Một linh cảm chẳng lành, lạnh buốt chạy dọc sống lưng, báo hiệu rằng điều ông tìm thấy không chỉ đơn thuần là một ngôi mộ bị sập do thời gian. Đốm gầm gừ, bắt đầu cào cào vào mảng đất bị xáo trộn, như muốn thúc giục Ông Sáu đến gần hơn.
Ông Sáu giật mình lùi lại một bước, linh cảm chẳng lành cuộn trào trong bụng. Ông rọi đèn quanh quẩn thêm vài lượt, ánh sáng yếu ớt chỉ càng làm nổi bật thêm sự xáo trộn đáng ngờ trên mặt đất. Đốm vẫn miệt mài gầm gừ, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, không ngừng cào cào vào lớp đất mùn, như thể muốn lật tung mọi bí mật.
Khám phá thêm
Cho
Nuôi trồng thuỷ sản
Cá và hồ cá
“Thôi, về thôi Đốm,” Ông Sáu thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy. Ông Sáu cố kéo Đốm rời đi, nhưng con c;hó vẫn cố chấp đứng yên, chỉ khi Ông Sáu dùng sức khá mạnh nó mới miễn cưỡng theo chủ quay gót.
Ông Sáu bước vội vã trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Nghĩa địa cũ. Cả thân hình Ông Sáu như bị kéo trì xuống bởi một gánh nặng vô hình. Lòng Ông Sáu nặng trĩu. Ông cố thuyết phục chính mình rằng đó chỉ là do lũ chồn, lũ cáo, hoặc một con heo rừng nào đó đã đào bới lung tung. Suốt bao nhiêu năm, khu nghĩa địa này vốn đã hoang phế, việc động vật hoang dã tìm kiếm thức ăn là chuyện thường tình. Nhưng rồi, hình ảnh vùng đất xáo trộn, cái hố sụt lún sâu hoắm và cái gì đó vừa ló ra từ lòng đất cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí Ông Sáu. Tiếng sủa gầm gừ không ngớt của Đốm, giờ đây đã nhỏ dần nhưng vẫn đầy ám ảnh, càng khiến Ông Sáu không thể nào rũ bỏ được những suy nghĩ bất an.
Về đến nhà, Ông Sáu pha một tách trà nóng, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng. Đốm nằm dưới chân Ông Sáu, thỉnh thoảng lại khịt mũi, đôi tai vểnh lên như nghe ngóng điều gì đó xa xăm.
“Chắc không có gì đâu, mình nghĩ nhiều quá rồi,” Ông Sáu tự nhủ, giọng Ông Sáu cố tỏ ra bình thản nhưng không giấu nổi sự run rẩy. Ông Sáu uống cạn tách trà, rồi lật đật vào giường.
Đêm đó, Ông Sáu nằm trằn trọc. Mỗi tiếng côn trùng kêu, mỗi tiếng gió rít qua khe cửa đều khiến Ông Sáu giật mình. Những câu hỏi không lời cứ bủa vây lấy Ông Sáu: Ai đã đào bới ở đó? Tại sao lại là ngôi mộ hoang đó? Điều gì đã bị chôn giấu dưới lòng đất hơn 30 năm qua mà giờ đây lại có dấu hiệu bị phơi bày? Sự bất an bao trùm lấy Ông Sáu, đẩy Ông Sáu vào một giấc ngủ chập chờn, không yên c;ho đến tận sáng.
Đêm nào cũng vậy, cứ xẩm tối, Đốm lại ngồi chắn ngang cửa, mõm hướng thẳng về phía Nghĩa địa cũ nằm sát mép rừng bạch đàn. Nó sủa dồn dập, từng hồi kéo dài không ngớt, như một nghi lễ không thể bỏ. Tiếng sủa không phải là tiếng răn đe thông thường của một con chó canh nhà, mà là một sự cảnh báo khẩn thiết, pha lẫn nỗi căm phẫn khó hiểu. Ông Sáu cố gắng dỗ dành, thậm chí mắng nó, nhưng Đốm vẫn lì lợm, đôi mắt rực đỏ như ngọn lửa giữa màn đêm, chỉ dừng lại khi kiệt sức rồi lại tiếp tục.
Động Thực vật
Tiếng sủa liên hồi của Đốm kéo dài qua từng đêm, ngày càng dồn dập hơn, không chỉ hành hạ Ông Sáu mà còn khiến cả khu xóm nhỏ ở Làng Vàm Rừng trở nên náo động. Những người Dân làng vốn đã quen với những âm thanh đặc trưng của vùng quê, nhưng tiếng sủa này lại mang một sự khó chịu, một điềm gở khó gọi tên, gieo vào lòng họ sự phiền nhiễu và lo lắng.
Một tối nọ, khi tiếng sủa của Đốm lại xé toang màn đêm như thường lệ, một giọng nói bất ngờ vọng từ căn nhà phía bên kia vườn.
“Ông Sáu ơi!” Tiếng ông Năm hàng xóm xen lẫn sự bực bội, “Con Đốm nhà ông sao dạo này sủa dữ vậy? Nhà tôi trẻ con khóc quấy cả đêm không ngủ được rồi!”
Ông Sáu thở dài, bất lực nhìn con Đốm vẫn đang gầm gừ, mõm hướng về phía nghĩa địa. Ông Sáu cảm thấy một sự xấu hổ len lỏi, một sự bất lực lớn dần trong lồng ngực. Tiếng sủa của Đốm, thay vì làm Ông Sáu yên tâm hơn, giờ lại càng khẳng định rằng có điều gì đó không ổn, liên quan đến vùng đất bị xáo trộn ở ngôi mộ hoang đêm nọ. Lời phàn nàn của người hàng xóm như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Ông Sáu, buộc Ông Sáu phải đối diện với sự thật. Ông Sáu không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này được nữa. Bí mật bị chôn giấu dưới lòng đất hơn 30 năm qua, mà giờ đây Đốm đang cố gắng phơi bày, chắc chắn có liên quan đến ngôi mộ hoang bị sập kia. Ông Sáu quyết tâm, bằng mọi giá, phải tìm hiểu rõ sự tình.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa nhú lên khỏi rặng tre phía đông Làng Vàm Rừng, Ông Sáu đã dậy từ sớm. Ông chuẩn bị đồ nghề, một cái xẻng nặng trịch và chiếc cuốc sắc lẹm, rồi hướng thẳng về phía Nghĩa địa cũ. Bước chân Ông Sáu nặng trĩu, mỗi nhịp đều mang theo sự sốt ruột và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đến nơi, Ông Sáu đứng trước ngôi mộ hoang, nơi Đốm đã sủa suốt bao đêm. Ngôi mộ bị sập một phần, đất đá lởm chởm như một vết thương hở miệng. Ông Sáu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu công việc. Chiếc xẻng cắm sâu vào lớp đất cứng, từng nhát cuốc phập phồng như tiếng tim Ông Sáu đang đập. “Để xem mày sủa cái gì, Đốm à!” Ông Sáu thầm nhủ, giọng nói khô khốc trong cổ họng. Trong lòng Ông Sáu trào dâng một cảm giác hối thúc đến lạ kỳ, một linh cảm mạnh mẽ mách bảo ông rằng, bí mật bị chôn giấu dưới lòng đất hơn 30 năm qua sắp sửa được hé lộ. Ông Sáu lo lắng, nhưng bàn tay vẫn không ngừng nghỉ, đào bới không quản mệt mỏi, như thể có một lực vô hình đang thôi thúc ông.
Ông Sáu vung xẻng xuống mạnh mẽ. Bỗng một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chói tai giữa không gian tĩnh lặng của Nghĩa địa cũ. Lực phản hồi từ cán xẻng làm Ông Sáu giật nảy mình, cổ tay tê dại. Ông Sáu ngừng bới, đôi mắt nheo lại nhìn xuống hố đất sâu. Một vật thể cứng cáp, lạ lẫm nằm khuất dưới lớp đất bùn. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Ông Sáu, không phải vì cái lạnh của đất, mà là một sự rợn người không tên.

Ông Sáu đặt xẻng xuống, thận trọng dùng tay bới những lớp đất ẩm ướt xung quanh. Từng chút một, hình dạng của vật thể dần hiện rõ. Đó là một chiếc hộp gỗ đã mục nát, lớp gỗ sần sùi, đen sạm vì thời gian và ẩm ướt, dường như đã bị chôn vùi tại đây từ rất lâu, nằm ngay bên cạnh ngôi mộ hoang sập xệ. Ông Sáu đưa tay rờ lên bề mặt chiếc hộp, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo. Một dòng điện chạy qua cơ thể Ông Sáu.
“Cái gì đây?” Ông Sáu thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ nghe trong không khí buổi sớm. Đôi mắt Ông Sáu mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, vừa sợ hãi, vừa tò mò. Một cảm giác rùng mình xen lẫn phấn khích lạ lùng trỗi dậy trong lòng Ông Sáu. Ông lập tức nhận ra. Đây rồi, đây chính là thứ mà Đốm đã cố gắng báo hiệu suốt bao đêm qua, cái bí mật mà con c;hó trung thành đã dùng tiếng sủa để thức tỉnh ông.
Ông Sáu cúi thấp người xuống, ngón tay run rẩy vừa chạm vào nắp chiếc hộp gỗ mục nát, định hé mở bí mật đã bị chôn vùi. Vừa lúc đó, một tiếng “ẦM” lớn vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của Nghĩa địa cũ. Mặt đất dưới chân Ông Sáu rung chuyển dữ dội.
Ông Sáu giật nảy mình, ngẩng phắt dậy. Phần đỉnh của ngôi mộ hoang sập xệ, nằm sát bên cạnh nơi ông đang đứng, bất ngờ vỡ vụn, những mảnh gạch vụn và đất đá đổ ụp xuống, tạo thành một màn bụi dày đặc, trắng xóa cả một góc trời. Ông Sáu lùi vội vài bước, hai tay giơ lên che mặt, ho sặc sụa.
Động Thực vật
Khi màn bụi dần lắng xuống, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Ông Sáu. Nóc ngôi mộ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một khoảng trống đen ngòm, sâu hun hút lộ ra bên trong. Một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi phả ra từ cái hố, khiến da gà Ông Sáu nổi khắp người.
Ông Sáu há hốc mồm, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng tối bí ẩn. Một tiếng “Trời đất ơi!” bật ra khỏi cổ họng Ông Sáu, nghe như một tiếng thét lạc loài giữa màn đêm tĩnh mịch. Tim Ông Sáu đập thình thịch, dồn dập như tiếng trống trận, lồng ngực Ông Sáu như muốn nổ tung. Ông Sáu lảo đảo lùi thêm vài bước nữa, không dám rời mắt khỏi cái hố đen đáng sợ ấy. Một cảm giác rợn người, lạnh lẽo bao trùm lấy Ông Sáu, không phải vì sương đêm, mà là một nỗi kinh hoàng tột độ.
Ông Sáu đứng chết lặng. Màn bụi trắng xóa vừa lắng xuống, trả lại ch;o Nghĩa địa cũ vẻ u tối vốn có. Ông Sáu chầm chậm bước đến bên miệng hố đen ngòm, ánh mắt dán chặt vào khoảng trống sâu hoắm bên trong. Dưới ánh trăng mờ nhạt, một thứ gì đó hiện ra, không phải là những mảnh xương cốt vụn vỡ hay di vật thông thường của một nấm mồ.
Là một bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu theo thời gian, được gấp gọn gàng. Kế bên, một cuốn sổ đã ngả màu ố vàng, lộ ra từ lớp vải bọc cẩn thận. Ông Sáu không thể tin vào mắt mình. Ông đưa tay run rẩy chạm vào mép hố, như sợ hãi sẽ làm tan biến ảo ảnh trước mặt.
Chó
“Đây là… đây là cái gì?” Ông Sáu thốt lên, giọng nói khẽ khàng, lạc hẳn giữa không gian tĩnh mịch.
Ông Sáu chết lặng, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Ông Sáu biết chắc, thứ mà ông vừa tìm thấy không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một mảnh ghép quan trọng, một chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến một bí mật khủng khiếp đã bị chôn giấu ở Làng Vàm Rừng hơn 30 năm qua. Một bí mật mà có lẽ, cả đời này Ông Sáu cũng chưa từng dám nghĩ tới.
Ông Sáu hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm, rồi run rẩy thò tay xuống miệng hố đen ngòm. Những mảnh đất đá nhỏ vụn, những cành cây khô mục nát, Ông Sáu gạt chúng sang một bên, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm ướt của lòng đất. Bàn tay ông chạm vào lớp vải sờn cũ của bộ quần áo và bề mặt thô ráp của cuốn sổ. Ông nhẹ nhàng, cẩn trọng kéo chúng lên khỏi lòng hố, ánh mắt dán chặt vào từng vật phẩm.
Cuốn sổ đã ngả màu ố vàng, những dòng chữ viết tay bên trong đã mờ đi theo thời gian, nhưng vẫn còn đủ để Ông Sáu nhận ra nét chữ quen thuộc. Bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu, mang kiểu dáng trang phục của những năm tháng cũ, của thời đại mà Làng Vàm Rừng còn chìm trong sự yên bình giả tạo. Ông Sáu nắm chặt chúng trong tay, lồng ngực đập thình thịch. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người dâng lên.
Đột nhiên, một mảnh ký ức như tia sét xẹt qua tâm trí Ông Sáu. Ông siết chặt bộ quần áo, một cái tên bật ra khỏi cổ họng, méo mó và đau đớn.
“Không thể nào… đây là của cô Ba mất tích năm xưa!” Ông Sáu thì thầm, giọng nói lạc đi vì sốc và kinh hoàng.
Mèo
Những hình ảnh của hơn ba mươi năm trước ùa về như một cơn lũ quét. Khuôn mặt hiền lành của cô Ba, nụ cười hồn nhiên của cô, rồi ngày cô biến mất không một dấu vết, để lại cả Làng Vàm Rừng chìm trong nỗi hoang mang và sợ hãi. Cảm giác sốc ban đầu nhanh chóng nhường c hỗ cho nỗi đau đớn tột cùng, và rồi, một ngọn lửa phẫn nộ dữ dội bắt đầu bùng cháy trong lòng Ông Sáu. Bí mật khủng khiếp này đã bị chôn vùi quá lâu, và giờ đây, nó đang réo gọi đòi được phơi bày.
Ông Sáu không thể nán lại thêm một phút nào. Nỗi kinh hoàng, sự phẫn nộ và gánh nặng của một bí mật bị chôn vùi hơn ba mươi năm đè nặng lên lồng ngực. Ông siết chặt cuốn sổ ố vàng, bộ quần áo cũ kỹ trong tay và vội vã lấy thêm chiếc hộp gỗ mà ông tìm thấy cùng lúc. Những vật phẩm tang chứng như thiêu đốt lòng bàn tay Ông Sáu. Đốm, con ch ó trung thành, sủa dồn dập, gầm gừ như cảm nhận được sự bất an tột độ từ chủ mình.
Ông Sáu lao đi như một mũi tên xé gió, không thèm để ý đến mỏi mệt hay tuổi già. Bước chân Ông Sáu dồn dập trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào trung tâm Làng Vàm Rừng. Từng nhịp chân Ông Sáu như gõ vào hồi chuông cảnh tỉnh, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Làn gió đêm lạnh lẽo cũng không thể dập tắt ngọn lửa căm phẫn đang cháy bùng trong lòng Ông Sáu. Ông Sáu biết rõ, sự thật này sẽ xé toạc tấm màn yên bình giả tạo của ngôi làng.
Cuối cùng, Ông Sáu dừng lại trước ngôi nhà lớn nhất làng, nơi Trưởng làng đang sinh sống. Cửa nhà đóng kín, nhưng Ông Sáu không chần chừ. Ông đập cửa dồn dập, tiếng gõ vang vọng trong đêm tĩnh mịch, phá tan sự yên ắng thường ngày. Tiếng chó sủa của Đốm càng làm tăng thêm sự cấp bách.
“Trưởng làng ơi! Trưởng làng ơi! Có ai không?” Ông Sáu gọi lớn, giọng nói Ông Sáu khản đặc vì xúc động và gấp gáp.
Cánh cửa chợt hé mở, ánh đèn dầu hắt ra, Trưởng làng, với khuôn mặt ngái ngủ, xuất hiện. Ông Sáu không đợi Trưởng làng kịp hỏi han, Ông Sáu giơ cao những vật chứng trên tay, nói một tràng:
“Trưởng làng ơi, có chuyện lớn rồi! Chuyện lớn thật sự! Bí mật hơn ba mươi năm nay bị chôn giấu! Nó… nó đã được tìm thấy rồi!”
Đôi mắt Ông Sáu đỏ ngầu, tràn đầy sự quyết tâm. Một cảm giác nặng trĩu của trách nhiệm đè lên vai Ông Sáu, nhưng đồng thời, Ông Sáu cũng cảm thấy một sức mạnh mãnh liệt, thôi thúc Ông Sáu phải đưa sự thật ra ánh sáng, dù nó có làm rung chuyển cả Làng Vàm Rừng. Trưởng làng nhìn Ông Sáu, khuôn mặt bỗng cắt không còn một hạt máu.
Tin tức lan đi nhanh chóng như một ngọn lửa khô vắt qua những mái tranh ở Làng Vàm Rừng. Từ nhà Trưởng làng, những lời xì xào, bàn tán không rõ ngọn ngành bắt đầu lan ra khắp xóm. Tiếng mõ báo động vang lên, khẩn thiết và dồn dập, xé tan màn đêm tĩnh mịch, gọi tập hợp Dân làng.
Không ai bảo ai, từng tốp người vội vã đổ ra đường. Ánh đèn pin, đèn dầu lập lòe, hắt lên những gương mặt hoang mang, sợ hãi. Họ không ngừng thì thầm, bàn tán về những gì vừa nghe loáng thoáng: một bí mật ba mươi năm, một ngôi mộ bị sập, những vật chứng kinh hoàng. Tất cả đều đổ dồn về Nghĩa địa cũ, nằm sát mép rừng bạch đàn, nơi mà bấy lâu nay ít ai dám bén mảng đến.
Đến nơi, một khung cảnh hỗn loạn đập vào mắt Dân làng. Ông Sáu đứng bên cạnh Trưởng làng, bên cạnh là Đốm vẫn gầm gừ nhẹ. Ánh đèn pin của Ông Sáu và Trưởng làng rọi thẳng vào một ngôi mộ hoang bị sập, để lộ ra những vật phẩm cũ kỹ, ố vàng mà Ông Sáu đã tìm thấy. Không khí nặng trĩu. Mùi đất ẩm và mùi của những thứ đã chôn vùi lâu ngày xộc vào mũi, khiến một vài người rùng mình.

Để lại một bình luận