Giúp việc vào nhà tôi làm được 2 tháng thì sáng nào cũng dậy sớm từ 4h sáng đi ra ngoài, tôi hỏi đi đâu sớm thế thì cô ấy nói đi tập thể dục nhưng lại cầm theo chiếc túi bóng đen…Tôi từng nghĩ thuê giúp việc là một quyết định rất bình thường. Sau khi chồng mất cách đây hai năm, tôi vừa phải chăm con nhỏ vừa phải đi làm cả ngày. Nhà cửa nhiều lúc bừa bộn, có hôm tan ca về đã gần 7 giờ tối, cơm nước còn chưa nấu. Con trai tôi mới học lớp 3, thằng bé ngoan nhưng vẫn còn nhỏ, không thể tự lo mọi thứ. Bạn bè khuyên tôi nên thuê người giúp việc theo giờ, nhưng rồi tôi lại thuê một người ở lại luôn. Cô ấy tên là Hạnh. Hạnh khoảng ngoài ba mươi, dáng người gầy, da ngăm, nói giọng miền Trung nhẹ nhẹ. Hôm đến xin việc, cô mặc chiếc áo sơ mi cũ và quần đen bạc màu, tay xách chiếc túi vải nhỏ. Cô nói rất ít. Chỉ cúi đầu bảo: “Em làm việc gì cũng được chị ạ, miễn là có chỗ ở ổn định.” Tôi hỏi thêm vài câu về quê quán, gia đình. Cô nói chồng mất sớm, có một đứa con gửi về quê cho bà ngoại nuôi. Không biết vì sao, nhìn ánh mắt cô lúc đó, tôi lại thấy thương. Vậy là tôi nhận cô vào làm. Hai tháng đầu trôi qua khá yên ổn. Hạnh làm việc rất chăm chỉ. Sáng dậy sớm nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, chiều đón con tôi đi học về. Thằng bé cũng quý cô lắm, tối nào cũng ríu rít kể chuyện trường lớp với cô. Có hôm tôi đi làm về muộn, thấy hai cô cháu đang ngồi xem tivi trong phòng khách, trên bàn có bát canh nóng hổi. Cảm giác trong nhà có thêm người khiến căn nhà bớt trống trải. Cho đến một buổi sáng. Hôm đó tôi tỉnh giấc lúc gần 5 giờ vì khát nước. Khi đi ngang qua phòng khách, tôi thấy cửa nhà hơi hé. Tôi nhìn ra sân. Dưới ánh đèn vàng nhạt, Hạnh đang đứng ngoài cổng. Trên tay cô cầm một chiếc túi bóng đen. Cô nhìn quanh rồi bước nhanh ra đầu ngõ. Tôi nghĩ chắc cô đi đổ rác. Nhưng khi nhìn kỹ, tôi nhận ra… túi rác nhà tôi vẫn còn ở bếp. Hôm sau, chuyện đó lại lặp lại. 4 giờ sáng, Hạnh dậy rất sớm. Tôi nghe tiếng cửa mở khẽ khàng. Lần này tôi giả vờ ra bếp uống nước rồi hỏi: “Đi đâu sớm thế em?” Cô hơi giật mình, rồi cười: “Em đi tập thể dục chị ạ.” Nhưng trong tay cô vẫn là… chiếc túi bóng đen. Tôi gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng trong lòng bắt đầu có chút lạ. Tập thể dục mà mang túi bóng? Ngày thứ ba. Vẫn 4 giờ sáng. Cô lại đi ra ngoài. Vẫn chiếc túi bóng đen đó. Lần này tôi đứng sau rèm cửa nhìn theo. Cô đi rất nhanh, gần như là chạy. Hướng ra phía cuối con ngõ. Tôi bỗng thấy bấ;t a;n. Không phải vì nghi ngờ cô ăn cắp gì, vì đồ đạc trong nhà vẫn nguyên vẹn. Nhưng cảm giác bí m;ật đó khiến tôi tò mò. Đến ngày thứ năm, tôi quyết định… đi theo. Hôm đó tôi đặt báo thức lúc 3 giờ 45. 4 giờ kém vài phút, tôi nghe tiếng cửa phòng Hạnh mở. Cô nhẹ nhàng bước ra ngoài. Vẫn chiếc túi bóng đen. Đợi cô đi được một đoạn, tôi mặc áo khoác rồi lặng lẽ theo sau. Con ngõ buổi sáng rất yên tĩnh. Chỉ có vài người tập thể dục. Hạnh đi nhanh qua hai con phố, rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra khu chợ cũ. Nơi đó giờ chỉ còn vài quầy bán rau sáng sớm. Cô dừng lại trước một góc tường. Tôi đứng cách đó chừng hai mươi mét, nấp sau một chiếc xe máy. Tim tôi đập nhanh. Hạnh mở chiếc túi bóng. Tôi nín thở. Nhưng thứ cô lấy ra không phải đồ ăn thừa… cũng không phải thứ gì đáng ngờ. Mà là… từng gói cơm nhỏ. Khoảng năm sáu hộp. Cô đặt chúng xuống cạnh bức tường. Rồi lùi lại vài bước. Một lát sau, từ trong góc tối, ba đứa trẻ chạy ra. Những đứa trẻ ăn mặc rách rưới. Chúng cầm các hộp cơm rồi ngồi bệt xuống đất ăn. Ăn rất nhanh. Như thể đã đói từ lâu. Hạnh đứng nhìn. Không nói gì. Chỉ thỉnh thoảng nhắc: “Ăn chậm thôi, nghẹn bây giờ.” Một thằng bé chừng 7 tuổi ngẩng lên hỏi: “Hôm nay có trứng không cô?” Hạnh cười: “Có, cô để ở hộp kia.” Cảnh tượng đó khiến tôi đứng ch;;ết lặng. Tôi không ngờ… chiếc túi bóng đen kia lại chứa cơm. Những hộp cơm mà Hạnh nấu từ sáng sớm. Sau khi bọn trẻ ăn xong, cô thu lại hộp nhựa rồi bỏ vào túi. Trước khi đi, một đứa bé nói: “Mai cô vẫn đến chứ?” Hạnh khẽ gật. “Ừ.” Rồi cô quay lưng đi. Đúng lúc đó, tôi bước ra. “Hạnh.” Cô giật mình quay lại. Chiếc túi bóng suýt rơi khỏi tay. Ánh mắt cô hoảnghốt: “Chị… chị đi theo em à?” Tôi nhìn cô rất lâu. Rồi hỏi: “Em làm việc này bao lâu rồi?” Cô im lặng vài giây. Cuối cùng nói nhỏ: “Gần hai tháng.” “Từ ngày em vào nhà chị?” Cô gật đầu. Tôi hỏi tiếp: “Cơm này… em lấy ở đâu?” Cô vội nói: “Không phải em lấy trộm đâu chị.” “Là phần cơm em nấu thêm từ gạo em mua… và đồ ăn còn dư em xin chị cho.” Tôi nhớ lại. Nhiều lần Hạnh hỏi: “Chị ơi hôm nay cơm dư em xin chút nhé?” Tôi luôn gật đầu, nghĩ cô mang về ăn. Tôi nhìn chiếc túi bóng. “Vì sao em làm vậy?” Hạnh cúi đầu. Giọng nhỏ lại: “Vì… con em cũng từng như thế.” Câu nói đó khiến tôi sữ;ng người. Cô kể rằng vài năm trước, khi chồng m;;ất, cô phải lên thành phố làm thuê. Đứa con trai gửi về quê. Có một thời gian dài, cô không gửi được tiền về. Con cô từng phải đi xin cơm ở chợ. “Có lần thằng bé nói với em… chỉ cần có cơm trắng thôi cũng được.” Giọng Hạnh run run. “Em không muốn mấy đứa kia phải như vậy.” Trời lúc đó bắt đầu sáng. Tiếng xe cộ xa xa vang lên. Tôi đứng rất lâu, không nói gì. Trong đầu tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ khác. Hai tháng qua, mỗi sáng cô dậy từ 4 giờ. Không phải để tập thể dục. Mà để nấu cơm cho những đứa trẻ không quen biết. Những đứa trẻ… mà chẳng ai quan tâm. Tôi thở dài. Rồi nói: “Ngày mai… nấu thêm vài hộp nữa.” Hạnh ngẩng lên, ngạc nhiên. Tôi mỉm cười. “Gạo trong nhà vẫn còn nhiều.” Cô nhìn tôi. Ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Còn tôi chợt nhận ra… Đôi khi trong nhà mình, người ta vẫn nghĩ họ đang giúp đỡ một người nghèo. Nhưng có khi… Người đó lại là người giàu lòng nhất.

Tôi từng nghĩ thuê giúp việc là một quyết định rất bình thường.

Sau khi chồng mất cách đây hai năm, tôi vừa phải chăm con nhỏ vừa phải đi làm cả ngày. Nhà cửa nhiều lúc bừa bộn, có hôm tan ca về đã gần 7 giờ tối, cơm nước còn chưa nấu. Con trai tôi mới học lớp 3, thằng bé ngoan nhưng vẫn còn nhỏ, không thể tự lo mọi thứ.

Bạn bè khuyên tôi nên thuê người giúp việc theo giờ, nhưng rồi tôi lại thuê một người ở lại luôn.

Cô ấy tên là Hạnh.

Hạnh khoảng ngoài ba mươi, dáng người gầy, da ngăm, nói giọng miền Trung nhẹ nhẹ. Hôm đến xin việc, cô mặc chiếc áo sơ mi cũ và quần đen bạc màu, tay xách chiếc túi vải nhỏ.

Cô nói rất ít.

Chỉ cúi đầu bảo:

“Em làm việc gì cũng được chị ạ, miễn là có chỗ ở ổn định.”

Tôi hỏi thêm vài câu về quê quán, gia đình. Cô nói chồng mất sớm, có một đứa con gửi về quê cho bà ngoại nuôi.

Không biết vì sao, nhìn ánh mắt cô lúc đó, tôi lại thấy thương.

Vậy là tôi nhận cô vào làm.

Hai tháng đầu trôi qua khá yên ổn.

Hạnh làm việc rất chăm chỉ. Sáng dậy sớm nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, chiều đón con tôi đi học về. Thằng bé cũng quý cô lắm, tối nào cũng ríu rít kể chuyện trường lớp với cô.

Có hôm tôi đi làm về muộn, thấy hai cô cháu đang ngồi xem tivi trong phòng khách, trên bàn có bát canh nóng hổi.

Cảm giác trong nhà có thêm người khiến căn nhà bớt trống trải.

Cho đến một buổi sáng.

Hôm đó tôi tỉnh giấc lúc gần 5 giờ vì khát nước. Khi đi ngang qua phòng khách, tôi thấy cửa nhà hơi hé.

Tôi nhìn ra sân.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, Hạnh đang đứng ngoài cổng.

Trên tay cô cầm một chiếc túi bóng đen.

Cô nhìn quanh rồi bước nhanh ra đầu ngõ.

Tôi nghĩ chắc cô đi đổ rác.

Nhưng khi nhìn kỹ, tôi nhận ra… túi rác nhà tôi vẫn còn ở bếp.

Hôm sau, chuyện đó lại lặp lại.

4 giờ sáng, Hạnh dậy rất sớm.

Tôi nghe tiếng cửa mở khẽ khàng.

Lần này tôi giả vờ ra bếp uống nước rồi hỏi:

“Đi đâu sớm thế em?”

Cô hơi giật mình, rồi cười:

“Em đi tập thể dục chị ạ.”

Nhưng trong tay cô vẫn là… chiếc túi bóng đen.

Tôi gật đầu, không hỏi thêm.

Nhưng trong lòng bắt đầu có chút lạ.

Tập thể dục mà mang túi bóng?

Ngày thứ ba.

Vẫn 4 giờ sáng.

Cô lại đi ra ngoài.

Vẫn chiếc túi bóng đen đó.

Lần này tôi đứng sau rèm cửa nhìn theo.

Cô đi rất nhanh, gần như là chạy.

Hướng ra phía cuối con ngõ.

Tôi bỗng thấy bấ;t a;n.

Không phải vì nghi ngờ cô ăn cắp gì, vì đồ đạc trong nhà vẫn nguyên vẹn.

Nhưng cảm giác bí m;ật đó khiến tôi tò mò.

Đến ngày thứ năm, tôi quyết định… đi theo.

Hôm đó tôi đặt báo thức lúc 3 giờ 45.

4 giờ kém vài phút, tôi nghe tiếng cửa phòng Hạnh mở.

Cô nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Vẫn chiếc túi bóng đen.

Đợi cô đi được một đoạn, tôi mặc áo khoác rồi lặng lẽ theo sau.

Con ngõ buổi sáng rất yên tĩnh.

Chỉ có vài người tập thể dục.

Hạnh đi nhanh qua hai con phố, rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra khu chợ cũ.

Nơi đó giờ chỉ còn vài quầy bán rau sáng sớm.

Cô dừng lại trước một góc tường.

Tôi đứng cách đó chừng hai mươi mét, nấp sau một chiếc xe máy.

Tim tôi đập nhanh.

Hạnh mở chiếc túi bóng.

Tôi nín thở.

Nhưng thứ cô lấy ra không phải đồ ăn thừa… cũng không phải thứ gì đáng ngờ.

Mà là… từng gói cơm nhỏ.

Khoảng năm sáu hộp.

Cô đặt chúng xuống cạnh bức tường.

Rồi lùi lại vài bước.

Một lát sau, từ trong góc tối, ba đứa trẻ chạy ra.

Những đứa trẻ ăn mặc rách rưới.

Chúng cầm các hộp cơm rồi ngồi bệt xuống đất ăn.

Ăn rất nhanh.

Như thể đã đói từ lâu.

Hạnh đứng nhìn.

Không nói gì.

Chỉ thỉnh thoảng nhắc:

“Ăn chậm thôi, nghẹn bây giờ.”

Một thằng bé chừng 7 tuổi ngẩng lên hỏi:

“Hôm nay có trứng không cô?”

Hạnh cười:

“Có, cô để ở hộp kia.”

Cảnh tượng đó khiến tôi đứng ch;;ết lặng.

Tôi không ngờ… chiếc túi bóng đen kia lại chứa cơm.

Những hộp cơm mà Hạnh nấu từ sáng sớm.

Sau khi bọn trẻ ăn xong, cô thu lại hộp nhựa rồi bỏ vào túi.

Trước khi đi, một đứa bé nói:

“Mai cô vẫn đến chứ?”

Hạnh khẽ gật.

“Ừ.”

Rồi cô quay lưng đi.

Đúng lúc đó, tôi bước ra.

“Hạnh.”

Cô giật mình quay lại.

Chiếc túi bóng suýt rơi khỏi tay.

Ánh mắt cô hoảnghốt:

“Chị… chị đi theo em à?”

Tôi nhìn cô rất lâu.

Rồi hỏi:

“Em làm việc này bao lâu rồi?”

Cô im lặng vài giây.

Cuối cùng nói nhỏ:

“Gần hai tháng.”

“Từ ngày em vào nhà chị?”

Cô gật đầu.

Tôi hỏi tiếp:

“Cơm này… em lấy ở đâu?”

Cô vội nói:

“Không phải em lấy trộm đâu chị.”

“Là phần cơm em nấu thêm từ gạo em mua… và đồ ăn còn dư em xin chị cho.”

Tôi nhớ lại.

Nhiều lần Hạnh hỏi:

“Chị ơi hôm nay cơm dư em xin chút nhé?”

Tôi luôn gật đầu, nghĩ cô mang về ăn.

Tôi nhìn chiếc túi bóng.

“Vì sao em làm vậy?”

Hạnh cúi đầu.

Giọng nhỏ lại:

“Vì… con em cũng từng như thế.”

Câu nói đó khiến tôi sữ;ng người.

Cô kể rằng vài năm trước, khi chồng m;;ất, cô phải lên thành phố làm thuê. Đứa con trai gửi về quê.

Có một thời gian dài, cô không gửi được tiền về.

Con cô từng phải đi xin cơm ở chợ.

“Có lần thằng bé nói với em… chỉ cần có cơm trắng thôi cũng được.”

Giọng Hạnh run run.

“Em không muốn mấy đứa kia phải như vậy.”

Trời lúc đó bắt đầu sáng.

Tiếng xe cộ xa xa vang lên.

Tôi đứng rất lâu, không nói gì.

Trong đầu tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ khác.

Hai tháng qua, mỗi sáng cô dậy từ 4 giờ.

Không phải để tập thể dục.

Mà để nấu cơm cho những đứa trẻ không quen biết.

Những đứa trẻ… mà chẳng ai quan tâm.

Tôi thở dài.

Rồi nói:

“Ngày mai… nấu thêm vài hộp nữa.”

Hạnh ngẩng lên, ngạc nhiên.

Tôi mỉm cười.

“Gạo trong nhà vẫn còn nhiều.”

Cô nhìn tôi.

Ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động.

Còn tôi chợt nhận ra…

Đôi khi trong nhà mình, người ta vẫn nghĩ họ đang giúp đỡ một người nghèo.

Nhưng có khi…

Người đó lại là người giàu lòng nhất.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *