Người vợ cúi xuống, đồng tử co rút lại. Dưới gầm giường tối tăm, một hình hài nhỏ bé, gầy gò đến đáng sợ, đang cuộn tròn. Mặt mày Đứa bé lấm lem bùn đất, đôi mắt mở to hoảng loạn nhìn Người vợ. Toàn thân Đứa bé run lẩy bẩy, như một con vật nhỏ đang cố gắng ẩn mình khỏi mối đe dọa. Người vợ sững sờ, cố gắng hình dung những gì mình đang thấy. Một đứa trẻ… một đứa bé đang trốn dưới gầm giường của cô, trong đêm tân hôn? Cổ họng Người vợ nghẹn ứ, từng tế bào trong cơ thể cô như đông cứng lại. Miệng Người vợ lắp bắp, muốn nói nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Một nỗi kinh hoàng tột độ bao trùm lấy Người vợ, khiến cô lùi lại, ru n rẩ y bần bật. Người chồng đang đứng phía sau, nét mặt anh ta hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ điềm đạm, chiều chuộng như ban nãy.
Đúng lúc ấy, Người chồng giật mình, vội vàng bước tới, bàn tay anh ta túm chặt lấy cánh tay Người vợ, kéo bật cô đứng dậy. Gương mặt Người chồng t ái mé t, trắng bệ ch đi vì s ợ hãi, đôi mắt anh ta mở lớn nhìn chằm chằm vào khoảng trống dưới gầm giường như thể nơi đó chứa một con quỷ chứ không phải một đứa trẻ. Anh ta ghì chặt Người vợ vào lòng, quay lưng cô lại, cố gắng che chắn tầm nhìn của cô khỏi cái bóng đen gầy gò đang ẩn nấp. Giọng nói của Người chồng thì thầm, khàn đặc và run rẩy đến thảm hại, “Em đừng nhìn, không có gì đâu! Tuyệt đối không có gì hết!” Anh ta gồng mình, dồn hết sức lực để che giấu sự thật tàn khốc đang phơi bày ngay trước mắt Người vợ, nhưng sự run rẩy trong từng thớ thịt, từng câu chữ đã phản bội lại anh ta. Người vợ vẫn còn cho áng váng, đôi mắt cô dán chặt vào khoảng trống tối đen vừa bị che khuất, trái tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô cảm nhận được sự hoảng loạn tột độ từ Người chồng, một cảm giác lạnh lẽo dâng lên, khẳng định rằng những gì cô vừa thấy không phải là ảo ảnh.
Người vợ giật mạnh cánh tay mình khỏi sự ghì chặt của Người chồng, đẩy bật anh ta ra xa. Nàng quay phắt lại, gương mặt trắng b ệch vì số c, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào anh ta, rực lên ánh lửa gi ận d ữ và k inh ho àng. Trái tim Người vợ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
“Anh nói không có gì?” Người vợ thét lên, giọng cô vỡ òa, vang vọng khắp Phòng ngủ, đầy đau đớn và cay đắng. Nàng đưa ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào khoảng tối mờ mịt Dưới gầm giường, nơi cái bóng đen gầy gò vẫn còn in hằn trong tâm trí nàng. “Vậy cái này là cái gì?”
Người vợ gằn từng tiếng, mỗi lời nói như một mũi kim đâm thẳng vào tâm can Người chồng, dồn ép anh ta. Người chồng lập tức lùi lại một bước, đôi vai anh ta rụt lại, cúi gằm mặt xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo, tuyệt đối không dám đối diện với ánh mắt cáo buộc như thiêu đốt của Người vợ. Anh ta câm lặng, chỉ biết nín thở chịu đựng, sự im lặng của anh ta càng khiến Người vợ thêm phát đi ên.
một tiếng động khẽ khàng, như tiếng sột soạt rất nhỏ, lọt vào tai cô từ chính nơi mà cô đã chỉ: Dưới gầm giường. Tiếng ồn đó, dù yếu ớt, nhưng lại đủ sức kéo Người vợ thoát khỏi cơn thịnh nộ. Cô khựng lại, ánh mắt vẫn rực lửa nhưng giờ đây lộ rõ vẻ bối rối, pha lẫn kin h h ãi.
Từ khoảng tối mờ mịt Dưới gầm giường, một cái đầu nhỏ xíu, gầy gò từ từ ngẩng lên. Đôi mắt đen láy, to tròn của Đứa bé mở rộng, lộ rõ sự sợ sệt, hoả ng loạ n khi chậm rãi ngước nhìn thẳng vào Người vợ. Ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt xuống, vẽ rõ hình hài đứa bé: gò má hóp sâu, khuôn mặt xanh xao, mái tóc bết bát dính chặt vào thái dương và thân hình khẳng khiu đến mức chỉ còn da bọc xương.
Người vợ như bị đóng băng tại chỗ, mọi giận dữ trong cô phút chốc tan biến. Thay vào đó là một cảm giác gh ê r ợn tột độ, xen lẫn nỗi xót xa đến nhói lòng, và sự bàng hoàng đến mức không thể thốt nên lời. Cô không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy, một sinh linh yếu ớt, đáng thương bị giấu kín dưới gầm giường tân h ôn của mình.
Người vợ chầm chậm quỳ xuống, đôi chân run rẩy như sắp đổ sập. Cô không còn cảm nhận được sự mềm mại của tấm thảm lụa hay mùi hương thoang thoảng của căn Phòng ngủ tân hôn. Tất cả mọi thứ dường như bi ến mất, chỉ còn lại khuôn mặt xanh xao, tội nghiệp của Đứa bé. Nỗi sợ hãi xen lẫn xót xa bóp ngh ẹt trái tim Người vợ. Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào mái tóc bết bát của Đứa bé, giọng nói lạc đi, khẽ khàng như tiếng thì thầm:
“Con… con là ai? Sao lại ở đây?”
Đứa bé không đáp. Đôi mắt đen láy, to tròn ấy chỉ nhìn thẳng vào Người vợ, sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi tột cùng và sự cô đơn đến thấu xương. Thân hình nhỏ thó co rúm lại, nép sâu hơn vào góc tối Dưới gầm giường. Một giọt nước mắt lăn dài, lấp lánh trên gò má lấm lem, rồi từng giọt, từng giọt khác nối tiếp nhau tuôn rơi, tạo thành những vệt sáng trên khuôn mặt dơ bẩn. Đứa bé chỉ biết khóc, tiếng nức nở yếu ớt, nghẹn ngào như tiếng mèo con bị bỏ rơi trong đêm.
Người chồng đứng phía sau, như một pho tượng đá. Mọi âm thanh trong căn Phòng ngủ đều biến mất, chỉ còn tiếng nức nở của Đứa bé và tiếng thở dốc nặng nề của Người vợ. Anh ta nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt trống rỗng, không thể thốt nên lời. Sự im lặng của anh ta càng khiến bi kị ch trong Người vợ thêm sâu sắc. Cô như ch ết lặng, cảm giác như có hàng ngàn mũi dao đang cứa vào tim mình.
Người vợ quay phắt lại, khuôn mặt trắng bệ ch vì s ốc. Đôi mắt Người vợ sưng húp, hằn lên những vệt đỏ, như muốn xuyên thủng sự im lặng chết chóc của Người chồng. Người vợ nhìn Người chồng, ánh mắt chất chứa hàng vạn câu hỏi, hàng ngàn mũi dao cứa vào từng thớ thịt. Người vợ không nói một lời, nhưng mọi cảm xúc đều phơi bày qua từng giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má. Tiếng nức nở của Đứa bé vẫn văng vẳng Dưới gầm giường, như một lời buộc tội không ngừng nghỉ.
Người chồng hít một hơi thật sâu, lồng ngực Người chồng phập phồng kịch liệt, như thể đang cố gắng vật lộn với chính những lời lẽ sắp thốt ra. Cặp môi Người chồng run rẩy, cứng đờ, không thể mở lời. Đôi bàn tay Người chồng siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Người chồng cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt Người vợ, không dám đối diện với sự thật phũ phàng đang phơi bày. Cả căn Phòng ngủ chìm trong sự nặng nề đến ngh ẹt thở.
“Đó là…” Người chồng lắp bắp, giọng Người chồng khản đặc, lạc đi, như thể vừa trải qua một cơn bạo bệ nh. Người chồng nuốt khan, từng tiếng một khó khăn bật ra khỏi cổ họng, “Đó là… con gái anh.”
Lời thú nhận như một tiếng s ét đá nh ngang tai Người vợ. Toàn thân Người vợ run lẩy bẩy, không thể giữ vững thăng bằng. Người vợ lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như đang cố gắng thoát khỏi một cơn ác mộng ki nh hoà ng. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng bao trùm lấy khuôn mặt Người chồng, nhưng Người vợ không còn nhìn thấy gì ngoài hình ảnh Đứa bé co rúm Dưới gầm giường và câu nói vừa rồi của Người chồng. Mọi thứ xung quanh Người vợ sụ p đổ.
Người vợ như s ét đá nh ngang tai, toàn thân Người vợ run lẩy bẩy, không thể giữ vững thăng bằng. Người vợ lùi lại thêm một bước, rồi lại một bước nữa, như đang cố gắng thoát khỏi một cơn ác mộng kinhhoàng. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng bao trùm lấy khuôn mặt Người vợ, nhưng Người vợ không còn nhìn thấy gì ngoài hình ảnh Đứa bé co rúm Dưới gầm giường và câu nói vừa rồi của Người chồng. Mọi thứ xung quanh Người vợ s ụp đổ.
“Con… con gái?” Người vợ lắp bắp, giọng Người vợ lạc đi, mỏng manh như sợi chỉ. Đôi mắt Người vợ mở to vô hồn, nhìn chằm chằm vào Người chồng như thể Người chồng là một kẻ xa lạ. “Con gái anh? Vậy tại sao… tại sao nó lại ở dưới gầm giường thế này?”
Mỗi từ Người vợ nói ra đều như một nhát d ao cứa vào không khí căng như dây đàn. Người vợ cảm thấy bị ph ản b ội sâu sắc, như thể toàn bộ thế giới Người vợ vừa dựng xây đã sụp đổ tan tành chỉ trong tích tắc. Mọi niềm tin, mọi hy vọng Người vợ đặt vào cuộc hô n nhân này, vào người đàn ông này, đều tan biến thành tro bụi. Nước mắt Người vợ lại trào ra, nóng hổi và mặn chát, hòa lẫn với sự hoài nghi và đa u đớn t ột cùng.
Người chồng vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Người vợ. Cặp môi Người chồng mím chặt, cố gắng tìm kiếm lời lẽ bào chữa nhưng không thể nào thốt ra. Sự im lặng của Người chồng càng khiến Người vợ thêm quặn thắt, sự thật phũ phàng hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiếng nức nở yếu ớt của Đứa bé Dưới gầm giường vẫn văng vẳng, như một lời nhắc nhở t àn nh ẫn về bí mật ki nh hoà ng vừa được phơi bày trong chính Đêm tân h ôn của Người vợ.
Người chồng khẽ run rẩy, bờ vai anh khẽ lắc, như đang gồng mình chịu đựng một cơn đau âm ỉ. Anh từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, vằn vện những tia máu. Sự kiêu hãnh của một đại gia như tan biến, chỉ còn lại sự khốn khổ và tuy ệt vọ ng. Người chồng cắn chặt môi, cố gắng nuốt xuống những tiếng nấc đang chực trào. Cuối cùng, như một sợi dây bị đứt, anh ta buông xuôi, bắt đầu kể lể trong giọng nói ngh ẹn ngào, đứt quãng.
“Đúng… đúng là con gái anh…” Người chồng thì thầm, giọng Người chồng khàn đặc. “Nhưng… không phải như Người vợ nghĩ đâu.” Anh ta cố gắng nắm lấy tay Người vợ, nhưng Người vợ đã rút phắt lại như chạm phải lửa. Ánh mắt Người vợ sắc lạnh, không hề lay chuyển.
“Cô ấy… cô ấy là người anh từng yêu tha thiết… trước khi gặp Người vợ.” Anh ta tiếp tục, từng lời nói như cứa vào không khí. “Chúng anh đã có một quãng thời gian dài bên nhau, nhưng rồi vì nhiều lý do… anh không thể cưới cô ấy.” Người chồng đưa tay day day thái dương, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và h ối h ận.
Người vợ đứng bất động, toàn thân căng cứng. Mặc dù vẫn còn sốc và phẫn nộ, nhưng sâu thẳm bên trong, một phần Người vợ đang lắng nghe, cố gắng ghép nối những mảnh vụn của câu chuyện này. Người vợ muốn biết, muốn hiểu rõ sự thật ki nh khủn g đang bày ra trước mắt mình.
“Cách đây không lâu…” Người chồng tiếp tục, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt Người chồng. “Cô ấy… cô ấy qua đ ời vì bạo b ệnh. Đứa bé… bơ vơ không nơi nương tựa.” Người chồng hướng ánh mắt về phía Đứa bé Dưới gầm giường, ánh mắt đầy xót xa. “Anh là cha nó, anh không thể bỏ mặc nó được, Người vợ à.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm Phòng ngủ. Người vợ cảm thấy trái tim mình như bị bóp ngh ẹt. Sự phản bội vẫn còn đó, nhưng câu chuyện của Người chồng lại gợi lên một cảm giác phức tạp khác – sự thương cảm xen lẫn că m giậ n.
“Anh đã gi ấu giế m… bởi vì anh sợ.” Người chồng thú nhận, giọng Người chồng run rẩy. “Anh sợ Người vợ sẽ không chấp nhận. Anh sợ Người vợ sẽ bỏ anh mà đi. Anh muốn có một gia đình trọn vẹn với Người vợ, anh không muốn m ất Người vợ.” Anh ta nhìn Người vợ với ánh mắt cầu xin, như thể đang dâng hiến cả li nh h ồn mình cho Người vợ phán xét.
Người vợ đứng đó, như một pho tượng đá, đôi mắt cô mở to nhưng vô hồn. Từng lời thú nhận của Người chồng, dù mang theo sự hối hận và đau khổ, vẫn không thể làm dịu đi ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy trong Người vợ. Cảm giác bàng hoà ng bao trùm lấy cô, như thể cả căn Phòng ngủ đang quay cuồng. Người vợ 24 tuổi cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực cô như bị nén chặt.
“Anh… anh đã giấu tôi?” Người vợ thì thầm, giọng cô méo mó, không còn nhận ra được. Cô lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy ngực. “Suốt bao năm qua anh giấu giếm một bí mật kinhkhủng như vậy… và đợi đến đêm tân h ôn này… để nói ra?”
Người chồng vẫn ngồi đó, vai rũ xuống, anh ta không dám đối mặt với ánh mắt tuyệt vọng của Người vợ.
“Anh nghĩ… tôi sẽ chấp nhận sao?” Người vợ khóc th ét lên, tiếng th ét xé tan sự im lặng nặng nề. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người vợ, mang theo cả sự tủi nh ục và nỗi đau bị phản bội. “Anh lừa dối tôi! Anh biến cuộc hôn nhân này thành một trò đùa!”
Người vợ run lẩy bẩy, từng thớ thịt trên cơ thể cô căng cứng. Cô nhìn chằm chằm vào Người chồng, rồi lại liếc xuống Đứa bé Dưới gầm giường đang cuộn tròn trong chăn, giờ đây không còn là bí ẩn mà là một bằng chứng sống động của sự lừa dối. Toàn bộ thế giới mà Người vợ đã vẽ ra, về một tương lai hạnh phúc bên người đàn ông giàu có, thành đạt, bỗng chốc sụp đổ dưới chân cô, tan tành không còn mảnh vỡ.
Người vợ cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang đâm thẳng vào tim. Niềm tin, sự mong chờ, tất cả đều hóa thành tro bụi chỉ trong một khoảnh khắc kinh hoàng này. Cô không còn đứng vững được nữa, Người vợ khuỵu gối xuống sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa.
Người vợ vẫn khuỵu gối, tiếng nấc vẫn còn nghẹn trong cổ họng, nhưng rồi, như có một lực vô hình kéo lấy, cô từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt sưng húp, mờ đi vì nước mắt, lờ mờ nhìn về phía `Dưới gầm giường`. Ánh đèn ngủ hắt lên một góc nhỏ, đủ để cô thấy rõ hơn hình dáng `Đứa bé` đang thu mình, cuộn tròn trong tấm chăn cũ kỹ.
Ban đầu, một làn sóng căm phẫn lại trào dâng, cảm giác bị phản bội vẫn còn ngùn ngụt như lửa đốt. Đây chính là bằng chứng sống động, là nguyên nhân khiến `Đêm tân hôn` của cô biến thành bi kịch. `Người vợ` siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Thế nhưng, khi cô nhìn kỹ hơn, nỗi giận dữ ấy bắt đầu tan biến như sương khói. `Đứa bé` không hề ngẩng lên, nó chỉ co ro, thân hình nhỏ bé run rẩy từng hồi. Đôi mắt yếu ớt của nó, dù chỉ hé mở một khe nhỏ, cũng đủ để `Người vợ` nhận ra sự sợ hãi tột độ và nỗi cô đơn không lời. Ánh mắt ấy không có vẻ gì là xảo quyệt hay đáng ghét, chỉ có sự yếu ớt và một nỗi sợ hãi bản năng của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
`Người vợ` bỗng cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt lại. `Đứa bé` ấy, cũng là một nạn nhân. Nó đang trải qua sự lạnh lẽo, sợ hãi, và có lẽ là cả nỗi đói khát. Hóa ra, đằng sau sự lừa dối kinh hoàng của `Người chồng`, còn có một sinh linh bé nhỏ đang chịu đựng. Nỗi thương hại trỗi dậy mạnh mẽ, như một cơn sóng lớn cuốn trôi đi mọi phẫn nộ. Lòng `Người vợ` bỗng trở nên nặng trĩu, không phải vì gánh nặng của sự phản bội, mà là vì nỗi xót xa cho thân phận đáng thương của đứa trẻ. Cô nhìn `Đứa bé` thêm lần nữa, ánh mắt không còn sự giận dữ, chỉ còn lại sự xót xa và một câu hỏi lớn không lời.
Người vợ vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào `Đứa bé` `Dưới gầm giường`, mọi giận hờn dường như tan biến trước hình hài nhỏ bé run rẩy. Ngay lúc ấy, `Người chồng` không thể chần chừ hơn. Anh ta từ từ buông thõng hai tay, rồi khuỵu gối xuống sàn lạnh buốt trong `Phòng ngủ` tân hôn. Tiếng đầu gối chạm đất khô khốc vang lên giữa sự tĩnh lặng chết chóc.
Đôi mắt `Người chồng` đỏ hoe, ngập tràn sự cầu khẩn và một nỗi sợ hãi tột cùng. Anh ta ngước nhìn `Người vợ`, dường như muốn đọc được bất kỳ tia hy vọng nào trong ánh mắt cô.
“Em ơi… Anh xin em, làm ơn tha thứ cho anh,” `Người chồng` nghẹn ngào, giọng nói khản đặc như bị ai đó bóp nghẹt. “Anh biết anh đã sai, sai thật rồi. Anh biết sự thật này quá kinh khủng, nhưng anh… anh sợ mất em.”
Anh ta đưa tay ra, nhưng lại rụt về, không dám chạm vào cô. “Làm ơn, em đừng bỏ anh. Anh không thể sống thiếu em được. Anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên, đã chờ đợi em biết bao lâu. Anh sợ nếu em biết chuyện này trước `Đêm tân hôn`, em sẽ bỏ đi mất. Em sẽ không bao giờ chấp nhận một người như anh.”
`Người chồng` cúi gằm mặt xuống, nước mắt lăn dài trên gò má sạm đi vì lo âu. “Anh đã nghĩ, sau khi cưới rồi, anh sẽ tìm cách nói với em. Anh sẽ từ từ giải thích, xin em cho con một cơ hội. Nhưng anh… anh hèn nhát quá. Anh không dám đối mặt với sự thật, không dám đối mặt với khả năng mất em.”
Anh ta ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy khẩn khoản. “Xin em, `Người vợ` của anh, hãy chấp nhận `Đứa bé`. Nó vô tội, em ơi. Nó không có lỗi gì cả. Nó chỉ là một sinh linh bé bỏng cần được yêu thương. Hãy cho anh và cho cả `Đứa bé` một cơ hội, được không em? Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi, anh hứa. Anh chỉ cần em ở lại, anh cần em thấu hiểu cho nỗi sợ hãi của anh.”
`Người vợ` vẫn đứng đó, như một pho tượng bị đóng băng, vô hồn nhìn xuống hình hài bé nhỏ kia. Lời van lơn của `Người chồng` vọng vào tai cô, từng câu từng chữ như những mũi kim châm vào trái tim đang rỉ máu. Anh ta nói yêu cô, nói sợ mất cô, nhưng tất cả những gì cô cảm nhận được lúc này chỉ là sự dối trá tột cùng, một vết sẹo lớn không thể nào lành. Cô không trả lời, không một động thái, chỉ có hơi thở nặng nề và đôi mắt đỏ hoe ngấn nước.
Một lúc lâu sau, khi giọng nói nức nở của `Người chồng` dần chìm vào im lặng, `Người vợ` mới từ từ nhấc mình khỏi trạng thái tê liệt. Cô lảo đảo đứng dậy, từng cử động chậm chạp như thể cơ thể không còn nghe lời nữa. Cô không nhìn `Người chồng`, không liếc xuống `Đứa bé` đang run rẩy, chỉ hướng thẳng về phía ban công. Mỗi bước chân nặng nề của cô đều in hằn sự tuyệt vọng và một nỗi đau không thể gọi tên.
Cánh cửa ban công mở ra, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, cuốn theo cái buốt giá của màn đêm. `Người vợ` bước ra, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy không khí lạnh vào phổi để mong trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng. Bóng đêm bao trùm căn biệt thự ba tầng, cũng giống như bóng tối đang bao trùm lấy cuộc đời cô.
Trong đầu `Người vợ`, hàng ngàn câu hỏi dồn dập hiện lên, chồng chéo lẫn lộn. Cô phải làm gì bây giờ? Bỏ đi, vứt bỏ tất cả những gì mình đã từng mơ ước về một gia đình hạnh phúc, một tình yêu trọn vẹn? Hay chấp nhận, chấp nhận cuộc hôn nhân đầy dối trá này, chấp nhận một bí mật kinh hoàng vừa được phơi bày trong `Phòng ngủ` tân hôn? Chấp nhận một người chồng đã lừa dối cô một cách trắng trợn, và một `Đứa bé` mà cô không hề biết sự tồn tại?
`Người vợ` bám chặt lấy lan can ban công, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy vô cùng bối rối, như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương bão tố, không biết phải đi đâu, về đâu. Tương lai bỗng chốc trở thành một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi hy vọng và niềm tin của cô.
Người vợ bám chặt lấy lan can ban công, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy vô cùng bối rối, như một con thuyền nhỏ lạc giữa đại dương bão tố, không biết phải đi đâu, về đâu. Tương lai bỗng chốc trở thành một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi hy vọng và niềm tin của cô.
Trong cái tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm, một tiếng ho khan yếu ớt, nghe rất khẽ, nhưng lại sắc như một nhát dao xuyên qua sự hỗn loạn trong tâm trí Người vợ. Tiếng ho đến từ bên trong căn Phòng ngủ, từ chính nơi bí mật kinh hoàng vừa bị phơi bày. Người vợ giật mình, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước lập tức hướng về phía cánh cửa ban công.
Một lần nữa, một tiếng ho nữa vang lên, lần này rõ ràng hơn một chút, nghe như tiếng hít thở khó khăn của một sinh linh bé bỏng. Người vợ run rẩy, sự tê liệt trong cô bị phá vỡ bởi âm thanh thắt lòng đó. Cô không kìm được, từ từ quay người lại, bước chân nặng nề rời khỏi ban công, trở về căn Phòng ngủ tối tăm.
Bước vào phòng, cô nín thở lắng nghe. Lại một tiếng ho nữa, yếu ớt hơn cả hai tiếng trước, nghe như thể Đứa bé đang cố gắng lắm để hít thở. Người vợ tiến đến gần chiếc giường tân hôn, nơi cô đã từng mơ về một đêm hạnh phúc trọn vẹn. Cô quỳ gối xuống, trái tim như bị bóp nghẹt.
Dưới gầm giường, trong bóng tối mờ ảo, cô nhìn thấy Đứa bé đang co ro. Thân hình nhỏ xíu ấy run lên từng đợt, và tiếng ho khù khụ lại vang lên, nghe nặng nề và đau đớn hơn. Cô vợ nhận ra, không chỉ đơn thuần là tiếng ho, mà là tiếng ho của một đứa trẻ đang bệnh nặng. Một cơn xót xa đột ngột dâng trào trong lồng ngực Người vợ, mạnh hơn tất cả sự tức giận và thất vọng lúc trước. Hình ảnh đứa trẻ yếu ớt, cô đơn dưới gầm giường, khiến lòng cô như bị ai đó bóp nát. Cô không thể làm ngơ.
Người vợ nhìn Đứa bé, lòng quặn thắt. Cô từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ hoảng loạn của một khoảnh khắc trước.
Cánh cửa Phòng ngủ chợt hé mở, Người chồng bước vào, vẻ mặt anh ta căng thẳng, cố giữ bình tĩnh. Ánh mắt anh ta lướt qua Người vợ, rồi dừng lại ở gầm giường, nơi Đứa bé đang co ro. Một tia hoảng sợ thoáng qua trong đáy mắt Người chồng khi anh ta nhận ra mọi chuyện đã bị bại lộ.
Người vợ ngẩng đầu, ánh mắt cô khóa chặt lấy Người chồng. Đó là một ánh nhìn phức tạp đến tột cùng: vừa rực cháy cơn giận dữ bị phản bội, vừa mang nỗi thương hại đến nghẹn lòng cho sự hèn nhát của người đàn ông trước mặt, và xen lẫn là sự hoang mang tột độ về tương lai mờ mịt của chính cô và cả sinh linh bé bỏng kia. Cô nhìn anh ta, như thể đang cố đọc thấu mọi bí mật, mọi sự dối trá ẩn sâu trong con người Người chồng.
Người chồng né tránh ánh mắt cô, anh ta khẽ nuốt khan, cố gắng tìm lời bào chữa. “Em… em đã thấy rồi sao?” Người chồng lắp bắp, giọng nói khẽ run.
Người vợ không trả lời, chỉ tiếp tục nhìn anh ta, ánh mắt như xuyên thấu. Cô không thể tin được người đàn ông cô vừa trao trọn niềm tin lại có thể che giấu một bí mật tày đình đến vậy trong chính căn Phòng ngủ tân hôn. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, ngột ngạt đến mức Người chồng phải cúi gằm mặt, không dám đối diện với đôi mắt cô.
Sau một khoảnh khắc kéo dài như vô tận, Người vợ hít sâu một hơi. Lồng ngực cô đau nhói, nhưng trong sâu thẳm, một quyết định đã hình thành. Dù Người chồng là ai, đã che giấu điều gì, thì Đứa bé vô tội dưới gầm giường kia không đáng phải chịu đựng sự lạnh lẽo và bệnh tật. Cô biết mình không thể bỏ mặc Đứa bé đáng thương đang cần giúp đỡ này. Đó là một khoảnh khắc quyết định, ranh giới giữa cơn giận cá nhân và lòng trắc ẩn đã bị phá vỡ.
Người vợ chậm rãi bước một bước về phía Đứa bé, rồi quay lại nhìn Người chồng lần cuối, ánh mắt cô kiên quyết như dao.
“Anh… anh đã làm gì vậy?” Giọng Người vợ khẽ thì thầm, nhưng chất chứa sự trách móc sâu sắc. “Đứa bé đang bệnh!”
Người chồng giật mình lùi lại một bước, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt. “Em… em không được động vào nó!” Anh ta cố gắng ngăn cản, giọng nói yếu ớt như một lời cầu xin. Nhưng Người vợ không hề bận tâm. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Đứa bé, không chút do dự.
Người vợ hạ thấp người xuống, đưa tay ra. Cô cẩn thận, từng chút một, lôi Đứa bé ra khỏi không gian chật hẹp, tối tăm dưới gầm giường. Cơ thể nhỏ bé của Đứa bé yếu ớt, gầy gò, nằm gọn trong vòng tay Người vợ. Cô cảm nhận được hơi ấm mong manh, gần như không tồn tại, từ sinh linh bé bỏng đang rên ư ử. Trái tim Người vợ như bị bóp nghẹt. Cô ôm Đứa bé chặt hơn, muốn truyền hơi ấm của mình sang cho nó.
“Mình sẽ đưa con bé đi bệnh viện ngay,” Người vợ nói, giọng cô kiên quyết, pha lẫn sự mệt mỏi cùng cực của một đêm tân hôn đầy bi kịch, nhưng cũng tràn đầy trách nhiệm. Cô ngẩng đầu nhìn Người chồng, ánh mắt cô như muốn xuyên thủng anh ta, như một lời kết án không cần phán xét. Quyết định đã được đưa ra, không gì có thể lay chuyển. Người chồng chỉ biết đứng đó, bất lực nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng há hốc, không thốt nên lời.
Người chồng từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh ta đỏ hoe, sưng húp vì nước mắt, nhưng không phải vì sự sợ hãi ban đầu, mà là một sự pha trộn phức tạp của biết ơn sâu sắc và hối hận tột cùng. Anh ta nhìn Người vợ, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó, một lời cảm ơn, một lời xin lỗi, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Người vợ không đợi anh ta nói. Cô ôm chặt Đứa bé hơn, tấm lưng thẳng thắn, kiên quyết quay đi. Từng bước chân cô dứt khoát, mang theo sinh linh bé bỏng và cả gánh nặng của bí mật vừa phơi bày, rời khỏi căn phòng tân hôn từng được chuẩn bị tỉ mỉ, giờ đây chỉ còn là một không gian lạnh lẽo, ngột ngạt. Cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng Người vợ, tiếng động nhỏ nhưng vang vọng như một hồi chuông báo tử cho những gì từng được kỳ vọng là hạnh phúc.
Để lại Người chồng một mình trong căn phòng rộng lớn, giờ đây dường như trống rỗng và đầy rẫy những ám ảnh, Người vợ bước đi trên hành lang. Tiếng bước chân cô vang vọng giữa sự tĩnh lặng của ngôi biệt thự ba tầng, mỗi bước đi là một sự đoạn tuyệt với quá khứ. Trong vòng tay cô, Đứa bé thoi thóp, nhưng trái tim Người vợ thì tràn đầy một sức sống mới, một sức sống của trách nhiệm và tình yêu thương vô điều kiện. Cô không quay đầu lại. Cô không biết cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu, liệu có còn tương lai nào cho Người chồng và cô sau đêm định mệnh này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, điều quan trọng nhất là mạng sống của sinh linh bé bỏng trong vòng tay cô. Cô phải cứu lấy đứa trẻ này, cứu lấy một phần lương tâm còn sót lại trong đêm tân hôn bi kịch ấy.
Màn đêm buông xuống, mang theo những bí mật và cả những câu hỏi không lời đáp. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình đầy bất ngờ và thử thách, nơi những ngã rẽ định mệnh đôi khi xuất hiện trong những khoảnh khắc không ngờ nhất. Người vợ, từ một cô gái ngây thơ bước vào một cuộc hôn nhân tưởng chừng như cổ tích, giờ đây đã phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã, buộc cô phải trưởng thành một cách đau đớn. Có lẽ, những vết sẹo trong tâm hồn sẽ còn mãi, nhưng chính từ những vết thương đó, một ý chí kiên cường hơn, một tình yêu thương mạnh mẽ hơn đã trỗi dậy. Tương lai vẫn còn ở phía trước, một tương lai đầy bão tố nhưng cũng không thiếu ánh sáng của hy vọng. Bởi lẽ, sau cùng, con người vẫn luôn tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, để tha thứ hoặc để tìm kiếm một con đường mới, một bình yên xứng đáng sau những sóng gió cuộc đời. Cuộc đời có thể không như mơ, nhưng mỗi người đều có quyền lựa chọn cách mình bước tiếp, viết nên câu chuyện của riêng mình.

Để lại một bình luận