Thật ra lúc đầu, tôi nghĩ việc sống chung với mẹ chồng là hoàn toàn bình thường. Cho đến khi chúng tôi sống cùng một mái nhà…
Ngay từ khi tôi về làm dâu, mẹ chồng đã tuyên bố, dù sinh 2 hay 3 đứa con thì điều bắt buộc là phải có một đứa cháu trai, sau này còn chống gậy. Lúc đầu tôi nghĩ mình khỏe mạnh, lại học mót mấy chia sẻ trên mạng thì sẽ có con trai thôi. Nào ngờ chuyện sinh con không hề đơn giản.
Chồng tôi là con một trong gia đình. Vì thế sau khi kết hôn, chúng tôi phải sống cùng bố mẹ anh. Thật ra lúc đầu, tôi nghĩ việc sống chung với mẹ chồng là hoàn toàn bình thường. Cho đến khi chúng tôi sống cùng một mái nhà. Nói đến mẹ chồng tôi, bà là người khó tính, lại rất quan trọng chuyện nối dõi trong nhà.
Ngay từ khi tôi về làm dâu, mẹ chồng đã tuyên bố, dù sinh 2 hay 3 đứa con thì điều bắt buộc là phải có một đứa cháu trai, sau này còn chống gậy. Lúc đầu tôi nghĩ mình khỏe mạnh, lại học mót mấy chia sẻ trên mạng thì sẽ có con trai thôi. Nào ngờ chuyện sinh con không hề đơn giản.
Lần đầu mang thai, tôi không có kinh nghiệm nên vẫn đi giày cao gót. Hôm đó chẳng may sảy chân, tôi bị ngã và không giữ được con. Biết chuyện xảy ra ngoài ý muốn nên chồng không trách cứ. Chỉ có mẹ chồng của tôi là tối ngày chì chiết.
Tôi mới mất con 2 tháng, chưa gì mẹ chồng đã bắt phải “thả” để tiếp tục có thai. Không những vậy, bà còn mang rất nhiều thuốc bổ không có nguồn gốc rồi bắt tôi uống. Hôm vừa rồi, tôi uống một loại thuốc của mẹ chồng, đến nỗi bản thân bị đau bụng mấy ngày trời. Vì thế nên từ đó, tôi không còn uống thuốc mà mẹ chồng mang về nữa.
Thấy tôi không chịu uống thuốc, lại chẳng có động thái muốn sinh con tiếp, mẹ chồng suốt ngày dằn hắt. Chiều qua vì không chịu được, tôi đã nói lại vài câu. Thế là sẵn chậu nước trên tay, mẹ chồng hất thẳng vào mặt và đuổi tôi đi khỏi nhà.
Đúng lúc ấy, chồng tôi liền kéo vợ đi. Anh tuyên bố: “Mẹ đã làm vậy thì bọn con đi”. Thế rồi để mặc mẹ gào khóc, chồng tôi vẫn phóng xe đi. Điều tôi không ngờ là anh có ý định ra ngoài ở thật mọi người ạ. Mấy hôm nay, mẹ chồng có ý xuống nước với tôi. Bà còn nói tôi hãy thuyết phục chồng để từ bỏ ý định ra ở riêng. Tôi thấy khó xử quá, mọi người cho tôi lời khuyên được không?
Bài đăng phổ biến
Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do
“Cuối tuần ấy, người chồng và cô con gái nhỏ đã bước lên chuyến xe ra biển – rồi từ đó, họ không bao giờ trở lại. Suốt 10 năm sau, người vợ mới biết lý do thật sự phía sau sự biến mất ấy.” Câu chuyện bắt đầu vào một sáng thứ bảy tháng 6 đầy nắng. Làng quê ven sông rộn ràng với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con gọi nhau ra đồng bắt cào cào. Ngôi nhà nhỏ của ông Minh và bà Hạnh cũng rộn ràng không kém. Ông Minh, vốn là một người đàn ông điềm đạm, ít nói, hôm ấy lại đặc biệt vui vẻ. Ông chuẩn bị hành lý cho chuyến đi biển cùng cô con gái 8 tuổi tên Thảo. “Em ở nhà nghỉ ngơi nhé, anh đưa con đi biển hai ngày, để nó được ngắm sóng, nghịch cát. Về chắc nó sẽ kể cho em nghe cả tuần không hết chuyện.” – Ông Minh cười hiền, vuốt tóc vợ. Bà Hạnh nhìn chồng và con gái ríu rít chuẩn bị mà lòng cũng rộn ràng. Bà vốn ít có dịp đi xa vì còn bận buôn bán ở chợ, nên lần này cũng đành ở nhà. Thảo ôm chầm lấy mẹ trước khi đi: “Con sẽ nhặt thật nhiều vỏ sò cho mẹ nhé!” Chiếc xe khách lăn bánh rời khỏi bến…
Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn
“Ngày đó, anh tôi đứng trước cổng trường Đại học Bách Khoa, tờ giấy báo trúng tuyển còn chưa kịp nhàu, nước mắt đã rơi. Anh quay lưng đi, không phải vì điểm không đủ, mà vì ở nhà còn ba đứa em gái đói cơm, một người bà già nua và một mái nhà dột nát.” Gia đình anh Trí sống ở một xã nhỏ thuộc huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Mẹ mất sớm khi đứa út mới lên ba, cha thì bỏ đi biệt xứ từ đó không có tin tức. Mọi gánh nặng đổ dồn lên đôi vai gầy guộc của bà nội – cụ Nguyễn Thị Đào – và cậu con trai cả là Trí, lúc đó mới chỉ 17 tuổi. Trí là học sinh giỏi toàn huyện, học lớp 12 nhưng đã biết làm ruộng, làm thuê, biết đi cày thuê từ 4h sáng rồi lại tất tả về đi học. Người trong làng thương lắm, bảo: “Thằng Trí học giỏi mà hiền, sau này nên ông này bà nọ đó!” Trí có ba cô em gái: Mai, Lan và Hương – ba cái tên mẹ đặt lúc còn sống, mong tụi nhỏ sau này như hoa mai nở giữa mùa đông. Nhưng hoa có đẹp mấy cũng cần đất màu, mà nhà thì chỉ toàn đất sỏi đá và khốn khó. Năm đó, Trí đỗ Đại học Bách Khoa Hà…


Để lại một bình luận