Blog

  • Cho em ruột mượn 10 cây vàng lúc khốnkhó, đến khi vàng lên, cần trả lại thì em đưa một túi tiền mặt. Nghĩ em khôn l.ỏi, tôi cắ.t đ;ứt tình chị em

    Tôi tên Thủy buôn bán vàng bạc nhỏ ở thành phố. Còn em ruột tôi – Lan làm giáo viên mầm non, lương đủ sống, hiền lành nhưng hơi… ngh/èo.

    – Hai đứa như đất với trời. Co/n Thủy thì tháo vát, mạnh mẽ. Con Lan thì hiền quá, sau này dễ khổ.

    Tôi thương Lan nhiều. Ba mất sớm, mẹ chạy chợ nuôi hai chị em. Tôi là chị, nên luôn có xu hướng bao bọc em.

    Nhưng cuộc đời nghèo khó dạy tôi cách sống thực tế. Lan thì lại sống thiên về tình cảm, ai nhờ cũng giúp. Cô hay cho bạn bè mượn tiền, có lần bị giật nợ còn khóc cả đêm.

    – Ngh;;èo mà sống tử tế còn hơn giàu mà vô tâm chị ơi.

    Tính em là vậy, tôi không thay đổi được.

    Năm Lan 33 tuổi, chồng cô – Hậu – làm thợ xây, bị t//ai nạ//n ngã giàn giáo. Chi phí m;;ổ và điều trị hơn 200 triệu.

    – Em cần bao nhiêu chị cũng lo. Đợi chị 20 phút!

    Tôi chạy xe đến bệnh viện ngay trong đêm.

    – Mạ;;ng chồng em, chị cũng coi như người nhà. Tiền bạc kiếm được thì giúp nhau lúc thế này mới có ý nghĩa.

    Nhưng để trả viện phí nhanh, tôi phải lấy vốn cửa hàng. Toàn bộ số vàng dự trữ tôi gom trong két – vừa tròn 10 cây vàng – tôi mang đến bệnh viện để cầm cố lấy tiền.

    Lan run rẩy khi tôi đặt cuộn vàng vào tay cô:
    – Chị… 10 cây này… chị cho em mượn sao?
    – Ừ. Cứ lo cho chồng em đi. Bao giờ có thì trả. Không có thì thôi.

    Lan khóc không thành tiếng.

    Sau khi Hậu bình phục, cuộc sống của Lan dần ổn định trở lại. Hai vợ chồng tu chí làm ăn, chắt bóp từng đồng để trả nợ cho tôi. Thời điểm đó, giá vàng bắt đầu nhảy múa, từ mức 50 triệu rồi vọt lên gần 80 triệu đồng một lượng. 10 cây vàng từ khoản nợ 500 triệu ban đầu giờ đã giá trị xấp xỉ 800 triệu đồng.

    Một buổi chiều cuối tuần, Lan mang một chiếc túi vải sang nhà tôi. Vẻ mặt em rạng rỡ, đặt chiếc túi lên bàn:

    — “Chị Thủy, vợ chồng em trả nợ cho chị. Trong này là tiền mặt, em đã quy đổi theo giá vàng lúc em mượn chị, cộng thêm một khoản nhỏ lãi suất ngân hàng để chị không thiệt.”

    Tôi mở túi ra, nhìn xấp tiền dày cộp rồi khựng lại. Cơn giận bốc lên tận đầu, tôi ném chiếc túi xuống sàn:

    — “Lan! Em khôn lỏi vừa thôi! Chị đưa em 10 cây vàng lúc giá thấp, giờ vàng lên đỉnh em lại trả tiền mặt? Em có biết 10 cây vàng bây giờ trị giá bao nhiêu không? Chị thương em, cứu mạng chồng em, mà em lại tính toán từng đồng để ăn chặn của chị à?”

    Lan sững sờ, lắp bắp: — “Chị… em không có ý đó… Em chỉ nghĩ tiền mặt sẽ giúp chị xoay vòng vốn buôn bán nhanh hơn…”

    — “Thôi đi! Đừng có giả nhân giả nghĩa!” — Tôi gào lên trong cơn nóng nảy — “Từ nay về sau, chị em mình cắt đứt. Tôi không có đứa em sống lỗi như cô!”

    Tôi đuổi Lan ra khỏi nhà, mặc kệ em đứng khóc nức nở dưới mưa. Suốt 3 tháng sau đó, tôi chặn số, từ chối mọi cuộc gọi từ mẹ và người thân. Tôi tự đắc cho rằng mình đã nhìn thấu bộ mặt “tham tiền” của đứa em gái hiền lành.

    Thế nhưng, vào một ngày dọn dẹp kho hàng cũ, tôi tìm thấy một phong bì kẹp trong cuốn sổ nợ mà Lan gửi lại hôm đó nhưng tôi chưa hề đọc. Bên trong là một tờ giấy viết tay loang lổ vết mực khô:

    “Chị Thủy ơi, em biết trả tiền mặt lúc này là chị thiệt thòi. Nhưng 10 cây vàng đó thực chất là vàng của mẹ gửi em giữ hộ từ lâu để dưỡng già, mẹ dặn không được nói cho chị biết vì sợ chị sẽ dùng nó lo cho gia đình mà quên mất bản thân. Lúc anh Hậu bị nạn, em đã định dùng nó nhưng mẹ bảo ‘Cứ mượn chị Thủy để chị thấy chị có trách nhiệm, rồi sau này trả lại cho chị để chị có vốn làm ăn riêng’.

    Em đã bán hết mảnh đất nhỏ ở quê của vợ chồng em để có số tiền mặt này trả chị sớm, còn 10 cây vàng của mẹ, em đã bí mật gửi vào két sắt ở tiệm vàng của chị dưới tên chị từ tháng trước rồi. Em muốn chị có một khoản dự phòng thực sự mà không phải lo nghĩ cho ai nữa…”

    Tôi bàng hoàng chạy ngay đến tiệm, kiểm tra sổ ký gửi ký thác. Đúng thật, có một gói tài sản ký gửi tên tôi, ngày gửi là trước hôm Lan mang tiền sang nhà 1 tuần.

    Hóa ra, Lan không chỉ trả nợ, mà còn muốn dành cho tôi một sự bất ngờ, một khoản bảo hiểm cho tương lai của người chị vốn cả đời chỉ biết lo cho người khác. Em đã bán cả tài sản duy nhất của vợ chồng mình để tôi không bị hụt vốn, vậy mà tôi lại dùng những lời cay nghiệt nhất để sỉ vả em.

    Tôi ngồi thụp xuống sàn tiệm vàng, nước mắt giàn giụa. Sự thực tế mà tôi luôn tự hào hóa ra lại là liều thuốc độc làm mù quáng tình thân. Tôi vội vàng lấy xe, lao như bay về phía căn nhà nhỏ của Lan, chỉ hy vọng rằng sự bao dung của “đứa em nghèo” vẫn còn đủ rộng lớn để tha thứ cho người chị “giàu sang” nhưng nghèo nàn tình nghĩa này.

  • Tuần giảm mạnh nhất từ năm 1983

    Mở cửa phiên đầu tuần mới, vàng thế giới tiếp tục mất mốc 4.500 USD và vàng trong nước chưa có dấu hiệu hồi phục. Đằng sau đợt giảm mạnh nhất trong hơn 40 năm là một câu hỏi mà chính các chuyên gia hàng đầu cũng thừa nhận khó lý giải: tại sao vàng lại giảm trong khi chiến tranh đang nóng và lạm phát đã hiện hữu?

    Sáng 23/3, giá vàng thế giới dao động trong vùng 4.437-4.472 USD/ounce, tiếp tục đà giảm từ tuần trước. Trong nước, vàng miếng SJC và vàng nhẫn đồng loạt giao dịch ở mức 168-171 triệu đồng/lượng – thấp hơn 20 triệu đồng so với đỉnh tháng 1, và khoảng cách với giá thế giới đã thu hẹp còn khoảng 27-29 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng trong nước sáng 23/3

    Theo Tin Tức & Dân Tộc, lúc 6h30 sáng 23/3, SJC niêm yết vàng miếng ở mức 168 – 171 triệu đồng/lượng (mua – bán). Các thương hiệu lớn tại Hà Nội gồm Bảo Tín Minh Châu, Phú Quý và DOJI cũng niêm yết ở mức tương đương. Với vàng nhẫn, Bảo Tín Minh Châu niêm yết 168,6 – 171,6 triệu đồng/lượng, trong khi DOJI và Phú Quý cùng ở mức 168 – 171 triệu đồng/lượng.

    Chú thích ảnh

    Sản phẩm vàng miếng SJC. Ảnh TTXVN

    Riêng đầu giờ sáng, một số cửa hàng ghi nhận vàng SJC và vàng nhẫn trơn giảm thêm về mức thấp hơn, 167,7 – 170,2 triệu đồng/lượng theo An Ninh Tiền Tệ – phản ánh áp lực bán vẫn đang hiện diện ngay từ đầu phiên. Tính từ đầu tuần 15-21/3, giá vàng trong nước đã giảm tới 12 triệu đồng/lượng – mức giảm tuần lớn nhất từ đầu năm.

    So với đỉnh lịch sử 191,3 triệu đồng/lượng thiết lập ngày 29/1, vàng miếng SJC hiện thấp hơn hơn 20 triệu đồng – tương đương mức giảm hơn 10%. Người mua ở vùng đỉnh đang chịu khoản lỗ thực tế lên tới 23 triệu đồng/lượng nếu tính cả chênh lệch mua – bán 3 triệu đồng/lượng.

    Vàng thế giới mất mốc 4.500 USD – thấp nhất 5 tuần

    Theo An Ninh Tiền Tệ, giá vàng giao ngay thế giới sáng 23/3 còn 4.437 USD/ounce, giảm 52 USD so với phiên trước, xuống mức thấp nhất trong 5 tuần qua. Tuần vừa kết thúc ghi nhận mức giảm hơn 11% – mức giảm theo tuần mạnh nhất của vàng thế giới kể từ năm 1983, tức hơn 40 năm qua.

    Ông Marc Chandler, Giám đốc điều hành tại Bannockburn Global Forex, nhận định: “Giá vàng đã đánh mất sức hấp dẫn trong bối cảnh lãi suất tăng mạnh, thị trường chứng khoán bị bán tháo và những thông tin liên quan đến Trung Đông”. Ông cảnh báo thêm rằng mức đáy của năm được ghi nhận quanh ngưỡng 4.402 USD hồi đầu tháng 2 – nếu ngưỡng này bị xuyên thủng, vàng có thể mở ra khả năng giảm về vùng 4.100 USD. Tuy nhiên, ông cũng lưu ý giá hiện có dấu hiệu bị kéo giãn quá mức khi vàng nhiều khả năng chốt phiên thứ ba liên tiếp dưới dải Bollinger Band dưới.

    Các quỹ ETF vàng tiếp tục ghi nhận dòng vốn rút ra trong tuần thứ ba liên tiếp, với tổng lượng nắm giữ giảm hơn 60 tấn – tín hiệu cho thấy tâm lý thận trọng của nhà đầu tư tổ chức đang chi phối thị trường. (Theo Tin Tức & Dân Tộc)

    Nghịch lý lớn: Chiến tranh đang nóng, tại sao vàng vẫn giảm?

    Đây là câu hỏi mà chính các chuyên gia hàng đầu cũng đang vật lộn. Ông Adam Button, Trưởng bộ phận chiến lược tiền tệ tại Forexlive.com, thừa nhận thẳng: “Lập luận phổ biến là giá vàng giảm do lợi suất tăng, lo ngại lạm phát và các ngân hàng trung ương bớt ôn hòa hơn. Điều đó được cho là lý do cho mức giảm 400-500 USD của vàng. Nhưng ai là người mua vàng chỉ vì kỳ vọng cắt giảm lãi suất? Thực tế là lạm phát đã hiện hữu. Việc giá vàng giảm vì những yếu tố này thực sự là phi lý”.

    Giải thích hợp lý nhất hiện nay đến từ Báo Tin Tức: giá năng lượng tăng mạnh đang làm gia tăng áp lực lạm phát – nhưng thay vì đẩy nhà đầu tư vào vàng như thông thường, nó lại củng cố kỳ vọng rằng các ngân hàng trung ương sẽ duy trì thắt chặt tiền tệ lâu hơn. Lãi suất cao làm vàng mất sức hấp dẫn tương đối so với trái phiếu và tài sản sinh lời. Đồng USD mạnh thêm càng đẩy vàng xuống. Vòng lặp này – dầu tăng, lạm phát tăng, lãi suất giữ cao, USD mạnh, vàng giảm – đang vận hành hoàn toàn trái với trực giác thông thường của thị trường.

    Tuần này: Lịch kinh tế thưa thớt, tất cả nhìn về Trung Đông

    Theo Kitco News, sau một tuần dày đặc quyết định từ các ngân hàng trung ương, lịch công bố dữ liệu kinh tế tuần này khá thưa thớt. Các sự kiện đáng chú ý duy nhất là báo cáo PMI S&P tháng 3 vào sáng thứ Ba và báo cáo số đơn xin trợ cấp thất nghiệp vào thứ Năm. Trong bối cảnh thiếu vắng yếu tố dẫn dắt mới, giới giao dịch nhiều khả năng sẽ chuyển sự chú ý sang diễn biến xung đột tại Iran và các ngưỡng kỹ thuật quan trọng.

    Ông Jateen Trivedi, chuyên gia tại LKP Securities, nhận định tâm lý thị trường vẫn còn yếu khi các yếu tố vĩ mô chưa thực sự thuận lợi. Lãi suất dự kiến duy trì ở mức cao, giá dầu ở mức cao do căng thẳng địa chính trị tiếp tục làm gia tăng lo ngại lạm phát và hạn chế đà tăng của vàng. Trong khi đó, ông Ponmudi R, Giám đốc điều hành Enrich Money, cho rằng đây là giai đoạn điều chỉnh sau khi đạt đỉnh – các yếu tố vĩ mô dài hạn vẫn hỗ trợ vàng, nhưng ngắn hạn áp lực chốt lời và USD mạnh đang chi phối.

    Điểm tích cực duy nhất cần nhắc: tính từ đầu năm 2026 đến nay, dù giảm mạnh từ đỉnh, vàng vẫn tăng khoảng 4% so với vùng 4.332 USD/ounce hồi đầu năm – xu hướng tăng dài hạn chưa bị phá vỡ hoàn toàn.

    Vàng mở đầu tuần mới trong sắc đỏ và chưa có tín hiệu hồi phục rõ ràng. Hai ngưỡng cần theo dõi trong tuần này: nếu vàng thế giới giữ được trên 4.400 USD, cơ hội phục hồi kỹ thuật vẫn còn – nhưng nếu mất mốc 4.402 USD (đáy đầu tháng 2), con đường về vùng 4.100 USD sẽ rộng mở. Hãy theo dõi báo cáo PMI thứ Ba và dữ liệu thất nghiệp thứ Năm để có thêm tín hiệu định hướng cho tuần này.

    “`

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Ả b;;ồ hí hửng nhắn tin cho vợ người t;nh: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ trong nh:;à ng;h:ỉ đấy”

    Hương là mẫu phụ nữ truyền thống, hiền lành đến mức nhu mì. Về làm dâu nhà bà Phương – một người đàn bà nổi tiếng thép trong giới kinh doanh bất động sản, ai cũng ái ngại cho cô. Người ta bảo Hương như con thỏ non sống trong hang hùm. Nhưng lạ thay, bà Phương lại thương Hương như con đẻ, có lẽ vì bà nhìn thấy ở cô sự chân thành hiếm có trong cái xã hội đầy toan tính này.

    Ngược lại, Thành – chồng Hương và là con trai độc nhất của bà Phương – lại ngày càng đổ đốn. Cậy thế nhà giàu, Thành thường xuyên tụ tập, chơi bời. Hương biết, nhưng cô chọn cách im lặng, nhẫn nhịn để giữ êm ấm cửa nhà, nhất là khi cô đang mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng.

    Hôm ấy là ngày giỗ bố chồng. Hương tất bật trong bếp từ sáng sớm để chuẩn bị mâm cỗ. Bụng bầu lùm lùm khiến cô di chuyển có phần nặng nhọc. Bà Phương thấy vậy liền xắn tay vào giúp con dâu, miệng quở trách: “Thằng Thành đâu rồi? Giỗ bố nó mà nó đi biệt tăm từ sáng là sao?”.

    Hương cười gượng, lau mồ hôi trên trán: “Anh ấy bảo đi đón khách quan trọng cho công ty mẹ ạ. Chắc lát anh về”.

    Bà Phương hừ lạnh. Bà lạ gì tính con trai mình. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Hương đặt trên bàn đảo bếp rung lên bần bật. Một tin nhắn zalo đến, màn hình sáng rực.

    Hương đang dở tay nhào bột, nhờ mẹ chồng: “Mẹ xem giúp con ai nhắn, lỡ anh Thành bảo mua thêm gì”.

    Bà Phương cầm máy lên. Mắt bà nheo lại, rồi mở to hết cỡ, gương mặt đang hồng hào bỗng chuyển sang tím tái vì giận dữ. Dòng tin nhắn hiện lên đầy đủ, trơ trẽn đến mức khiến người đàn bà thép như bà cũng phải rùng mình:

    “Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy tuyệt vời lắm… còn khen em làm tình giỏi hơn chị nữa đấy. Anh ấy bảo quay lại về bắt chị xem mà làm theo”.

    Kèm theo đó là một bức ảnh selfie mờ ảo trong ánh đèn vàng vọt, một cô gái trẻ đang áp má vào ngực trần của Thành – con trai bà, cả hai đều đang cười cợt nhả nhớt.

    Hương thấy mẹ chồng im lặng quá lâu, lo lắng hỏi: “Sao thế mẹ? Có chuyện gì gấp ạ?”.

    Bà Phương hít một hơi thật sâu, nhanh tay xóa tin nhắn, rồi quay sang nhìn con dâu bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng: “Không có gì. Tin nhắn quảng cáo rác rưởi ấy mà. Con cứ làm đi, mẹ ra ngoài có chút việc”.

    Bà bước ra khỏi bếp, đôi bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. “Được lắm. Dám động đến con dâu và cháu nội tao, lại còn dám vác mặt thách thức bà già này. Để tao xem mày ‘giỏi’ đến mức nào”.

    Bà Phương không gọi cho Thành. Bà gọi thẳng cho đội vệ sĩ thân tín vẫn thường đi theo bà trong những vụ đền bù giải tỏa đất đai. Chỉ mất 15 phút định vị qua chiếc đồng hồ thông minh mà bà ép Thành đeo (với lý do theo dõi sức khỏe), chiếc xe sang màu đen của bà đã đỗ xịch trước cửa một nhà nghỉ kín đáo trong ngõ hẻm.

    Bà Phương bước xuống, khí thế bức người. Bà ném một xấp tiền lên quầy lễ tân: “Chìa khóa phòng 302. Đừng để tôi phải phá cửa”.

    Cậu lễ tân run rẩy đưa chìa khóa dự phòng.

    Trên phòng 302, ả nhân tình tên My đang hí hửng chờ đợi cơn thịnh nộ của Hương. Ả nghĩ rằng với tính cách yếu đuối của Hương, cô sẽ khóc lóc gọi điện, và Thành sẽ chán ghét vợ mà ly dị ngay lập tức. Nhưng không, cánh cửa bật mở, người bước vào không phải là Hương.

    Thành đang quấn khăn tắm, nhìn thấy mẹ thì mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn: “Mẹ… sao mẹ lại ở đây?”.

    Bà Phương không nói không rằng, giơ tay tát Thành một cái như trời giáng, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng hẹp. Thành ngã dúi dụi xuống giường.

    My – ả bồ nhí, tuy bất ngờ nhưng vẫn giữ thái độ xấc xược. Cô ta kéo chăn che người, hất hàm: “Bác là ai mà tự tiện xông vào đây đánh người? Tôi báo công an đấy”.

    Bà Phương cười nhạt, bước tới gần giường, ánh mắt sắc lạnh như dao cau chém đá: “Mày là đứa vừa nhắn tin dạy con dâu tao cách làm tình phải không? Loại gái bán hoa mà cũng đòi dạy vợ chính chuyên giữ chồng à?”.

    My tím mặt vì bị xúc phạm: “Bà già, bà nói cho cẩn thận. Con trai bà mê tôi, chê vợ nó như khúc gỗ. Bà về bảo con dâu bà dọn đi là vừa”.

    Vừa nói, My vừa chồm dậy định giật lấy điện thoại của bà Phương để xóa bằng chứng (bà đang quay video). Trong lúc giằng co, ả nhân tình hung hăng xô mạnh bà Phương ngã vào tường.

    Thành hét lên: “My! Mày điên à? Đó là mẹ tao!”.

    Thấy mẹ mình bị ngã, cơn điên trong người Thành nổi lên, nhưng chưa kịp làm gì thì tai nạn ập đến. Cú xô của My quá mạnh khiến bà Phương ngã, nhưng bà kịp né người. My theo đà lao tới, chân vướng vào tấm ga trải giường lùng bùng.

    “RẦM!”

    Một tiếng động khô khốc vang lên. My ngã sấp mặt xuống, nhưng kinh khủng hơn, vùng bụng dưới của cô ta đập mạnh vào chiếc kệ tivi bằng gỗ lim. My hét lên một tiếng xé ruột rồi nằm quằn quại trên sàn. Xe cấp cứu đến đưa My đi trong tình trạng cô ta đau dữ dội. Tại bệnh viện, bác sĩ bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng.

    “Bệnh nhân bị tổn thương tử cung nghiêm trọng do va đập mạnh. Chúng tôi buộc phải cắt bỏ toàn bộ tử cung để cứu tính mạng. Cô ấy vĩnh viễn không còn khả năng làm mẹ nữa”.

    Thành đứng chết lặng ở hành lang. Bà Phương ngồi trên ghế chờ, chỉnh lại tà áo dài, gương mặt lạnh băng không chút biến sắc.

    Khi My tỉnh lại và biết tin dữ, cô ta gào thét như một con thú điên loạn. Cô ta còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước, và giấc mộng dùng đứa con để trói chân đại gia giờ đây tan thành mây khói. Tin nhắn “…không biết đẻ” mà cô ta định mỉa mai Hương, giờ đây lại trở thành lời nguyền vận vào chính cuộc đời cô ta một cách tàn khốc nhất.

    Bà Phương bước vào phòng bệnh, nhìn My đang tiều tụy, đau đớn. Bà đặt xuống một phong bì:

    “Đây là tiền viện phí tao trả cho mày coi như làm phúc. Còn thằng Thành, tao đã phong tỏa toàn bộ tài sản. Nếu nó muốn đi theo mày, nó sẽ phải ra đi tay trắng. Mày nghĩ mày còn đủ sức giữ chân một thằng đàn ông khi mày không còn gì trong tay, kể cả khả năng sinh con không?”.

    My nhìn bà Phương, nước mắt trào ra, không nói được lời nào vì sợ hãi và tuyệt vọng.

    Thành về nhà, quỳ rạp trước mặt Hương xin tha thứ. Lúc này Hương mới biết toàn bộ sự thật. Cô nhìn người chồng bội bạc, lòng nguội lạnh như tro tàn.

    Hương không ly hôn ngay vì đứa con trong bụng, nhưng cô cũng không còn là Hương nhu mì của ngày xưa. Cô có bà Phương – người mẹ chồng “thép” đứng sau hậu thuẫn. Bà Phương tuyên bố trước cả họ: “Từ nay, cái nhà này, tài sản này tao di chúc lại hết cho cái Hương và cháu tao. Thằng Thành liệu hồn mà sống, lệch sóng một lần nữa thì ra đường ở”.

    Trong căn biệt thự lộng lẫy, kẻ phản bội phải sống trong sự ghẻ lạnh và hối hận muộn màng. Còn ả nhân tình kia, sau khi xuất viện, mang theo nỗi đau thể xác và tinh thần vĩnh viễn, lầm lũi biến mất khỏi thành phố, sống cuộc đời cô độc trong bóng tối, trả giá cho sự ngông cuồng của tuổi trẻ.Ả bồ hí hửng nhắn tin cho vợ người tình: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ trong nh:à ngh:ỉ đấy. Anh ấy tuyệt vời lắm…còn khen em làm t:ì:::n:h giỏi hơn chị nữa đấy. Anh ấy bảo q:::ua:::y lại về b:::ắt chị xem mà làm theo”, ai ng::ờ người đọc được tin nhắn lại là mẹ chồng tôi, để rồi sau đó ả người tình vĩnh viễn không còn khả năng..

  • Cập nhật giá xăng dầu hôm nay 23/3: Đảo chiều bất ngờ

    Giá dầu thế giới mở đầu tuần 23/3 giảm nhẹ hiếm thấy, nhưng căng thẳng Iran – Mỹ tiếp tục phủ bóng lên thị trường, làm dấy lên lo ngại về một cú sốc năng lượng toàn cầu.

    Giá xăng dầu thế giới sáng 23/3 ghi nhận diễn biến trái chiều khi dầu thô giảm nhẹ trong phiên mở cửa đầu tuần. Theo dữ liệu từ Trading Economics và Oil Price, đây là một trong số ít phiên đầu tuần mà giá dầu không duy trì đà tăng.

    Tại thời điểm 6 giờ 42 phút (giờ Việt Nam), dầu WTI được giao dịch ở mức 97,89 USD/thùng. So với phiên cuối tuần trước, giá tăng nhẹ 0,34 USD/thùng nhưng vẫn tương đương mức giảm 0,35%.

    Trong khi đó, dầu Brent biển Bắc ghi nhận mức 111,5 USD/thùng, giảm 0,68 USD/thùng, tương đương giảm 0,61%. Diễn biến này cho thấy thị trường đang có dấu hiệu điều chỉnh sau chuỗi tăng mạnh trước đó.

    giaxangdau (1)
    Giá dầu thế giới giảm nhẹ trong phiên giao dịch sáng 23/3. Ảnh minh họa.

    Theo Trading Economics, dầu Brent từng vọt lên 115 USD/thùng đầu phiên trước khi quay đầu về quanh mốc 112 USD/thùng. Nguyên nhân chủ yếu đến từ việc nhà đầu tư đánh giá các động thái mới liên quan đến căng thẳng tại Trung Đông.

    Cuối tuần qua, Tổng thống Donald Trump đưa ra cảnh báo cứng rắn, tuyên bố sẽ “phá hủy” các nhà máy điện lớn của Iran nếu eo biển Hormuz không được mở lại cho hoạt động vận tải biển trước hạn chót.

    Phía Iran lập tức phản ứng, cho biết sẽ nhắm vào các tài sản của Mỹ và Israel trong khu vực nếu các cơ sở năng lượng của họ bị tấn công. Các mục tiêu có thể bao gồm hạ tầng năng lượng, công nghệ thông tin và hệ thống khử muối.

    Xiaomi 15 Ultra

    gia-xang-dau-the-gioi (1)
    Căng thẳng Trung Đông leo thang gây áp lực lớn lên thị trường xăng dầu toàn cầu. Ảnh minh họa.

    Căng thẳng leo thang đã khiến giá dầu tăng khoảng 50% kể từ khi xung đột Iran bùng phát. Việc eo biển Hormuz bị đóng cửa đã làm gián đoạn nguồn cung, đồng thời hạn chế đáng kể sản lượng dầu tại Trung Đông.

    Báo chí tổng hợp

    Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cảnh báo thị trường dầu mỏ toàn cầu đang đối mặt với cú sốc lớn nhất từ trước tới nay. Điều này xảy ra dù đã có các biện pháp giải phóng dự trữ khẩn cấp và nỗ lực hỗ trợ nguồn cung từ Mỹ.

    Diễn biến hiện tại cho thấy thị trường dầu vẫn chịu tác động mạnh từ yếu tố địa chính trị. Trong bối cảnh xung đột chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, rủi ro biến động giá tiếp tục ở mức cao.

  • Trước khi kếthôn bố tôi có dặn: “Lấy chồng con luôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời bố, trước ngày cưới

    Trước khi kết h;ôn bố tôi có dặn: “Lấy chồng con luôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời bố, trước ngày cưới, tôi âm thầm mang 3 tỷ tiền hồi môn cùng căn nhà duy nhất của mình đi công chứng, đứng tên riêng. Mọi giấy tờ tôi cất kỹ, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết.

    Tôi nghĩ mình làm vậy chỉ để “phòng thân”, nào ngờ có ngày phải dùng đến.

    Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.

    Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.

    “Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”

    Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.

    Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:

    “Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”

    Tôi giật mình:

    “Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”

    Anh chỉ cười:

    “Anh biết nơi cần lấy.”

    Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.

    Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.

    Làm sao anh biết được mã truy cập?

    Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?

    Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?

    Ngón tay anh chạm vào màn hình.

    Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.

    Anh ch/ế/t sững.

    Tôi cũng ch/ế/t sững.

    “Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.

    Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.

    Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào…

    Tôi hít một hơi thật sâu.
    Nhìn vào ánh mắt bối rối của chồng, trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác vừa buồn, vừa lạnh.

    “Em khóa từ lâu rồi,” tôi nói chậm rãi. “Ngay từ ngày làm vợ anh.”

    Anh sững người.
    “Em… không tin anh đến vậy sao?”

    Tôi không cười, cũng không khóc.
    Tôi chỉ hỏi ngược lại:

    “Vậy còn anh?
    Tại sao anh biết tài khoản riêng của em tồn tại?
    Ai đã nói cho anh mật khẩu?
    Và quan trọng nhất… tại sao anh dám tự quyết định dùng tiền của em mà không hề hỏi?”

    Căn phòng im phăng phắc.
    Mồ hôi anh lấm tấm trên trán.

    Sau một hồi im lặng, anh thú nhận:
    Anh từng lén mở điện thoại tôi khi tôi ngủ.
    Anh thấy thông báo ngân hàng hiện lên.
    Rồi trong một lần cãi nhau, anh lén ghi lại mật khẩu khi tôi đăng nhập.

    Từng câu từng chữ như tát thẳng vào mặt tôi.
    Hóa ra, người tôi tin tưởng nhất lại là người âm thầm đào đường lui của chính tôi.

    Tôi đứng dậy, giọng bình thản đến lạ:

    “Tiền đó không phải để cho ai ‘mượn’.
    Căn nhà đó cũng không phải tài sản chung.
    Em đã công chứng đứng tên riêng.
    Nếu hôm nay giao dịch thành công, em sẽ coi như anh đã tự tay chặt đứt hôn nhân này.”

    Anh hoảng hốt, cuống quýt nắm tay tôi:

    “Anh xin lỗi… anh chỉ lo cho em gái anh thôi… Anh không nghĩ nhiều như vậy…”

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.

    “Anh không nghĩ nhiều cho em.
    Anh chỉ nghĩ nhiều cho gia đình anh.”

    Tối hôm đó, tôi thu dọn vài bộ đồ, mang theo giấy tờ gốc và chìa khóa nhà.
    Trước khi bước ra cửa, tôi quay lại nói một câu cuối cùng:

    “Bố em nói đúng.
    Lấy chồng, phụ nữ nhất định phải có đường lui.
    Không phải để bỏ đi bất cứ lúc nào…
    mà để khi bị dồn đến chân tường, vẫn còn chỗ mà đứng thẳng lưng làm người.”

    Cánh cửa khép lại sau lưng tôi.

    Lần đầu tiên sau khi kết hôn,
    tôi không thấy sợ hãi.

    Tôi thấy mình… được tự do.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ,

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Bé lớp 2 vẽ tranh về mẹ nhưng cô giáo vừa nhìn đã ‘cho;;áng’ không dám thu bải, bảo về hỏi ý kiến mẹ

    Tình cảnh này thật trớ trêu nhưng nhiều người sau đó đã khen ngợi cách ứng xử tinh tế của cô giáo. Cũng bởi bé 7 tuổi vẽ tranh tả mẹ ‘quá chân thực’ nên cô giáo đã không dám thu bài mà bảo bé về hỏi ý kiến mẹ xem có đồng ý cho con nộp bức tranh này không. Câu chuyện hài hước khiến dân tình cười đau bụng và rôm rả bình luận.

    hình ảnh

    Cụ thể là mới đây, một bà mẹ chia sẻ bức tranh do con gái vẽ khiến cô không biết giấu mặt vào đâu. Trong tranh, mẹ đang nằm trên giường, quần áo xộc xệch, một tay giữ cho em bé bú, một tay cầm điện thoại lướt tin. Nhìn là biết ngay ‘đúng chuẩn’ những gì diễn ra trong đời thường. Mẹ nào có con nhỏ cũng bất giác thấy bản thân mình trong đó.

    Người mẹ đăng tải bức tranh này với dòng caption hài hước: “Đây là bức tranh con gái 7 tuổi vẽ khi cô giáo cho đề tài hãy vẽ về mẹ của em. Cô không chấm điểm mà dặn con gái mang về hỏi ý kiến mẹ xem có đồng ý cho con nộp bức vẽ này không”, người mẹ chia sẻ.

    Ban đầu, mọi người cũng cảm thấy buồn cười, tuy nhiên khi nghĩ kĩ lại, người mẹ nhận ra bức tranh này không chỉ là một bức vẽ ngây thơ của một đứa trẻ, mà nó còn là một phản ánh rất thực tế về cuộc sống của những người mẹ đang cố gắng hết sức để chu toàn mọi việc.

    Người mẹ cũng bất giác áy náy vì cảm thấy mình như bị cuốn vào vòng quay của công việc và cuộc sống, chẳng thể nào rời mắt khỏi chiếc điện thoại dù biết rằng có những điều quan trọng hơn đang chờ đợi.

    Bức tranh này có thể chưa hoàn hảo, nhưng lại rất thật, rất gần gũi và gần như là một bức ảnh sống động về cuộc sống của những bà mẹ bỉm sữa. Dưới phần bình luận, rất nhiều bà mẹ đã để lại chia sẻ:

    – Ôi y hệt không khác nét nào, từ quần áo đến tư thế nằm. Mắt thì cứ trợn ngược lên, tay giơ thật cao mới nhìn thấy.

    – Không dám kể chứ thật ra mình cầm vậy rồi làm rơi điện thoại mấy lần, may không vào con chứ.

    – Vẽ đẹp quá em bé ơi, chân thực đến từng chi tiết, con quan sát và ghi nhớ quá tốt nè.

    – Đáng yêu ghê luôn, bức tranh vừa sống động vừa chân thực, 10 điểm.

    Bài văn của cậu bé lớp 1 miêu tả cả ‘phây búc của mẹ’

    Bài văn của cậu bé được mẹ chia sẻ lên mạng xã hội khiến nhiều người phải bật cười vì ngôn từ siêu lầy lội cùng những câu văn tả thực đến từng chi tiết. Cậu bé tiết lộ mẹ làm giáo viên nên đôi khi bị bệnh nghề nghiệp:

    ‘Mỗi khi em được nghỉ học, em hay chạy ra sân chơi bắn súng nước với anh của em. Mẹ em đi ra quát to: ‘Đi vào lớp nhanh lên’, quát xong mẹ em lại bẩu (bảo) ‘à quên, đi vào nhà nhanh lên’.

    hình ảnh

    Những bài văn tả mẹ ‘cười ra nước mắt’ của học sinh, bài văn cuối cùng ai đọc xong cũng câm nín-2

    Chỉ mới học lớp 1 mà cậu bé này đã có tài quan sát cực kỳ tốt khi miêu tả đủ mọi trạng thái của bố mẹ trong ngày.

    Thậm chí cậu bé còn kể: ‘Phây búc của mẹ em tên là Hạnh Tồ còn của bố em là Chi Cồ. Mỗi khi đi làm về mẹ hay bẩu: ‘Chi Cồ ơi, hôm nay ở lớp mệt quá, Chi Cồ nấu ăn nhé’. Xong bố em lại bẩu ‘không nấu được, thế có ăn được không?’. Mẹ em bẩu ‘ăn tốt’, xong bố em lại bẩu ‘khôn thế’.

    Bài văn tả mẹ của Bi béo – con trai nghệ sĩ Xuân Bắc

    Khi Bi Béo còn nhỏ, bà xã Xuân Bắc đã chia sẻ bài văn tả mẹ của cậu con trai thứ hai lên trang cá nhân. Trong bài văn, Bi Béo miêu tả rất tỉ mỉ và thật thà những đặc điểm của mẹ trong cảm nhận của mình.

    hình ảnh hình ảnh

    Bài văn tả mẹ của Bi béo khiến khán giả trầm trồ ‘đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh’, hài hước từ nhỏ.

    Ngoài ra, Bi Béo còn hé lộ cả thu nhập của mẹ loanh quanh cũng ‘100 triệu/tháng’ và những lý do ba bố con bị mẹ mắng. Chốt lại bài văn con trai của Nam Tào khiến cư dân mạng phải bật cười: ‘Thời gian không còn nhiều tôi phải làm bài tập khác. Chuyên mục kể về mẹ xin được dừng tại đây’.

    Bằng sự ngây thơ cùng với trí tưởng tưởng tượng phong phú, những bài văn này đã khiến cư dân mạng phải cười bò. Những ông bố bà mẹ đọc xong mặc dù có chút giận nhưng đúng là cũng không thể cưỡng lại sự hồn nhiên, đáng yêu đến từ những đứa con của mình.

    Khi nhìn lại bố mẹ sẽ thấy, chính những thời gian cùng con lớn lên như thế này lại trở thành những kỉ niệm đẹp đẽ nhất trong đời người mà mỗi khi quây quần bên nhau chúng ta thường xuyên nhắc lại để cảm nhận thấy niềm vui, tình yêu thương ấm áp mà gia đình dành cho nhau. Cuộc sống với quá nhiều bộn bề lo toan, bố mẹ không tránh được những lúc mệt mỏi cáu giận, còn trẻ em thì luôn hồn nhiên vô tư nên đã mang hết những khoảnh khắc đó vào trong bài văn của mình, điều đó là những niềm vui gia đình thật ý nghĩa.

  • Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn….

    Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn….

    Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.

    Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.

    “Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
    19:45 – Tại phòng 502.

    Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trả::m hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.

    Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”

    Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.

    20:05.

    Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: “B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘ph::ạt’ vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào.”…

    Kiên vừa nói vừa ném chiếc cà vạt sang một bên, bàn tay run rẩy vì hưng phấn bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi. Anh ta tiến lại gần chiếc ghế bành, hơi thở nồng mùi rượu và dục vọng hôi hám.

    — “Nào, sao lại ngồi im thế? Ngại à? Quay lại đây với anh…”

    Tôi hớp một ngụm rượu vang, chậm rãi xoay ghế lại. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt tôi hiện ra với nụ cười sắc lẹm và đôi môi đỏ rực như máu.

    Kiên khựng lại. Nụ cười trên môi anh ta đông cứng, đôi mắt trợn ngược lên như vừa nhìn thấy bóng quỷ. Chiếc áo sơ mi đang cởi dở tuột khỏi tay, rơi xuống sàn nhà.

    — “V… Vợ? Sao em… sao em lại ở đây?” – Giọng Kiên lạc đi, lắp bắp không thành tiếng.

    Tôi thong thả đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía anh ta. Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn gỗ nghe khô khốc như tiếng đếm ngược của tử thần.

    — “Sao thế anh yêu? Không phải anh muốn ‘phạt’ em vì tội làm anh mong cả ngày nay sao? Hay là… em mặc bộ váy này không vừa mắt anh bằng bộ váy ngủ anh tặng cho ‘meow meow’?”

    Kiên lùi lại, vấp phải cạnh giường rồi ngã nhào xuống nệm. Mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán anh ta.

    — “Lan, nghe anh giải thích… Anh… anh chỉ đùa thôi. Anh bị bạn bè lôi kéo, anh chưa làm gì cả!”

    — “Chưa làm gì?” – Tôi bật cười, âm thanh lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng 502. “Chưa làm gì mà đặt sẵn rượu vang, thuê phòng hạng sang, còn chuẩn bị cả bao cao su trong túi áo vest nữa à?”

    Tôi lấy trong túi xách ra một tập hồ sơ, ném thẳng vào mặt anh ta. Những tờ giấy trắng bay lả tả, che lấp khuôn mặt hèn nhát của kẻ phản bội.

    — “Đây là đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn. Và đây…” – Tôi chỉ tay lên góc trần nhà, nơi một chiếc camera giấu kín đang nhấp nháy đèn xanh – “Toàn bộ cảnh tượng anh bước vào đây với bộ dạng thèm khát này, cùng những tin nhắn ngoại tình suốt 3 tháng qua, đã được truyền hình trực tiếp đến máy điện thoại của bố mẹ anh và bố mẹ tôi. Có lẽ giờ này, họ đang xem ‘vở kịch hay’ này ở nhà đấy.”

    Kiên tái mét mặt mày, run rẩy vồ lấy điện thoại nhưng đã quá muộn. Tiếng chuông điện thoại của anh ta vang lên dồn dập, là cuộc gọi từ bố đẻ – một người vốn cực kỳ coi trọng danh dự gia đình.

    — “Còn nữa…” – Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm – “Số tiền 10 triệu tôi vừa chuyển cho nhân tình của anh, tôi đã dùng chính thẻ tín dụng phụ của anh để thanh toán. Coi như đó là phí chia tay tôi bố thí cho cô ta thay anh. Từ giây phút này, anh chính thức trắng tay. Căn nhà, xe hơi và cổ phần công ty… tất cả đều nằm trong điều khoản bồi thường danh dự nếu anh ngoại tình mà chúng ta đã ký trong hợp đồng tiền hôn nhân. Anh quên rồi sao?”

    Kiên quỳ sụp xuống sàn, ôm lấy chân tôi cầu xin thảm thiết. Nhưng tôi chỉ khinh bỉ gạt tay anh ta ra. Tôi cầm lấy chai rượu vang còn dở, thong dong đổ sạch lên đầu anh ta. Màu đỏ của rượu chảy ròng ròng trên chiếc sơ mi trắng đắt tiền, trông thảm hại và dơ bẩn y hệt tâm địa của anh ta.

    Tôi chỉnh lại váy, xách túi bước ra cửa. Trước khi đi, tôi không quên quay lại mỉm cười:

    — “Phòng đã thanh toán đến sáng mai. Anh cứ ở lại đây mà tận hưởng đêm tân hôn với… sự cô độc nhé. Meow meow!”

    Cánh cửa phòng 502 đóng sầm lại, để lại sau lưng tiếng gào thét bất lực của một kẻ vừa mất tất cả chỉ vì một phút ham của lạ. Bước ra khỏi khách sạn, không khí đêm mát rượi thổi vào mặt. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy tự do và kiêu hãnh hơn bao giờ hết. Đàn bà cao tay không cần đ:ánh g:hen, chỉ cần khiến kẻ phản bội phải t:ự s:át bằng chính sự tham lam của mình.

  • Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm tôi bảy tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

    Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

    “Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

    Cả xóm cười nghiêng ngả.

    Mẹ tôi vừa xấ//u h//ổ vừa t//ức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đ/ỏ m/ặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

    “Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

    Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

    “Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

    Anh Hàng Xóm Của Tôi

    Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh m//ất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

    Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

    Tôi ngã xe đạp, anh băng vế//t thươ//ng.
    Tôi bị điểm ké/m, anh kèm học.
    Tôi khóc vì bị bạn bắ///t n///ạt, anh dắt tôi đi mua kem.

    Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

    Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

    Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh m//ất. Anh rời khu tập thể.

    Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

    Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

    15 Năm Trôi Qua

    Tôi lớn lên.

    Không còn là con bé 7 tuổi khóc đòi lấy chồng.

    Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

    Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

    Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

    Nhưng mỗi lần m//ệt m//ỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

    “Đi học cho giỏi đã.”

    Và tôi cố gắng.

    Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
    Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

    Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

    Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

    Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

    Một người đàn ông bước vào.

    Cả phòng lập tức đứng dậy.

    “Tổng giám đốc.”

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

    Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

    Rất lâu.

    Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

    Anh bỗng mỉm cười.

    Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.

    Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút tr//êu đ//ùa:

    “Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”…

    Cả phòng phỏng vấn bỗng chốc rơi vào không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Mấy vị trưởng phòng nhân sự nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi, gương mặt ai nấy đều hiện lên vẻ ngơ ngác tột độ

    Tôi đứng hình, tập hồ sơ trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Đầu óc tôi quay cuồng, những ký ức từ mười lăm năm trước ùa về như một thước phim chậm. Vẫn là ánh mắt ấy, vẫn là nụ cười có chút dung túng ấy, chỉ là anh của hiện tại đã trưởng thành, lịch lãm và đầy quyền lực.

    Tôi mấp máy môi, giọng run run: — “Anh… anh Minh?”

    Anh bước thong thả về phía tôi, phớt lờ những ánh mắt tò mò xung quanh. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, chiều cao vượt trội khiến tôi phải ngước nhìn. Anh khẽ cúi người, ghé sát tai tôi nói nhỏ, đủ để chỉ mình tôi nghe thấy: — “Hồi đó có người bảo không lấy ai khác ngoài anh cơ mà? Sao mười lăm năm qua không thấy bóng dáng đâu, làm anh chờ đến bạc cả mặt?”

    Mặt tôi nóng bừng, đỏ lựng lên như quả cà chua chín. Hóa ra, anh chưa bao giờ quên. Hóa ra, tập đoàn này mang tên “Thiên Minh” không phải là ngẫu nhiên.

    Anh đứng thẳng dậy, gõ nhẹ tay xuống bàn phỏng vấn, dõng dạc nói với hội đồng: — “Hồ sơ của ứng viên này không cần duyệt nữa.”

    Tim tôi hẫng một nhịp. Chẳng lẽ vì lời đùa năm xưa mà anh đánh trượt tôi sao? Nhưng anh đã tiếp lời ngay sau đó bằng một giọng điệu đầy bá đạo: — “Vì vị trí chuyên viên cấp cao không hợp với cô ấy. Thư ký riêng của Tổng giám đốc đang trống, cứ để cô ấy đảm nhận. Tôi cần một người… vừa biết làm việc, vừa biết giữ lời hứa năm 7 tuổi.”

    Hội đồng phỏng vấn lúc này mới “ồ” lên một tiếng đầy ẩn ý rồi nhanh chóng thu dọn giấy tờ rời đi, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

    Khi cánh cửa phòng khép lại, anh Minh rũ bỏ vẻ nghiêm nghị của một vị Tổng giám đốc, tiến tới xoa đầu tôi – y hệt cái cách anh đã làm mười lăm năm trước: — “Học giỏi rồi, tốt nghiệp rồi, giờ thì thực hiện lời hứa được chưa, ‘vợ tương lai’?”

    Tôi nhìn anh, vừa buồn cười vừa cảm động, nước mắt chực trào ra. Hóa ra, sau bao nhiêu năm nỗ lực, phần thưởng lớn nhất mà tôi nhận được không phải là một tấm bằng hay một công việc, mà là anh – người vẫn luôn đứng ở nơi cao nhất, chờ tôi lớn lên để đón tôi về nhà.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lau vệt nước mắt, nở nụ cười tinh nghịch: — “Vậy để xem, chế độ đãi ngộ của chức danh ‘Bà xã Tổng giám đốc’ có đủ tốt để em ký hợp đồng trọn đời không đã!”

    Anh cười lớn, nắm lấy tay tôi dắt ra khỏi phòng phỏng vấn trước bao ánh mắt ngưỡng mộ.

    Mùa hè năm tôi 7 tuổi, tôi đã đòi gả cho anh. Mùa hè năm 22 tuổi, anh đã tự tay viết tiếp cái kết cho giấc mơ ấy.

  • Thực ra, tôi mắc chứng “sợ hônnhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì lyhôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày h.ốc há.c, tôi khi;ếp ví.a. Cuộc sống đ;ộc thâ.n hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gô;ng vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!

    34 tuổi, Hai tấm bằng Đại học loại giỏi, hiện đang làm cho một tập đoàn truyền thông với mức lương 60 triệu một tháng. Với người ngoài, tôi là “cực phẩm”. Nhưng với bố mẹ tôi ở quê, tôi là một “quả bom nổ chậm”, là nỗi nhục nhã của dòng họ vì tội: Già đầu mà không ai lấy.

    Thực ra, tôi mắc chứng “sợ h;;ôn nhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì lyhôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày hốc hác, tôi khi;ếp ví’a. Cuộc sống độc thân hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gông vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!”.

    Chiều 29 Tết, đường phố Hà Nội vắng tanh. Tôi ngồi uống trà đá ở đầu ngõ, lòng rối như tơ vò. Bà bán nước quen đã về quê, thay vào đó là một cô gái trẻ măng, mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi củ tỏi, đang ngồi phe phẩy cái quạt nan đuổi ruồi. Một ý nghĩ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm: “Em gái, Tết này có về quê không?” Cô gái ngước lên, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn tôi: “Dạ không anh, em ở lại Hà Nội cày phim thôi”. “Thế đi làm thêm không? 5 triệu cho 3 ngày Tết. Nhiệm vụ: Về quê đóng giả người yêu anh. Ăn sung mặc sướng, chỉ cần cười và gọt hoa quả. Hết mùng 3 anh chở về, tiền trao cháo múc”.

    Cô gái nhìn tôi chằm chằm, rồi bỗng bật cười khúc khích: “5 triệu cơ à? Được giá nhỉ. Ok chốt đơn!”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cô bé này tên Vy, nhìn cũng nhanh nhẹn, chắc diễn tốt. Trưa 30 tôi đưa cô gái bán trà đá về quê, em cũng chỉ đem theo cái balo nhỏ bên trong chắc vài bộ quần áo.

    Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng rơi nước mắt. Cả họ hàng kéo đến xem mặt “người yêu thằng Tùng”. Tôi cứ nơm nớp sợ Vy lộ tẩy, ai ngờ cô nàng diễn “như lên đồng”. Vy xắn tay áo lao vào bếp làm gà, cuốn nem thoăn thoắt. Cô ấy nói chuyện với mẹ tôi ngọt xớt. Bố tôi, người khó tính nhất nhà, cũng phải gật gù: “Con bé này được, dân dã, biết việc”.

    Đêm Giao thừa, nhìn Vy ngồi cắn hạt dưa cười đùa với mấy đứa cháu tôi, tim tôi tự nhiên thấy ấm áp lạ thường. “Giá mà thật thì cũng… được nhỉ?” – ý nghĩ ấy vừa thoáng qua thì tôi vội xua đi ngay. Tỉnh lại đi Tùng, hợp đồng kinh tế thôi! Nhưng bi kịch ập đến vào sáng mùng 1 Tết.

    Sáng sớm, bác Cả – người có uy tín nhất dòng họ, sống trên phố huyện xuống chúc Tết. Vừa bước vào sân, bác Cả nhìn thấy Vy đang quét lá đa. Bác khựng lại, dụi mắt ba lần rồi hét lên thất thanh: “Ối giời ơi! Cái Vy! Vy con ông Hưng ‘Béo’ hàng Bạc đây mà! Sao cháu lại ở đây?”. Tôi đang bưng khay trà, nghe thấy thế thì chạy vội lại. “Bác nhầm rồi ạ, bạn cháu ở Cầu Giấy mà”. Tôi còn chưa kịp hỏi cô ấy quê ở đây, chỉ biết chỗ cô ấy bán trà đá là ở Cầu Giấy, gần chỗ trọ của tôi mà.

    Bác Cả lao đến, mặt tái mét: “Ai bảo Cầu Giấy. Trời ơi, cả nhà mày đang nháo nhác đi tìm mày từ hôm 29 đến giờ. Bố mày tưởng mày bị bắt cóc, đang định nháo nhào đi tìm khắp nơi kia kìa! Thằng Tùng, mày… mày dám bắt cóc con gái rượu nhà người ta à?”. Tôi chết đứng. Hưng “Béo”? Chủ chuỗi nhà hàng nổi tiếng nhất cái phố cổ, đại gia ngầm đất Hà Thành? Và cô gái đang cầm chổi quét sân kia là tiểu thư “lá ngọc cành vàng” vừa đi du học về?

    Hóa ra, hôm đó Vy ra trông hàng giúp mẹ cô bạn thân bán trà đá. Thấy tôi – một gã trai trông cũng tri thức mà lại đi gạ thuê người yêu, Vy thấy thú vị nên nhận lời đi theo để… trải nghiệm Tết quê cho biết mùi đời, tiện thể trốn mấy đám xem mắt mà bố cô sắp đặt. Chưa đầy 1 giơ 30 phút sau, một chiếc xe Lexus bóng lộn phi thẳng vào sân nhà tôi, theo sau là hai chiếc bán tải đầy vệ sĩ. Một người đàn ông to béo, đeo kính râm, bước xuống với vẻ mặt hừng hực sát khí. Bố mẹ tôi run cầm cập, còn tôi thì tính sẵn đường… chui xuống gầm giường.

    “Con với cái! Mày định làm bố đau tim chết hả Vy? May mà có bác Tính gọi điện thông báo con ở đây” – Ông Hưng gầm lên. Nhưng bác cả tôi đã vội vàng xoa dịu: “Thôi cũng là cháu nó về đây chơi thế là may rồi ông ạ, ông cứ bình tĩnh”. Hóa ra bố Vy và bác tôi từng có lần làm ăn với nhau nên biết mặt. Thế là từ không khí căng thẳng chuyển sang tay bắt mặt mừng.

    Ông Hưng quay sang lườm tôi một cái cháy mặt, rồi nhìn sang con gái đang mặc cái áo bà ba của mẹ tôi, mặt mũi lấm lem nhọ nồi nhưng cười tươi rói. “Về! Về ngay! Nghịch thế là đủ rồi”. Nhưng Vy bỗng khoác tay tôi, dõng dạc tuyên bố: “Con không về đâu! Tết ở đây vui lắm. Có bánh chưng, có bếp lửa, có… anh Tùng nữa. Con ở lại ăn hết Tết con mới về!”.

    Câu nói của Vy làm cả sân im phăng phắc. Tôi đỏ mặt tía tai. Ông Hưng nhìn con gái, rồi nhìn tôi từ đầu đến chân. Ông nheo mắt: “Thằng này 2 bằng đại học, lương 60 triệu mà nhát gái à? Được, nể mặt bác Tính, tôi cho cậu cơ hội chăm sóc con gái tôi mấy ngày Tết. Để nó sứt mẻ miếng nào thì liệu hồn!”. Thế là Tết năm ấy, nhà tôi có một nàng dâu “hụt” danh gia vọng tộc. Vy không hề tiểu thư như tôi tưởng. Cô ấy thích thú với việc đi hái rau, lội ruộng, và tối tối lại lôi tôi ra sân… nướng khoai.

    Đêm mùng 3 Tết, khi “hợp đồng” kết thúc. Chúng tôi ngồi bên đống lửa tàn. “Anh trả 5 triệu này. Cảm ơn em nhé, tiểu thư”. – Tôi đưa phong bì cho Vy. Vy đẩy tay tôi lại, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô lấp lánh: “Em không lấy tiền. Em muốn đổi sang cái khác”. “Đổi gì?” – Tôi ngây ngô hỏi. “Đổi trạng thái quan hệ trên Face/book. Từ ‘Độc thân’ sang ‘Đang hẹn hò’. Anh dám không?”.

    Tôi nhìn Vy, cô gái vừa thông minh, cá tính, lại vừa dám bỏ cả nhung lụa để về quê nướng khoai với tôi. Nỗi sợ hôn nhân trong tôi bỗng tan biến như bọt xà phòng. Hóa ra tôi không sợ lấy vợ, tôi chỉ sợ lấy nhầm người. Còn với người con gái này, tôi sẵn sàng ký một bản hợp đồng vô thời hạn.

    Sáu tháng sau, một đám cưới đình đám diễn ra. Chú rể là tôi, cô dâu là tiểu thư phố cổ. Và đặc biệt, trong đám cưới có một mâm tiệc dành riêng cho… hội trà đá đầu ngõ, nơi bắt nguồn của mối tình “hợp đồng” đắt giá nhất cuộc đời tôi.