Danh mục: Chưa phân loại

  • Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đ;ứng khi thấy cảnh tượng h//ã i h ù//ng trong nhà

    Chuyến xe khách cuối cùng của ngày dừng lại ở đầu làng khi trời đã nhập nhoạng tối. Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nóng rực như có lửa đốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

    Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “bán mạng” ở vùng biên giới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng sâu nước độc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đánh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới sinh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.

    “Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

    Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.

    Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

    – Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập.

    Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với một mùi hôi nồng nặc – mùi của sự ốm đau, bệnh tật và thiếu vệ sinh. Anh bật công tắc đèn, nhưng bóng đèn tuýp chớp tắt vài cái rồi tối om. Minh vội lấy đèn pin điện thoại soi vào. Ánh sáng loang loáng quét qua căn phòng khách bừa bộn, bụi phủ mờ trên bàn ghế.

    Và rồi, ánh đèn dừng lại ở góc nhà, nơi trải một chiếc chiếu manh cũ nát. Minh chết đứng. Chiếc ba lô tiền tỷ trên vai rơi bịch xuống đất. Liên – vợ anh – đang nằm co quắp dưới sàn nhà lạnh lẽo, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Tóc tai cô rối bù, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch như tàu lá chuối. Bên cạnh cô là đứa con trai bé bỏng, nằm im lìm, hơi thở yếu ớt và khò khè như tiếng mèo hen. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh chỉ có một bát cháo loãng đã đóng váng và vài vỉ thuốc dở dang.

    – Liên! Con ơi!

    Minh gào lên, lao đến ôm lấy vợ. Người Liên lạnh toát, nhưng khi chạm vào trán con trai, anh hoảng hốt rụt tay lại. Thằng bé nóng như hòn than. Nó đang sốt cao li bì, da tím tái đi vì thiếu oxy.

    – Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này? Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi?

    Minh lay gọi vợ trong tuyệt vọng. Liên hé đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy chồng mà ngỡ như ảo giác. Cô mấp máy môi, giọng thều thào không ra hơi: – Anh… anh về rồi… Cứu con… Mẹ ơi, cứu con…

    Nói rồi cô lịm đi trong vòng tay anh.

    Không còn thời gian để suy nghĩ hay hỏi han, Minh xốc vội vợ lên lưng, một tay ôm đứa con đang sốt hầm hập, lao ra khỏi nhà như một kẻ điên.

    – Cấp cứu! Có ai không? Cứu vợ con tôi với!

    Tiếng hét xé lòng của Minh náo động cả xóm nhỏ yên tĩnh. Mấy người hàng xóm vội vã chạy sang. Nhìn cảnh tượng thê lương ấy, ai cũng xót xa. Một người vội lấy xe máy chở giúp Minh đưa vợ con lên bệnh viện huyện.

    Tại phòng cấp cứu, Minh ngồi thụp xuống sàn nhà lang, hai bàn tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chiếc ba lô chứa 1 tỷ đồng nằm chỏng chơ bên cạnh, giờ đây trông nó thật vô nghĩa và mỉa mai.

    Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại: – Vợ anh bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, tụt huyết áp và hạ đường huyết. Còn đứa bé bị viêm phổi nặng, biến chứng suy hô hấp, lại thêm suy dinh dưỡng độ 3. Chậm chút nữa là không cứu được cả hai mẹ con. Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ con đói khát đến mức này?

    Từng lời bác sĩ nói như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh làm chồng kiểu gì ư? Anh đi kiếm tiền tỷ cơ mà!

    Lúc này, bác hàng xóm đi cùng mới vỗ vai Minh, thở dài kể lại sự tình: – Chú đi biền biệt cả năm không tin tức, không gửi về đồng nào. Cái Liên nó mới sinh xong yếu ớt, lại mất sữa. Mẹ chú thì… chậc… bà ấy bảo chú đi theo gái rồi, bỏ mặc vợ con ở nhà. Bà ấy sang nhà cô Út ở thị trấn bế cháu ngoại, cả tháng nay có về đâu. Vợ chú ốm, con đau, tiền không có, nó phải ăn cháo loãng cầm hơi, vay mượn khắp nơi nhưng ai cũng sợ nó không trả được nên chẳng dám cho vay nhiều. Hôm qua tôi thấy im ắng quá, định sang xem thế nào thì chú về…

    Minh nghe đến đâu, ruột gan thắt lại đến đó. Hóa ra, sự “biến mất” để tạo bất ngờ của anh lại trở thành bản án tử cho vợ con ở nhà. Mẹ anh – người anh tin tưởng giao phó vợ con – lại nhẫn tâm bỏ mặc con dâu và cháu nội ruột thịt trong lúc khốn cùng nhất để đi chăm cháu ngoại.

    Minh run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên. – Alo, ai đấy? – Giọng mẹ anh khỏe khoắn. – Mẹ… con Minh đây. – Giọng anh lạc đi. – Ôi Minh à! Con về chưa? Có tiền không? Mẹ đang ở nhà cái Út, vui lắm…

    – Mẹ! – Minh hét lên, cắt ngang lời bà. – Vợ con sắp chết rồi! Cháu nội mẹ sắp chết đói rồi! Mẹ đang ở đâu khi chúng nó nằm vật vờ ở nhà hả mẹ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Minh dập máy, ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.

    Anh nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Liên đang nằm thiêm thiếp truyền nước, dây rợ chằng chịt. Đứa con bé bỏng nằm trong lồng kính thở oxy. Anh nhìn xuống túi tiền 1 tỷ. Một tỷ này có mua lại được sức khỏe của con anh không? Có xóa đi được nỗi ám ảnh đói khát và sự cô độc của vợ anh suốt một năm qua không?

    Minh gục đầu khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đã thắng trong canh bạc kiếm tiền, nhưng anh đã thua trắng trong canh bạc cuộc đời. Anh cứ nghĩ mang tiền về là mang hạnh phúc về. Nhưng hạnh phúc không nằm trong những tờ polymer lạnh lẽo ấy. Hạnh phúc là sự hiện diện, là bát cháo nóng lúc ốm đau, là bờ vai để vợ tựa vào.

    Tết gần kề nhưng với Minh, mùa xuân năm nay là mùa xuân lạnh lẽo và hối hận nhất cuộc đời. Anh thầm thề, nếu vợ con anh qua khỏi kiếp nạn này, anh sẽ không bao giờ rời xa họ nữa, dù có phải ăn cơm rau cháo qua ngày. Tiền nhiều để làm gì, khi mở cửa nhà ra, thứ chào đón mình suýt chút nữa là hai cái xác lạnh băng?

  • Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn

    Đối với những loại thực phẩm này, chúng ta cần đảm bảo khâu chế biến sạch sẽ, ăn chín uống sôi để tiêu diệt các loại ký sinh trùng có hại.

    Các loại ký sinh trùng gây bệnh truyền qua thực phẩm thường gặp là amip, lỵ, giun tròn, giun móc, sán… Khi xâm nhập vào cơ thể con người, chúng có thể gây ra những bệnh như rối loạn tiêu hóa, hội chứng thiếu máu, viêm ruột/dạ dày, viêm đại tràng…

    Hàng tạp hoá

    Để đề phòng ký sinh trùng xâm nhập cơ thể, bạn hãy thận trọng khi ăn những loại thực phẩm dưới đây.

    Lươn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-01

    Môi trường sống của lươn là vùng nước đọng. Ở đây có điều kiện thuận lợi cho các loại ký sinh trùng sinh sôi, phát triển. Do đó, lươn vàng có nguy cơ cao bị nhiễm các loại ký sinh trùng có hại. Vào mùa sinh sản của ký sinh trùng, tỷ lệ nhiễm trùng của lươn có thể lên tới 50%. Tất cả các loài lươn sống trong môi trường bùn lầy, nước đọng đều có nguy cơ bị nhiễm ký sinh, đặc biệt là lươn vàng.

    Lươn vàng là vật chủ trung gian của ít nhất 15 loại ký sinh trùng, trong đó có ấu trùng giun tròn. Khi ấu trùng giun tròn xâm nhập vào cơ thể, chúng có thể phát triển và tấn công lên vùng mắt, gây ảnh hưởng tới thị lực. Ngoài ra, lươn còn có thể nhiễm ấu trùng sán. Loại sinh vật này sinh sôi cực nhanh và có thể tấn công các cơ quan nội tạng, não bộ.

    Vì vậy, hãy đảm bảo luôn rửa sạch và nấu lươn chín kỹ trước khi ăn, tối thiểu phải đun sôi 4-5 phút.

    Ốc
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-02

    Ốc là một loại thực phẩm được nhiều người yêu thích nhưng cũng là “ổ chứa” nhiều loại ký sinh trùng. Nếu không chế biến đúng cách và nấu chín kỹ trước khi ăn, mầm bệnh từ ốc có thể xâm nhập vào cơ thể.

    Hàng tạp hoá

    Đa số các loài ốc đề sinh sống trong môi trường ao hồ, đầm lầy, nơi có nước đọng nên rất dễ nhiễm ký sinh. Trong đó, ấu trùng giun tròn ống Angiostrongylus cantonensis được đánh giá là loại nguy hiểm nhất.

    Một con ốc có thể chứa tới hơn 3.000 ký sinh trùng. Nếu chúng xâm nhập vào cơ thể, người bệnh có thể bị sốt, đau đầu, cứng cổ và gặp nhiều triệu chứng khó chịu khác. Khi Nếu ký sinh trùng xâm nhập lên não, người bệnh có thể bị viêm màng não, mất trí nhớ và nguy hiểm đến tính mạng.

    Vì vậy, khi chế biến ốc, bạn cần ngâm kỹ, rửa sạch và nấu chín để đảm bảo an toàn.

     Thịt trâu, bò sống hoặc tái
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-03

    Thịt trâu, bò là nguồn cung cấp nhiều dưỡng chất quý giá cho cơ thể. Món trâu, bò sống hoặc tái cũng được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, đây là món ăn có khả năng nhiễm ký sinh trùng cao. Thực tế, đã có bệnh nhân nhập việm do nhiễm trùng khi ăn thịt bò, phổ biến nhất là sán dây bò.

    Hàng tạp hoá

    Nang ấu trùng sán dây bò hay xuất hiện ở cơ lưỡi, cơ hoành, cơ tim, cơ mông… của trâu, bò. Loại sinh vật này khi đi vào cơ thể con người sẽ bám vào niêm mạc ruột ở phần trên hỗng tràng và hút dinh dưỡng để tồn tại. Một con sán dây bò trưởng thành có thể dài từ 4-10cm.

    Sán dây bò hút dinh dưỡng từ cơ thể, gây tổn thương ở ruột, làm viêm ruột, rối loạn tiêu hóa… Chúng có thể bò lung tung trong dạ dày gây ra hiện tượng đau bụng, rối loạn tiêu hóa, kém ăn, sụt cân, đau đầu, chóng mặt, thiếu máu… Về lâu dài, chúng sẽ gây ra nguy hiểm đến tính mạng của con người.

    Ếch hoang dã và rắn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-04

    Các loại ếch và rắn hoang dã có thể mang trong mình ký sinh trùng, phổ biến nhất là ấu trùng sán nhái. Loại sinh vật này có thể bám lên thành ruột của con người. Sau khi nở ra, chúng sẽ xâm nhập lên não thông qua quá trình lưu thông máu. Cách tiêu diệt loại ấu trùng này là nấu chín thực phẩm ở nhiệt độ 100 độ C trong ít nhất 2 phút.

    Cá sống
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-05

    Các loại cá đều có khả năng chứa ký sinh trùng, nhất là sán lá gan. Con người sẽ mắc bệnh sán lá gan nếu ăn cá chưa nấu chín.

    Sán lá gan khi đi vào cơ thể sẽ gây ra nhiều biến chứng nghiêm trọng. Loại sán lá gan lớn có thể đi qua thành tá tràng, vào ổ bụng rồi sinh trưởng trong nhu mô gan. Về lâu dài, chúng sẽ tiết ra các chất có hại cho gan, gây áp xe gan. Sán cũng có thể di chuyển đến các bộ phận khác của cơ thể như da, cơ, khớp, vú…

    Sán lá gan nhỏ cũng xâm nhập vào mô gan, để trứng và gây ra tình trạng xơ gan, tắc mật, áp xe gan…

    Tôm, cua sống
    Empty

    Tôm, cua sống cũng là thực phẩm chứa nhiều ký sinh trùng, phổ biến nhất là sán lá phổi. Sau khi xâm nhập vào cơ thể, loại sán này sẽ ký sinh trong phổi và khiến người bệnh ho ra máu.

    Hàng tạp hoá

    Nhiều người thích ăn tôm, cua sống, tôm cua ngâm tương (không nấu chín bằng nhiệt). Trong khi đó, quá trình ngâm tương, giấm, rượu và các thành phần khác hầu như không thể tiêu diệt hoàn toàn các loại ký sinh.

    Củ ấu

    Củ ấu rất giàu  vitamin và khoáng chất, có hương vị thơm ngon khi nấu canh hoặc hầm với xương. Nhưng chúng được trồng nơi ruộng đất, quá trình sinh trưởng dễ nhiễm vi khuẩn trong nước. Cho nên, chúng cần được trụng qua nước sôi khoảng 15 giây để loại bỏ axit oxalic trước khi chế biến.

    Củ mã thầy (hạt dẻ nước)

    Củ mã thầy hay còn gọi là hạt dẻ nước giàu dinh dưỡng, ăn vào có tác dụng bồi bổ sức khỏe, nâng cao sức đề kháng rất tốt.

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

    Chúng nhỏ xinh, giòn và mọng nước, vị ngọt nên được nhiều người ưa thích ăn như một loại trái cây.

    Có thể bạn không biết rằng, củ mã thầy phần lớn được trồng trên ruộng lúa hoặc vùng đất bùn ẩm, nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng dễ bám vào vỏ. Nhiều người nghĩ chỉ cần rửa sạch củ, gặm vỏ ngoài cũng chẳng sao, nhưng làm như vậy rất dễ nuốt phải ấu trùng giun. Cho nên, để ăn loại củ này cần gọt kỹ vỏ trước khi ăn. Có thể mang nấu canh hoặc luộc chín làm salad.

  • Chỉ Vì Nấu Bát Canh Thiếu Muối Chồng H;ất Thẳng Bát Canh Nó.ng Vào Tôi S Mẹ Chồng Vỗ Tay: “Dạy Dổ Vợ Là Đúng” Tôi lao Mước Mắy, Khiến Khà Chồng Ph;á S.ản Trong 1 Tháng..

    Chỉ Vì Nấu Bát Canh Thiếu Muối Chồng Hất Thẳng Bát Canh Nóng Vào Tôi S Mẹ Chồng Vỗ Tay: “Dạy Dổ Vợ Là Đúng” Tôi lao Mước Mắy, Khiến Khà Chồng Ph;á Sản Tong 1 Tháng..

    Tôi tên Nguyễn Thị Lan, hai mươi bảy tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Phú. Tôi lấy Trần Quốc Khải sau hai năm yêu nhau, cứ nghĩ mình may mắn khi cưới được người đàn ông có học, gia đình tử tế. Nhưng tôi đã nhầm.

    Sáng hôm đó, như mọi ngày, tôi dậy từ năm giờ rưỡi. Đi làm cả ngày, tối về vẫn lo cơm nước cho chồng và mẹ chồng. Hôm ấy trời oi bức, tôi nấu bát canh rau ngót với thịt băm – món mẹ chồng thích. Vì vội vàng, tôi nếm sơ, nghĩ đã vừa miệng.

    Khải ăn được hai thìa thì cau mày.
    “Canh nhạt thế này mà cũng mang ra cho người ta ăn à?” – anh ta gắt.

    Tôi cuống quýt:
    “Để em nêm lại—”

    Chưa kịp đứng dậy, Khải hất thẳng bát canh đang nóng vào người tôi. Nước canh đổ từ ngực xuống bụng, bỏng rát. Tôi hét lên, ngã khuỵu xuống sàn.

    Tôi quay sang mẹ chồng cầu cứu, nhưng thứ tôi nhận được là tiếng vỗ tay chan chát.
    “Đấy! Phải dạy như thế mới nên người. Vợ mà không biết nấu ăn thì đánh cho chừa!”

    Tai tôi ù đi. Không phải vì đau, mà vì sững sờ. Người đàn bà tôi gọi là “mẹ” suốt hai năm qua, hóa ra chưa từng coi tôi là con dâu.

    Khải đứng đó, mặt lạnh tanh:
    “Lần sau nấu ăn cho đàng hoàng. Ở nhà này, tôi nói là luật.”

    Tối hôm đó, tôi khóa cửa nhà vệ sinh, vừa xả nước vừa khóc. Nhìn những vết phồng rộp trên da, tôi chợt hiểu: nếu tôi không thay đổi, cuộc đời này sẽ vĩnh viễn chôn vùi trong những bát canh thiếu muối và những cái tát vô cớ.

    Và lần đầu tiên trong đời, tôi không còn nghĩ đến nhẫn nhịn nữa.

    Tôi xin nghỉ phép ba ngày với lý do bị tai nạn nhỏ. Trên thực tế, tôi trốn về nhà mẹ ruột ở Bình Dương. Mẹ nhìn những vết bỏng trên người tôi mà lặng đi, không hỏi nhiều, chỉ ôm tôi thật chặt.

    “Con muốn sống tiếp thế nào?” – mẹ hỏi.

    Câu hỏi ấy ám tôi suốt đêm. Tôi nhận ra, suốt hai năm qua, tôi đã sống trong vai một người vợ “ngoan”: đi làm, đưa tiền cho chồng giữ, chịu đựng lời chì chiết của mẹ chồng, và những cái tát ngày càng quen tay của Khải. Tôi im lặng vì nghĩ đó là cách giữ gìn hôn nhân.

    Nhưng im lặng chỉ khiến họ lấn tới.

    Tôi quay lại thành phố với một quyết định rõ ràng: tôi sẽ không để mình là nạn nhân nữa.

    Tôi bắt đầu bằng những việc rất nhỏ nhưng có tính toán. Tôi lặng lẽ sao kê tài khoản, phát hiện toàn bộ tiền tiết kiệm hai vợ chồng – gần tám trăm triệu – đã bị Khải rút để đầu tư vào một công ty xây dựng của bạn anh ta. Không hợp đồng, không bảo lãnh, chỉ là lời hứa miệng.

    Tôi không nói gì. Tôi âm thầm chụp lại chứng từ, lưu email, tin nhắn.

    Ở công ty, tôi xin chuyển sang bộ phận kiểm soát nội bộ – vị trí cho phép tôi tiếp cận nhiều hồ sơ hơn. Tình cờ, tôi phát hiện công ty của Khải đang hợp tác có dấu hiệu kê khống vật tư, trốn thuế. Những con số không biết nói dối.

    Tôi phân vân. Nếu làm lớn chuyện, Khải sẽ mất tất cả. Nhưng rồi tôi nhớ lại tiếng vỗ tay của mẹ chồng hôm ấy.

    Một tháng sau, cơ quan thuế vào cuộc. Dây chuyền làm ăn của Khải bị kiểm tra đồng loạt. Đối tác tháo chạy. Người bạn “thân” biến mất cùng khoản tiền đầu tư.

    Khải hoảng loạn. Anh ta về nhà, ném giấy tờ xuống bàn, gào lên:
    “Cô có biết tôi đang gặp chuyện lớn không?”

    Tôi bình tĩnh đáp:
    “Em biết. Và em cũng biết tiền của em đang ở đâu.”

    Lần đầu tiên, Khải nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi.

    Chỉ trong đúng một tháng, mọi thứ của Khải sụp đổ như quân cờ domino.

    Công ty đối tác bị phạt nặng, dự án đình trệ. Khoản tiền gần tám trăm triệu coi như mất trắng. Ngân hàng thúc nợ vì Khải đã thế chấp nhà để vay vốn xoay vòng mà tôi không hề hay biết.

    Mẹ chồng từ người hống hách chuyển sang hoảng loạn. Bà gọi tôi ra nói chuyện, giọng không còn cay nghiệt:
    “Thôi thì vợ chồng đóng cửa bảo nhau, chuyện lớn chuyện bé bỏ qua cho yên nhà yên cửa.”

    Tôi cười nhạt.
    “Lúc con bị hất bát canh, mẹ cũng nghĩ vậy không?”

    Bà cứng họng.

    Khải bắt đầu xuống nước. Anh ta xin lỗi, nói do áp lực công việc, do tôi nấu ăn không khéo, do… đủ thứ lý do – trừ trách nhiệm của bản thân. Tôi lắng nghe, không cãi, cũng không tin.

    Ngày tôi nộp đơn ly hôn, Khải xé nát tờ giấy trước mặt tôi.
    “Cô nghĩ bỏ tôi là xong à?”

    Tôi đặt lên bàn toàn bộ bản sao sao kê, bằng chứng bạo hành, giấy khám thương tích, và đơn tố cáo đã gửi từ trước – nhưng chưa kích hoạt.

    “Tôi không bỏ anh. Tôi rời khỏi một cuộc hôn nhân bạo lực.”

    Phiên hòa giải thất bại. Tòa án thụ lý nhanh hơn tôi nghĩ vì hồ sơ quá rõ ràng. Khải mất quyền kiểm soát tài chính, phải bán nhà trả nợ. Người đàn ông từng hất bát canh nóng vào vợ giờ phải dọn ra nhà trọ.

    Ngày tôi xách vali rời đi, mẹ chồng đứng ở cửa, không dám nhìn thẳng. Tôi không oán, cũng không thương. Tôi chỉ thấy nhẹ.

    Ba tháng sau, tôi thuê một căn hộ nhỏ, tiếp tục công việc. Vết bỏng đã lành, để lại sẹo mờ – như một lời nhắc.

    Tôi từng nghĩ trả thù là làm người khác đau hơn mình. Nhưng không. Trả thù lớn nhất là sống tử tế, mạnh mẽ, và không để ai dẫm lên mình thêm lần nữa.

  • Cập nhất MỚI NHẤT về giá xăng dầu trong nước ngày 26/3

    Giá xăng dầu ngày 26/3 giảm mạnh sau kỳ điều hành mới nhất, trong đó xăng RON 95 giảm gần 4.000 đồng/lít

    Theo báo Nhà báo & Công luận có bài Cập nhật giá xăng dầu trong nước và thế giới sáng 26/3/2026. Nội dung như sau:

    Giá xăng dầu trong nước mới nhất

    Theo cập nhật lúc 14h00 ngày 25/3/2026, giá bán lẻ xăng dầu tại hệ thống Petrolimex như sau:

    Xăng:

    • RON 95-V: 30.350 – 30.950 đồng/lít
    • RON 95-III: 29.950 – 30.540 đồng/lít
    • E10 RON 95-III: 28.020 – 28.580 đồng/lít
    • E5 RON 92-II: 28.070 – 28.630 đồng/lít

    Dầu:

    • Diesel 0.001S-V: 38.090 – 38.850 đồng/lít
    • Diesel 0.05S-II: 37.890 – 38.640 đồng/lít
    • Dầu hỏa 2-K: 36.350 – 37.070 đồng/lít

    Giá dầu thế giới: Dao động quanh vùng 90 – 100 USD/thùng

    Trên thị trường quốc tế, giá dầu đã ổn định hơn sau cú giảm sâu trước đó:

    • WTI:
    • 25/3: 93,32 USD/thùng
    • 26/3: 91,04 USD/thùng (giảm nhẹ)
    • Brent:
    • 25/3: 97,62 USD/thùng
    • 26/3: 98,13 USD/thùng (tăng nhẹ)

    Diễn biến này cho thấy thị trường đang bước vào giai đoạn tích lũy, với biên độ dao động hẹp quanh vùng 90 – 100 USD/thùng.

    giaxangdau263.jpg

    Theo VTV đưa tin “Giá xăng dầu trong nước giảm mạnh” với nội dung chính như sau: 

     

     

    Trong thông báo về điều hành xăng dầu mới phát đi, liên Bộ Công Thương – Tài chính quyết định tiếp tục áp dụng phương án điều hành giá xăng dầu kết hợp giữa việc điều chỉnh giá xăng dầu trong nước và chi sử dụng Quỹ bình ổn giá xăng dầu để hỗ trợ giảm mức tăng giá bán xăng dầu trong nước. Đảm bảo giá xăng dầu trong nước phản ánh đúng xu hướng giá xăng dầu thế giới cũng như bảo đảm hài hòa lợi ích giữa các chủ thể tham gia thị trường.

    Cụ thể trong kỳ điều hành ngày 25/3, cơ quan điều hành thực hiện chi sử dụng Quỹ bình ổn giá xăng dầu ở mức từ 3.000 – 4.000 đồng mỗi lít (kg), tùy từng mặt hàng. Trong đó, mức chi đối với xăng sinh học và xăng không chì là 3.000 đồng/lít; dầu diesel 4.000 đồng/lít; dầu hỏa 3.000 đồng/lít và dầu mazut 3.000 đồng/kg.

    Sau khi thực hiện việc trích lập và chi sử dụng Quỹ bình ổn giá xăng dầu; giá bán các mặt hàng xăng dầu từ 14h ngày 25/3 là:

    – Xăng E5RON92: không cao hơn 28.075 đồng/lít (giảm 2.039 đồng/lít)

    – Xăng RON95-III: không cao hơn 29.957 đồng/lít (giảm 3.883 đồng/lít)

    – Dầu diesel 0.05S: không cao hơn 37.899 đồng/lít (giảm 1.767 đồng/lít)

    – Dầu hỏa: không cao hơn 36.355 đồng/lít (giảm 4.100 đồng/lít)

    – Dầu mazut 180CST 3.5S: không cao hơn 20.245 đồng/kg (giảm 2.364 đồng/kg)

    Theo Bộ Công Thương, nếu không sử dụng Quỹ bình ổn giá xăng dầu, giá bán các mặt hàng xăng dầu tiêu dùng phổ biến trên thị trường ngày 25/3/2026 không cao hơn mức 31.075 đồng/lít với xăng E5RON92, 32.957 đồng/lít với xăng RON95-III, 41.899 đồng/lít với dầu diesel 0.05S, 39.355 đồng/lít với dầu hỏa và 23.245 đồng/kg với dầu mazut 180CST 3.5S.

    Về Quỹ bình ổn giá xăng dầu đã được chi liên tục từ kỳ điều hành ngày 10/3/2026 đến nay để hỗ trợ giảm mức tăng giá xăng dầu trong nước; số dư Quỹ bình ổn giá xăng dầu ước tính còn khoảng 613 tỷ đồng.

    Thời gian tới, Liên Bộ Công Thương – Tài chính tiếp tục theo dõi sát diễn biến thị trường để thông báo giá xăng dầu phù hợp, đúng chỉ đạo và kịp thời đề xuất Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ về các giải pháp bình ổn giá xăng dầu. Bộ Công Thương sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng kiểm tra, giám sát việc thực hiện trách nhiệm bảo đảm nguồn cung xăng dầu cho thị trường của các thương nhân kinh doanh xăng dầu và sẽ xử lý nghiêm các hành vi vi phạm (nếu có).

  • Con dâu đi siêuâm thì tình cờ gặp mẹ chồng đang kha;m cùng k;hoa s;ản

    Cảnh tượng lúc đó giống như một thước phim quay chậm bị đóng băng. Bố chồng tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, gương mặt vốn nghiêm nghị hằng ngày giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và lo âu tột độ. Trên tay ông không phải là tờ báo hay tách trà như thói quen mỗi sáng, mà là một xấp bệnh án dày cộp và vài túi thuốc lớn nhỏ.

    Cả ba chúng tôi nhìn nhau. Mẹ chồng tôi, bà Lan, đánh rơi chiếc túi xách xuống sàn, những vỉ thuốc an thần vương vãi ra ngoài. Bác sĩ trẻ nhìn quanh một lượt, lúng túng đẩy gọng kính:

    — “Ơ… hóa ra mọi người đều là người nhà cả sao? Vậy thì tốt quá, mời cả gia đình ngồi xuống để tôi trao đổi về tình trạng của bác gái.”

    Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Thai 12 tuần? Mẹ chồng tôi đã ngoài 50, cái tuổi mà lẽ ra người ta chuẩn bị bế cháu nội, chứ không phải là ngồi ở khoa sản với cái bụng lùm lùm. Hơn nữa, tại sao cả bố và mẹ đều giấu chồng tôi – Tú? Và quan trọng nhất, tại sao tôi lại ở đây, cũng với một mầm sống mới đang hình thành mà chưa dám mở lời?

    Bố chồng tôi thở dài một hơi dài thườn thượt, ông đứng dậy đỡ bà Lan ngồi xuống ghế rồi nhìn sang tôi, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi:

    — “Hương… bố xin lỗi vì đã giấu hai đứa. Bố mẹ định đợi mọi chuyện ổn định hơn mới nói, nhưng không ngờ lại tình cờ gặp con ở đây trong hoàn cảnh này.”

    Bác sĩ bắt đầu lật bệnh án, giọng chuyên môn đều đều nhưng mỗi lời thốt ra như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí tôi:

    — “Bác gái mang thai ở tuổi này là một kỳ tích, nhưng cũng là một rủi ro cực lớn. Thai 12 tuần hiện tại có dấu hiệu bóc tách nhẹ do bác làm việc quá sức và tâm lý căng thẳng. Đặc biệt, kết quả xét nghiệm cho thấy bác có tiền sử cao huyết áp, việc giữ thai sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của cả mẹ và con. Gia đình cần cân nhắc kỹ việc tiếp tục hay dừng lại.”

    Mẹ chồng tôi bật khóc tu tu như một đứa trẻ. Bà nắm lấy tay bố chồng, lắc đầu liên tục: “Ông ơi, tôi không bỏ đâu. Khó khăn lắm mình mới có lại được mụn con này. Ông nhớ thằng Minh không? Nó đi mười năm rồi, tôi cứ ngỡ ông trời đã đóng cửa với nhà mình…”

    Tôi lặng người. Minh là anh trai của Tú, chồng tôi. Anh ấy mất trong một tai nạn giao thông thảm khốc mười năm trước, đó là vết thương chưa bao giờ lành trong lòng bố mẹ chồng. Hóa ra, khao khát có lại đứa con đã mất đã đẩy họ đến quyết định mạo hiểm này ở cái tuổi xế chiều.

    Tôi bước lại gần, đặt bàn tay run rẩy lên vai mẹ chồng. Lúc này, mọi sự phán xét về tuổi tác hay sự “ngại ngùng” đều tan biến, chỉ còn lại sự thấu cảm giữa những người phụ nữ.

    — “Mẹ… con cũng đang có thai. Con định hôm nay đi khám để tạo bất ngờ cho Tú.”

    Bố chồng tôi sững sờ, rồi ông rơm rớm nước mắt. Một buổi sáng đi khám bệnh mà đón nhận hai tin chấn động. Một bên là niềm hy vọng nảy mầm từ đống tro tàn của quá khứ, một bên là sự tiếp nối của tương lai. Nhưng không khí không hề vui vẻ, nó nặng nề bởi những lựa chọn sinh tử.

    Chúng tôi rời khỏi bệnh viện khi trời đã quá trưa. Trên chiếc xe ô tô cũ của bố chồng, không ai nói với ai lời nào. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy mẹ chồng tựa đầu vào vai bố, tay vẫn khư khư ôm lấy bụng như sợ ai đó cướp mất báu vật.

    Về đến nhà, chúng tôi thấy Tú đã đứng đợi sẵn ở cổng, vẻ mặt lo lắng vì cả vợ và bố mẹ đều “mất tích” cùng một lúc. Khi thấy cả ba bước xuống từ một chiếc xe, Tú ngơ ngác:

    — “Mọi người đi đâu mà gọi điện không ai nghe máy thế? Có chuyện gì đại sự mà cả nhà kéo nhau đi bí mật vậy?”

    Bố chồng nhìn tôi, tôi nhìn mẹ chồng. Cuối cùng, bố chồng hắng giọng, mời Tú vào phòng khách. Cuộc họp gia đình diễn ra trong không gian tĩnh mịch của căn nhà phố cổ. Khi sự thật được phơi bày, Tú phản ứng dữ dội hơn tôi tưởng.

    — “Bố mẹ điên rồi sao? Mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi? Sức khỏe của mẹ làm sao chịu nổi? Con không đồng ý! Con không cần thêm em trai hay em gái gì cả, con chỉ cần mẹ khỏe mạnh thôi!”

    Tú gào lên, nước mắt giàn giụa. Anh không phải là người ích kỷ, mà anh quá sợ hãi cảm giác mất đi người thân một lần nữa. Cái chết của anh Minh năm xưa đã là quá đủ đối với anh.

    Mẹ chồng tôi chỉ im lặng khóc. Tôi ngồi xuống cạnh Tú, nắm lấy tay anh, đặt tờ kết quả siêu âm của mình vào tay anh.

    — “Tú, bình tĩnh nghe em nói. Em cũng đang mang thai. Chúng ta sắp có con, và bố mẹ cũng sắp có thêm một thành viên nữa. Đây là ý trời, không phải lỗi của ai cả.”Có thể là hình ảnh về bệnh viện

    Tú nhìn tờ giấy siêu âm, rồi nhìn sang mẹ chồng, rồi nhìn tôi. Anh gục đầu xuống bàn, đôi vai rung lên bần bật. Căn nhà vốn neo người bỗng chốc đón nhận hai tin vui, nhưng lại đi kèm với những lo âu trĩu nặng.

    Những tháng ngày sau đó là một cuộc chiến thực sự. Tôi và mẹ chồng cùng trải qua thời kỳ thai nghén trong một căn nhà. Tôi ốm nghén vật vã, mẹ chồng còn mệt mỏi hơn gấp bội vì những cơn cao huyết áp hành hạ. Có những đêm, tôi nghe tiếng bố chồng lục đục dậy pha sữa cho mẹ, tiếng Tú thì thầm dặn dò tôi uống thuốc đúng giờ.

    Dù giận bố mẹ mạo hiểm, nhưng Tú vẫn là người con hiếu thảo. Anh chăm sóc mẹ chồng còn kỹ hơn chăm sóc tôi. Anh đọc đủ các loại sách về thai sản cho người lớn tuổi, mua máy đo huyết áp hiện đại nhất đặt ngay đầu giường của mẹ.

    Bước ngoặt xảy ra vào tháng thứ 7 của thai kỳ của mẹ chồng (lúc đó tôi mới mang thai tháng thứ 4). Bà Lan bị tiền sản giật cấp tính, phải nhập viện khẩn cấp. Cả nhà lại một lần nữa túc trực bên ngoài phòng mổ cấp cứu.

    Bố chồng tôi ngồi bất động như một bức tượng đá. Tú nắm chặt tay tôi, mồ hôi ướt đẫm. Giây phút bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nụ cười khẽ nở trên môi, cả nhà tôi mới như được hồi sinh từ cõi chết:

    — “Chúc mừng gia đình! Là một bé trai. Bé hơi nhỏ vì sinh non nhưng sức khỏe ổn định, đã được đưa vào lồng kính. Bác gái cũng đã qua cơn nguy kịch, dù cần theo dõi thêm.”

    Bố chồng tôi quỵ xuống sàn, miệng lẩm bẩm: “Minh ơi… em nó về rồi…”

    Ba tháng sau, tôi cũng hạ sinh một bé gái xinh xắn. Căn nhà nhỏ giờ đây rộn rã tiếng khóc, tiếng cười của hai đứa trẻ. Một bên là chú, một bên là cháu, cách nhau chỉ vài tháng tuổi. Cảnh tượng mẹ chồng và con dâu cùng ngồi bên nhau cho con bú, cùng trao đổi kinh nghiệm bỉm sữa trở thành một hình ảnh kỳ lạ nhưng đầy ấm áp trong khu phố.

    Mẹ chồng tôi dù sức khỏe giảm sút sau ca sinh tử, nhưng gương mặt bà rạng rỡ hẳn lên. Bà bảo với tôi: “Hương ạ, ngày đó gặp con ở bệnh viện, mẹ đã nghĩ mình là người đàn bà tội lỗi và đáng xấu hổ nhất thế gian. Nhưng nhìn con cũng đứng ở đó, mẹ hiểu rằng ông trời đang cho chúng ta một cơ hội để bù đắp những mất mát.”

    Tôi mỉm cười, nhìn Tú đang lóng ngóng một tay bế con gái, một tay vụng về thay tã cho… cậu em trai nhỏ của mình. Logic của cuộc đời đôi khi không nằm ở những con số sinh học hay quy tắc xã hội thông thường. Nó nằm ở sự bao dung và tình yêu thương vô điều kiện của những người thân trong gia đình.

    Sự tình cờ ở phòng khám sản ngày hôm đó không phải là một bi kịch, mà là một sự sắp đặt hoàn hảo để chúng tôi học cách thành thật với nhau, để cùng nhau gánh vác những khó khăn và đón nhận những phép màu. Giờ đây, mỗi khi nhìn hai đứa nhỏ bò lổm ngổm trên thảm cỏ, tôi biết rằng lựa chọn “nhắm mắt cho qua” những định kiến và cùng nhau chiến đấu cho sự sống là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời mình.

    Gia đình là nơi mà dù bạn có bao nhiêu tuổi, dù bạn có phạm phải những sai lầm hay những quyết định mạo hiểm đến đâu, vẫn luôn có những người đứng đợi sẵn ở cổng để đón bạn về, cùng bạn đi qua giông bão để nhìn thấy nắng ấm.

  • Năm nay tôi đã 73 tu.ổi, qua 2 đ,ời chồng nhưng vẫn quyết lên xe hoa lần 3 với người chồng kém 29 tu.ổi

    Tôi, Nguyễn Thị Lan, năm nay 63 tuổi, đã trải qua hai cuộc hôn nhân đầy sóng gió. Chồng đầu tiên bỏ tôi vì nghèo, chồng thứ hai rời đi vì bệnh tật. Vậy mà, trái tim tôi vẫn chưa nguôi khát khao yêu thương. Ở tuổi này, tôi vẫn tin vào tình yêu, và thế là tôi quyết định lên xe hoa lần thứ ba với Minh, chàng trai 34 tuổi, kém tôi tận 29 mùa xuân.

    Minh đẹp trai, cao lớn, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Anh là huấn luyện viên thể hình, cơ thể săn chắc, giọng nói trầm ấm. Lần đầu gặp anh ở lớp yoga dành cho người cao tuổi, ánh mắt anh nhìn tôi như muốn nói: “Cô Lan, cô vẫn còn trẻ lắm.” Tôi bị cuốn vào sự nhiệt huyết ấy, như con thiêu thân lao vào ánh sáng. Dù các con tôi – đứa lớn 40, đứa nhỏ cũng 35 – kịch liệt phản đối, tôi vẫn mặc kệ. “Mẹ sống vì mẹ, không vì các con mãi được,” tôi tuyên bố, rồi ký vào giấy đăng ký kết hôn.

    Ngày cưới, Minh nắm tay tôi, ánh mắt đầy yêu thương. Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự. Nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ.

    Mỗi sáng thức dậy, tôi không thể đi nổi. Hai chân tê rần, như bị ai rút hết sức lực. Tôi nghĩ có lẽ tuổi già khiến cơ thể mệt mỏi, hoặc do Minh quá “nhiệt tình” trong những đêm tân hôn. Anh chăm sóc tôi chu đáo, nấu cháo, pha trà, massage chân mỗi tối. Nhưng cứ đến 11 giờ đêm, Minh lại làm một việc khiến tôi lạnh gáy: anh ngồi dậy, cúi đầu xuống mép giường, lẩm bẩm gì đó như đang cầu nguyện. Tiếng thì thầm của anh nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh lặng, nó vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi hỏi, anh chỉ cười: “Em cầu mong cho chúng ta mãi hạnh phúc thôi, cô.”

    Tôi bắt đầu mất ngủ. Không phải vì lời nói ngọt ngào của Minh, mà vì cảm giác bất an ngày càng lớn. Đêm thứ bảy, khi đồng hồ điểm 11 giờ, Minh lại ngồi dậy, cúi đầu. Lần này, tôi giả vờ ngủ, hé mắt quan sát. Dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua cửa sổ, tôi thấy anh không chỉ lẩm bẩm, mà còn cầm một vật nhỏ, lấp lánh, đặt xuống sàn. Một chiếc nhẫn? Một đồng xu? Tôi không rõ, nhưng tim tôi đập thình thịch.

    Sáng hôm sau, chân tôi càng đau hơn, như có ai bóp chặt. Tôi không chịu nổi nữa, gọi điện cho con gái lớn: “Mai, đến đón mẹ về. Mẹ… mẹ không ở đây được nữa.” Mai đến ngay, mặt hầm hầm, tưởng tôi bị Minh ngược đãi. Nhưng tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

    Trên đường về, tôi kể cho Mai nghe về những đêm kỳ lạ. Con bé cau mày, rồi đột nhiên hỏi: “Mẹ, cái vòng bạc mẹ đeo từ hồi trẻ đâu rồi?” Tôi sững sờ. Chiếc vòng bạc – kỷ vật của bà ngoại tôi – đã biến mất từ ngày thứ ba sống với Minh. Tôi cứ nghĩ mình làm rơi đâu đó, nhưng giờ nghĩ lại, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ từ khi chiếc vòng mất đi.

    Mai không nói gì thêm, chỉ chở tôi về nhà. Đêm đó, con bé lén quay lại nhà Minh, mang theo một người bạn làm ở sở cảnh sát. Họ kiểm tra căn nhà, và dưới gầm giường – nơi Minh hay cúi đầu mỗi đêm – họ tìm thấy một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là chiếc vòng bạc của tôi, cùng một mẩu giấy viết bằng mực đỏ: “Bảy ngày, bảy hồn, bảy bước để trường sinh.” Bên cạnh là những vật dụng kỳ lạ: một lọn tóc, vài giọt máu khô, và một tấm bùa vẽ những ký tự tôi chưa từng thấy.

    Mai kể lại, Minh không phải huấn luyện viên thể hình, mà là một kẻ lừa đảo, chuyên dụ dỗ phụ nữ lớn tuổi, đánh cắp kỷ vật của họ để thực hiện một nghi lễ tà thuật. Hắn tin rằng lấy đi sức sống của người khác sẽ giúp hắn trẻ mãi. Chiếc vòng bạc của tôi, mang linh hồn của bà ngoại, là thứ hắn nhắm đến từ đầu. Những đêm hắn cúi đầu, lẩm bẩm, là lúc hắn thực hiện nghi lễ, rút dần sức khỏe của tôi qua từng ngày.

    Cảnh sát bắt Minh ngay đêm đó. Hắn thừa nhận đã làm điều tương tự với ba người phụ nữ khác, nhưng may mắn thay, tôi thoát khỏi trước khi nghi lễ hoàn tất vào ngày thứ bảy. Chiếc vòng bạc được trả lại, và tôi đeo nó như một lá bùa hộ mệnh. Hai chân tôi dần hồi phục, nhưng trái tim tôi thì không. Tôi không còn tin vào tình yêu nữa, nhưng tôi học được một điều: ở tuổi 63, tôi vẫn đủ mạnh mẽ để đứng dậy sau những sai lầm.

  • Xăng chính thức quay đầu về dưới 30.000 đồng/lít, xin chia buồn những ai vừa đu đỉnh sáng nay

    Từ 14 giờ ngày 25-3, Liên bộ Công Thương – Tài chính đã điều chỉnh giá bán lẻ với các mặt hàng xăng. Cụ thể, giá xăng E5 RON92 giảm 2.039 đồng xuống 28.075 đồng/lít, còn xăng RON95-III giảm 3.883 đồng xuống 29.957 đồng/lít.

    Chuyên trang Kinh tế Sài gòn Online vừa đưa tin: “Giá xăng về dưới 30.000 đồng/lít” với nội dung như sau

    Tin tức giải trí

     

    Bên cạnh đó, các mặt hàng dầu cũng được chỉnh giá, theo baochinhphu.vn. Cụ thể, giá dầu diesel giảm 1.767 đồng xuống 37.899 đồng/lít, dầu hỏa giảm 4.100 đồng/lít xuống 36.355 đồng/lít, dầu mazut giảm 2.364 đồng xuống 20.245 đồng/kg.

    Tại kỳ điều hành này, Liên Bộ Công Thương – Tài chính tiếp tục chi Quỹ bình ổn giá xăng dầu. Mức chi là 4.000 đồng một lít đối với dầu diesel, còn xăng và dầu hỏa, dầu mazut là 3.000 đồng một lít.

    Thời gian gần đây, Chính phủ cũng đã áp dụng các biện pháp thuế, phí để hỗ trợ thị trường. Thuế nhập khẩu ưu đãi (MFN) với xăng và một số nguyên liệu pha chế đã được giảm về 0%, nhằm tạo điều kiện cho doanh nghiệp tăng nhập khẩu từ các thị trường chưa có hiệp định thương mại tự do với Việt Nam.

    Phim Việt

     

    Hôm qua, Bộ Tài chính đề xuất giảm thuế bảo vệ môi trường với mặt hàng xăng (trừ ethanol) từ mức 2.000 đồng xuống còn 1.000 đồng/lít. Tương tự, mức thuế với dầu diesel cũng được đề nghị giảm một nửa, từ 1.000 đồng về 500 đồng.

    Riêng nhiên liệu bay, Cơ quan quản lý đề xuất đưa thuế này về 1.000 đồng, hạ 500 đồng/lít so với hiện hành.

    Thuế bảo vệ môi trường là thuế gián thu và được tính vào giá bán của hàng hóa. Nếu giảm theo phương án này, giá xăng bán lẻ (đã gồm tác động giảm thuế giá trị gia tăng) có thể giảm tương ứng khoảng 1.080 đồng/lít. Với dầu diesel và nhiên liệu bay, mức giảm dự kiến khoảng 540 đồng/lít.

     Tiếp đó Báo Vietnamnet chiều ngày 25/2/2026 đưa tin: “Giá xăng dầu giảm mạnh, có loại hạ tới hơn 4.000 đồng/lít”, nội dung như sau: 

    Hôm nay (25/3), liên bộ Công Thương – Tài chính quyết định điều chỉnh giá bán lẻ xăng dầu.

    Trên cơ sở điều hành của liên bộ Công Thương – Tài chính, các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu đồng loạt tiến hành điều chỉnh giá bán lẻ các mặt hàng xăng dầu từ 14h hôm nay.

    Xăng E5 RON92 không cao hơn 28.075 đồng/lít (giảm 2.039 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành), thấp hơn xăng RON95-III 1.882 đồng/lít.

    Xăng RON95-III không cao hơn 29.957 đồng/lít (giảm 3.883 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành).

    Dầu diesel 0.05S không cao hơn 37.899 đồng/lít (giảm 1.767 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành).

    Dầu hỏa không cao hơn 36.355 đồng/lít (giảm 4.100 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành).

    Dầu madút 180CST 3.5S không cao hơn 20.245 đồng/kg (giảm 2.364 đồng/kg so với giá bán tối đa hiện hành).

    xăng dầu_ nguyễn huế 13.jpg
    Giá xăng đi xuống. Ảnh: Nguyễn Huế

    Ở kỳ điều hành hôm nay, cơ quan điều hành tiếp tục chi sử dụng Quỹ bình ổn giá với các mặt hàng xăng dầu.

    Theo đó, xăng RON 95-III, dầu hỏa và mazut cùng có mức chi quỹ là 3.000 đồng mỗi lít (kg), còn dầu diesel là 4.000 đồng/lít.

    Quỹ bình ổn giá xăng dầu đã được chi liên tục từ kỳ điều hành ngày 10/3/2026 đến nay để hỗ trợ giảm mức tăng giá xăng dầu trong nước. Số dư Quỹ bình ổn giá xăng dầu ước tính còn khoảng 613 tỷ đồng.

    Theo Bộ Công Thương, thị trường xăng dầu thế giới kỳ điều hành lần này chịu ảnh hưởng của các yếu tố chủ yếu như: xung đột quân sự giữa Mỹ, Israel với Iran vẫn tiếp tục diễn ra; thông tin về việc Tổng thống Mỹ tạm dừng các cuộc tấn công vào cơ sở năng lượng của Iran và Mỹ – Iran đàm phán chấm dứt xung đột; xung đột quân sự giữa Nga với ukraine vẫn diễn ra… Các yếu tố nêu trên khiến giá thành phẩm xăng dầu thế giới ngày 24/3/2026 biến động giảm.

    Tin tức giải trí

     

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm

    i của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
    Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.

    Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.

    Mọi thứ đều hoàn hảo…

    Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.

    Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:

    “Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”

    Tôi chếtlặng.
    Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.

    Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:

    – Chạy đi. Nhanh lên.
    – “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
    – Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!

    Giọng chị run lẩy bẩy.

    Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:

    – “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”

    Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.

    Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:

    “Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”

    Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.

    Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.

    Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…

    Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.

    Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.

    Tôi nghe tiếng ai đó la:

    “Cô dâu ngất rồi! Cô dâu ngã ngay trên sân khấu!”
    “Hình như bị ngộ độc!”

    Tôi như muốn ngừng thở.

    Tôi và chị quay đầu lại, nhìn từ xa qua ô cửa kính sau bếp.
    Linh nằm bất động, gương mặt tím tái.

    Chú rể Hoàng thì đứng chết lặng, miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Nhà hàng lập tức gọi cấp cứu.

    10 phút trôi như cả thế kỷ.

    Khi xe cấp cứu đưa Linh đi, công an cũng có mặt.

    Trên bàn phía sau sân khấu, họ thu được:

    Một ống thuốc nhỏ giọt,

    Một ly nước cam đã pha,

    Và vết bột trắng còn đọng ở mép.

    Kỹ thuật viên y tế xác nhận:

    “Có chất gây ngộ độc thần kinh.”

    Không phải lỗi thực phẩm.

    Là cố ý.

    Cán bộ điều tra hỏi nhân viên nhà hàng.

    Một cậu phục vụ trẻ run rẩy khai:

    “Một người đàn ông gọi tôi ra ngoài rồi dúi vào tay ly nước cam này, bảo đem lên cho cô dâu…
    Tôi không biết là độc.
    Ông ấy bảo mình là chú rể!”

    Sảnh tiệc nổ tung.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hoàng.

    Hắn mặt trắng bệch.

    Công an mời hắn đi làm việc.

    Lúc đó, chị Hương bất ngờ quỵ xuống bật khóc.

    Chị kể trong tiếng nấc:

    “Một tuần trước đám cưới… Hoàng nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.”

    Đó là tin nhắn giọng điệu ghê rợn:

    “Đêm tân hôn tao sẽ khiến nó nhớ đời.
    Tao biết nó từng chê tao nghèo hồi cấp 3.
    Cả đời này nó phải trả giá… Mày hiểu chứ, con Hương?”

    Hoá ra, năm lớp 11, Hoàng từng theo đuổi chị Hương, nhưng chị từ chối vì không thích tính kiểm soát của hắn.

    Hắn hận.

    Hắn nghĩ Linh cũng sẽ giống chị – sẽ sớm coi thường hắn.

    Và hắn lên kế hoạch biến đêm tân hôn thành tra tấn tinh thần.

    Không chỉ vậy…

    Trong điện thoại còn có đoạn ghi âm Hoàng nói với bạn:

    “Nếu nó không ngoan… tao cho nó uống thứ này. Coi như hỏng luôn đêm tân hôn.
    Không chết đâu, nhưng nhớ đời.”

    Hắn đem thứ đó… lên sân khấu.


    KẾT CỤC

    Linh được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau vài giờ đã tỉnh.

    Khi mở mắt, việc đầu tiên em nói là:

    – “Chị… chị cứu em rồi.”

    Hoàng bị bắt ngay tại sảnh nhà hàng, đối diện tội danh cố ý gây thương tích và âm mưu bạo lực.

    Gia đình hắn cố gắng xin xỏ nhưng vô ích—mọi bằng chứng đã rõ ràng.

    Đám cưới tan nát.

    Nhưng chị gái tôi ôm lấy tôi, run giọng:

    “Nếu khi đó em không nghe lời chị… người trong bệnh viện hôm nay chính là em.”

    Tôi lạnh sống lưng.

    Và tôi hiểu:

    Thứ đáng sợ nhất trong đời… không phải tình yêu sai người, mà là tin nhầm một kẻ mang nụ cười hiền nhưng trái tim đầy độc.

  • Bắt gặp vợ c;ũ làm l.ao công sau 7 năm l-y h-ôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

    Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

    Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

    Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

    Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

    — “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”…

    Lan cúi xuống nhặt mấy tờ tiền lẻ, không phải vì cần, mà vì không muốn chúng nằm bẩn trên sàn đá cẩm thạch sáng bóng. Cô đặt lại ngay ngắn lên miệng thùng rác, giọng đều đều:

    — “Anh nên giữ lại. Tiền này… anh sẽ cần.”

    Hùng sững người trong một nhịp thở. Câu nói ấy không mang theo oán giận, cũng chẳng van xin. Nó bình thản đến mức khiến anh khó chịu.

    — “Cô vẫn cái kiểu giả thanh cao đó à?” — Hùng gằn giọng, quay sang Tuyết — “Em thấy chưa? Người ta nghèo nhưng sĩ diện thì vẫn đầy mình.”

    Tuyết bật cười khanh khách, khoác tay Hùng chặt hơn, cố tình liếc Lan từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt.

    Đúng lúc ấy, một nhóm người mặc vest đen đồng loạt bước vào sảnh. Dẫn đầu là người đàn ông trung niên tóc hoa râm, khí chất trầm ổn, theo sau là đội ngũ truyền thông và quản lý trung tâm thương mại.

    Quản lý TTTM cúi người thật thấp:

    — “Thưa bà Lan, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Buổi công bố sẽ bắt đầu trong 3 phút nữa.”

    Cả sảnh… đột ngột im phăng phắc.

    Hùng chết lặng.

    — “Bà… Lan?” — giọng anh ta nghẹn lại như có thứ gì đó bóp chặt cổ họng.

    Lan khẽ gật đầu, đặt chiếc khăn lau lên xe đẩy. Cô tháo găng tay, động tác chậm rãi, dứt khoát. Một nữ trợ lý lập tức bước tới, khoác lên người Lan chiếc áo vest trắng thanh lịch.

    Chỉ trong vài giây, người “lao công” biến mất.

    Trước mặt Hùng là một người phụ nữ hoàn toàn khác: mái tóc được thả nhẹ, sống lưng thẳng, ánh mắt sâu và lạnh.

    Người đàn ông tóc hoa râm tiến lên một bước, giới thiệu lớn giữa sảnh:

    — “Xin trân trọng giới thiệu: Bà Lan – Chủ sở hữu thương hiệu ‘Phượng Hoàng Lửa’, đồng thời là nhà đầu tư chính của bộ sưu tập dạ hội độc bản ra mắt tối nay.”

    Hùng lảo đảo lùi lại một bước.

    Chiếc váy đỏ ruby sau lưng Lan — chiếc váy mà anh vừa sỉ nhục — chính là thiết kế mang tên cô.

    Lan quay sang nhìn Hùng. Lần này, cô mỉm cười.

    Nhưng đó không phải nụ cười yếu đuối của người phụ nữ năm xưa.

    — “Bảy năm trước, anh nói tôi không xứng đứng cạnh anh.”
    — “Bảy năm sau, anh nói tôi không bao giờ được chạm vào chiếc váy này.”

    Lan giơ tay, nhân viên lập tức mở tủ kính. Cô tự tay chạm vào lớp vải đỏ rực, ánh đèn chiếu lên khiến cả sảnh như bốc cháy.

    — “Tiếc quá…” — Lan nói khẽ — “Người không có cơ hội chạm vào nó… là anh.”

    Ngay lúc đó, điện thoại Hùng rung liên hồi.

    Tin nhắn từ thư ký:

    “Anh Hùng, đối tác chiến lược vừa rút toàn bộ vốn. Họ chuyển sang ký hợp đồng độc quyền với… bà Lan.”

    Chưa kịp hoàn hồn, Tuyết hất mạnh tay anh ra:

    — “Anh nói anh sắp làm phó tổng cơ mà? Hóa ra chỉ là cái vỏ rỗng?”

    Cô ta quay lưng bỏ đi, giày cao gót gõ vang từng nhịp như đóng đinh vào sự kiêu ngạo vừa sụp đổ của Hùng.

    Lan bước ngang qua anh.

    Không nhìn lại.

    Chỉ để lại một câu, nhẹ như gió:

    — “Cảm ơn anh… vì năm xưa đã buông tay.”

    Hùng đứng chết trân giữa sảnh, giữa ánh đèn xa hoa, giữa tiếng máy ảnh, giữa một thực tại mà anh không bao giờ ngờ tới.

  • Mẹ chồng chia 1000m2 đất giá 10 tỷ cho 2 chị chồng nhưng chồng tôi vừa m;;ất nên mẹ con tôi không có phần

    Cơn mưa rào tháng Bảy xối xả đập vào mái tôn như muốn xé toạc không gian tĩnh lặng, nhưng vẫn không lạnh lẽo bằng không khí trong phòng khách nhà chồng tôi lúc này. Trên bàn thờ, di ảnh của Minh – chồng tôi – khói hương vẫn còn chưa tan hết. Anh mới mất được 49 ngày vì tai nạn lao động. Nỗi đau mất chồng còn chưa nguôi, tôi đã phải ngồi đây để nghe “phán quyết” cuối cùng của mẹ chồng.

    Bà Hường, mẹ chồng tôi, ngồi trên ghế tràng kỷ, tay mân mê chuỗi hạt. Hai bên là chị Hai và chị Ba, ánh mắt hau háu nhìn vào tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đặt trên bàn. “Thằng Minh vắn số, nó đi rồi thì thôi, con dâu chỉ là người dưng nước law”. – Giọng bà Hường ranh mãnh, không chút run rẩy. – “Cái nhà này giờ chỉ còn mẹ và hai chị. Mảnh đất 1000m2 mặt tiền thị trấn này là ông bà để lại, giờ mẹ quyết định sang tên, chia đôi cho cái Lan và cái Huệ. Mỗi đứa 500m2”.

    Tôi sững người, ôm chặt bé Bin vào lòng. Thằng bé mới 3 tuổi, ngây thơ chưa hiểu chuyện gì, chỉ biết dụi đầu vào ngực mẹ tìm hơi ấm. – “Mẹ”… – Tôi nghẹn ngào lên tiếng. – “Vậy còn mẹ con con? Bin là cháu đích tôn của dòng họ, là giọt máu duy nhất anh Minh để lại. Mẹ không để lại chút gì cho cháu sao”? Chị Hai bĩu môi, chen vào: – “Thím nói hay nhỉ? Chồng chết thì vợ đi bước nữa mấy hồi. Giờ chia đất cho thím, mai mốt thím rước thằng đàn ông khác về hưởng, rồi thằng Bin cũng theo họ người ta. Lúc đó đất nhà họ Trần này hóa ra dâng cho thiên hạ à”?

    Bà Hường gật gù đắc ý: – “Chị con nói đúng đấy. Dâu là con người ta. Con gái mới là con mình. Mẹ già rồi, phải dựa vào con gái. Còn con, con còn trẻ, tự lo thân đi. Mẹ cho phép hai mẹ con ở lại cái chái bếp phía sau thêm 1 tháng để tìm trọ, thế là tử tế lắm rồi”. Tôi nhìn ba người phụ nữ trước mặt. Một người là bà nội của con tôi, hai người là cô ruột. Vậy mà trước khối tài sản khổng lồ, tình máu mủ bỗng chốc hóa thành người dưng nước lã.

    Tôi không khóc. Nước mắt tôi đã cạn khô trong đám tang chồng rồi. Tôi cũng không cãi. Vì tôi hiểu, khi lòng tham đã che mờ mắt, mọi lý lẽ đều vô nghĩa. Tôi đứng dậy, dắt tay bé Bin, cúi đầu chào bà Hường một cái thật sâu – cái cúi đầu cuối cùng cho trọn nghĩa dâu con. – “Con cảm ơn mẹ. Mẹ nói đúng, con là người ngoài. Vậy từ nay về sau, sướng khổ có nhau, mong mẹ và hai chị bảo trọng. Con xin phép đưa cháu đi ngay trong đêm nay”.

    Tôi dọn đi ngay lúc đó, chỉ với hai vali quần áo và số tiền bảo hiểm ít ỏi của Minh. Tôi chặn mọi liên lạc, xóa mọi ký ức về gia đình đó, bắt đầu cuộc sống mới nơi thành phố khác. Hai năm trôi qua.

    Tôi làm việc điên cuồng, ban ngày làm kế toán, tối bán hàng online. Trời không phụ lòng người, nhờ sự nhanh nhạy, tôi phất lên nhanh chóng, mua được căn chung cư và lo cho Bin học trường quốc tế. Tôi nghe loáng thoáng đâu đó, mảnh đất 1000m2 kia sau khi chia xong thì hai cô con gái xúi mẹ bán đi lấy tiền tiêu xài, chơi bời, rồi đầu tư tiền ảo thua lỗ sạch sành sanh. Bà Hường giờ sống lay lắt trong căn nhà cấp 4 dột nát, tiền thuốc men cũng phải chạy vạy từng bữa.

    Nhưng tôi mặc kệ. Tôi đã là “người dưng” cơ mà. Cho đến đêm hôm qua. Đang thiu thiu ngủ sau một ngày làm việc mệt nhoài, điện thoại tôi bỗng rung lên bần bật. Số lạ. Tôi tắt máy. Nó lại reo. Lại tắt. Liên tục như vậy đến cuộc thứ 10, tôi linh cảm có chuyện chẳng lành nên bắt máy. Đầu dây bên kia là tiếng gào khóc thảm thiết của chị Hai: – “Thảo ơi! Cứu mẹ! Mẹ bị tai biến, đang cấp cứu ở bệnh viện X. Bác sĩ bảo phải phẫu thuật gấp, cần 300 triệu đóng viện phí ngay lập tức. Chị và cái Huệ hết sạch tiền rồi. Em về ngay đi, em còn tình nghĩa gì thì cứu mẹ với”!

    Tôi cúp máy. Sau đó là một cơn bão cuộc gọi. Tổng cộng 52 cuộc gọi nhỡ từ cả chị Hai, chị Ba và số lạ của hàng xóm. Tin nhắn Zalo nhảy liên tục: “Mày có phải con người không?”, “Dù gì cũng là bà nội thằng Bin”, “Anh Minh linh thiêng sẽ oán trách mày”, “Cô giàu có thế mà tiếc tiền cứu mạng người à?”… Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng rực trong đêm, lòng bình thản đến lạ lùng. Tôi không thấy hả hê, chỉ thấy nực cười. Tôi mở tin nhắn, soạn một dòng duy nhất và gửi vào nhóm chat chung của gia đình họ – nơi tôi chưa từng thoát ra để giữ lại bằng chứng về sự bạc bẽo năm xưa.

    Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện. Chị Hai và chị Ba đang ngồi vật vờ ở hành lang, mắt sưng húp. Thấy tôi xuất hiện với bộ vest sang trọng, túi xách hàng hiệu, hai người họ lao đến như bắt được vàng. – “Trời ơi Thảo! Em đến rồi! – Chị Ba nắm chặt tay tôi, móng tay sắc nhọn bấm cả vào da thịt. – Tiền đâu? Đóng viện phí nhanh lên không bác sĩ trả về bây giờ”!

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay chị ta ra, phủi phủi tay áo như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn lắm. Tôi nhìn thẳng vào mắt hai người chị chồng, rồi nhìn qua khe cửa kính phòng cấp cứu, nơi bà Hường đang nằm thoi thóp. Tôi rút trong túi ra chiếc điện thoại, mở lại tin nhắn tôi đã soạn đêm qua nhưng chưa gửi, rồi dõng dạc nói lớn, đủ để cả dãy hành lang nghe thấy: – “Hai năm trước, khi chia 1000m2 đất trị giá 10 tỷ, mẹ đã nói một câu chắc như đinh đóng cột: “Dâu là người dưng, con gái mới là người nhà. Tài sản cho người nhà hưởng, khó khăn người nhà tự lo.”

    Mặt chị Hai cắt không còn giọt máu. Chị Ba há hốc mồm. Tôi tiếp lời, giọng đanh thép và lạnh lùng: – Lúc chia gia tài, mẹ và các chị coi tôi là người ngoài, sợ tôi cướp mất phần nên đuổi mẹ con tôi đi ngay trong đêm mưa gió, không cho thằng Bin lấy một tấc đất cắm dùi. Giờ đến lúc hoạn nạn, các chị lại nhớ ra tôi là con dâu, là người nhà sao? – “Nhưng… nhưng đó là mạng người”! – Chị Hai lắp bắp. – “Mày giàu thế này, bỏ ra vài trăm triệu thì chết ai”?

    Tôi bật cười, nụ cười khiến họ lạnh gáy: – Tiền tôi kiếm được là mồ hôi nước mắt, là tiền sữa cho con tôi – đứa cháu mà các người từng vứt bỏ. Hôm nay tôi đến đây không phải để đóng tiền. Tôi đến để trả lời cho 52 cuộc gọi đêm qua của các chị. Tôi ghé sát vào tai chị Hai, nói từng tiếng rõ ràng: “Mảnh đất 1000m2 các chị đã bán sạch để ăn chơi, giờ mẹ nằm đó, đó là cái giá các chị phải trả. Bác sĩ bảo cần 300 triệu? Các chị còn hai quả thận, còn hai ngôi nhà đang ở đấy, bán đi mà cứu mẹ. Đừng tìm ‘người dưng’ như tôi, vì người dưng thì không có nghĩa vụ báo hiếu.”

    Nói xong, tôi quay lưng bước đi thẳng. Phía sau lưng, tiếng chị Ba gào lên tuyệt vọng, tiếng y tá nhắc nhở trật tự, tất cả hỗn độn như một bản nhạc bi ai của luật nhân quả. Tôi bước ra cổng bệnh viện, bầu trời sau cơn mưa trong xanh lạ thường. Tôi biết mình có thể bị người đời đàm tiếu là tàn nhẫn, nhưng sự tàn nhẫn của tôi hôm nay chính là bài học đắt giá nhất cho thói đời bạc bẽo: Sống có đức thì mặc sức mà ăn, còn sống cạn tàu ráo máng thì đừng mong người khác đưa tay ra cứu vớt.

    Tôi lên xe, gọi điện cho con trai: “Bin à, chiều nay mẹ đón con đi ăn kem nhé. Mẹ con mình vẫn sống rất tốt, con nhỉ?”