Danh mục: Chưa phân loại

  • Giá xăng dầu hôm nay 27.3.2026: Giảm các loại thuế,

    Giá dầu thô thế giới sáng nay tăng khoảng 6% trong bối cảnh căng thẳng tiếp tục leo thang tại Trung Đông. Trong khi đó, trong nước, liên bộ cho điều chỉnh giảm mạnh giá xăng dầu từ 0 giờ sáng nay (27.3), mức giảm từ 971 – 5.625 đồng. Sau giảm, giá xăng về ngưỡng 24.000 đồng/lít, giá dầu cao trên mốc 35.000 đồng/lít.

    Báo Thanh niên ngày 27/3/2026 đăng tải bài viết: “Giá xăng dầu hôm nay 27.3.2026: Giảm các loại thuế, xăng về 24.000 đồng/lít”, thông tin cụ thể như sau: 

    Cung cấp xăng

    Sáng 27.3, giá xăng dầu thế giới tăng, hợp đồng dầu Brent kỳ hạn tăng 5,79 USD, tương đương 5,7%, lên 108,01 USD/thùng; dầu WTI tăng 4,16 USD, tương đương 4,6%, lên 94,48 USD/thùng.

    Thị trường năng lượng toàn cầu tiếp tục chịu tác động mạnh từ các yếu tố địa chính trị trong bối cảnh chuẩn bị cho các cuộc đàm phán nhằm chấm dứt xung đột tại Trung Đông. Theo Reuters, lực lượng Houthi tại Yemen tuyên bố sẵn sàng nối lại các hoạt động nhằm vào tuyến hàng hải trên biển Đỏ để thể hiện sự ủng hộ đối với Iran.

    Các nhà phân tích cho rằng, chính những diễn biến quân sự phức tạp cùng với các biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt hoạt động vận chuyển dầu qua eo biển Hormuz đã làm gia tăng áp lực lên thị trường năng lượng.

    Thực tế cho thấy, kể từ khi xung đột bùng phát vào cuối tháng 2 đến nay, giá dầu Brent đã tăng gần 50%, dầu WTI tăng hơn 40%, bất chấp những phiên điều chỉnh giảm trong ngắn hạn.

    Giá xăng dầu hôm nay 27.3.2026: Giảm các loại thuế, xăng về 24.000 đồng/lít - Ảnh 1.

    Giá xăng về ngưỡng 24.000 đồng/lít từ hôm nay 27.3 (ẢNH: CTV)

    Dân cư mạng

    Tuy vậy, thị trường hôm nay ghi nhận một số tín hiệu tích cực khi có một số tàu chở dầu đã được phép đi qua eo biển Hormuz sau các nỗ lực phối hợp ngoại giao. Bên cạnh đó, Iran cũng phát đi thông điệp sẵn sàng xem xét các đề nghị hợp tác từ một số quốc gia, bao gồm các nước châu Âu, nhằm từng bước khôi phục hoạt động vận tải năng lượng qua khu vực.

    Trong nước, trong thông báo phát đi khuya 26.3, Bộ Công thương quyết định không chi sử dụng Quỹ bình ổn và điều chỉnh giảm mạnh giá hầu hết các mặt hàng xăng dầu nhờ Quyết định 482 của Thủ tướng Chính phủ ký ban hành trước đó.

    Quyết định của Chính phủ cho phép từ 24 giờ ngày 26.3 đến hết ngày 15.4, mức thuế bảo vệ môi trường đối với xăng (trừ ethanol), dầu diesel và nhiên liệu bay là 0 đồng/lít; xăng, dầu diesel và nhiên liệu bay thuộc đối tượng không phải kê khai, tính nộp thuế giá trị gia tăng nhưng được khấu trừ thuế giá trị gia tăng đầu vào; mức thuế suất thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xăng các loại là 0%.

    Theo đó, giá xăng giảm từ 4.750 – 5.625 đồng/lít; giá dầu diesel giảm 2.460 đồng/lít, dầu hỏa chỉ giảm 971 đồng/lít, dầu mazut tăng 1.503 đồng/kg. Sau điều chỉnh, giá xăng RON95 về ngưỡng 24.332 đồng/lít, giá dầu diesel 35.440 đồng/lít.

    Như vậy, quyết sách giảm mạnh các loại thuế của Chính phủ giúp kéo mức chênh lệch giá xăng hiện tại so với kỳ điều hành cuối tháng 2 (trước xung đột nổ ra tại Trung Đông) gần hơn. So với kỳ điều hành ngày 26.2, giá xăng RON95 (loại phổ biến trên thị trường) hôm nay cao hơn khoảng 4.000 đồng/lít so với một tháng trước. Tuy vậy, mức chênh lệch giá dầu còn khá cao, hơn 16.000 đồng/lít.

    Báo Dân Việt trong ngày đưa tin: “Giá xăng dầu hôm nay 27/3: Bất chấp dầu thô leo thang, xăng trong nước giảm mạnh hơn 5.600 đồng/ lít”, nội dung như sau: 

    Ẩm thực Việt

    Giá xăng dầu hôm nay 27/3 : Dầu thô thế giới tăng trở lại sau 2 ngày suy giảm khi dầu Brent tăng trở lại ngưỡng 106 USD/thùng. Trong khi đó, tại phiên điều chỉnh mới đây, xăng dầu trong nước giảm mạnh do Chính phủ miễn giảm nhiều loại thuế.

    Giá xăng dầu hôm nay 27/3: Dầu thô tăng trở lại ngưỡng 100 USD/thùng

    Ghi nhận trên thị trường giao dịch dầu thô thứ 6 ngày 27/3, lúc 6 giờ 34 phút, dầu WTI bán ra với giá 93,46 USD/thùng, tăng 3,1 USD, tăng 3,48% theo ngày. Trong khi dầu Brent biển Bắc bán ra ở mức 106,7 USD/thùng, tăng 4,5 USD/thùng, tương đương tăng 4,44% theo ngày. Giá xăng dầu trong nước tiếp tục suy giảm mạnh do Chính phủ can thiệp bằng chính sách thuế.

    Giá dầu thô bật tăng trở lại trong ngày 27/3 khiến bình quân giá dầu thô tháng 3 so với tháng trước đã bật tăng lên mức 39,4% đến 46%; so với cùng kỳ năm trước, giá dầu thô bình quân hiện tăng từ 33,6-45%.

    Trang Trading Economics ghi nhận giá dầu thô Brent giao kỳ hạn đã tăng hơn 5% lên 108 USD/thùng vào thứ Năm sau khi Tổng thống Donald Trump đưa ra cảnh báo mới nhất đối với Iran, thúc giục nước này đẩy nhanh các cuộc đàm phán hòa bình nhằm chấm dứt cuộc xung đột đang làm gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu.

    Cung cấp xăng

    Giao tranh vẫn tiếp diễn khắp Trung Đông, với việc ông Trump kêu gọi Tehran tham gia nghiêm túc “trước khi quá muộn”, trong khi Nhà Trắng khẳng định các cuộc thảo luận vẫn đang diễn ra, mặc dù Iran đã bác bỏ các đề xuất và đặt ra các điều kiện riêng.

    Các báo cáo cho thấy quốc hội Iran đang soạn thảo dự luật thu phí đối với việc kiểm tra an ninh tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz, yêu cầu các tàu phải cung cấp thông tin chi tiết về thủ tục thông quan. Ông Trump nhắc lại rằng các cuộc đàm phán đang diễn ra và bày tỏ hy vọng sớm chấm dứt xung đột, trong khi Lầu Năm Góc được cho là đã triển khai thêm lực lượng đến khu vực, làm nổi bật căng thẳng vẫn tiếp diễn bất chấp các nỗ lực ngoại giao.

    Dân cư mạng

    Giá xăng dầu hôm nay 27/3: Chính phủ miễn nhiều loại thuế, xăng dầu trong nước giảm cực mạnh

    Trước diễn biến giá dầu thô và xăng dầu thành phẩm thế giới biến động khó lường, ngày 26/3/2026, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 482/QĐ-TTg về việc áp dụng mức thuế bảo vệ môi trường, thuế giá trị gia tăng, thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xăng, dầu và nhiên liệu bay trong trường hợp cần thiết vì lợi ích quốc gia.

    Theo đó, từ 24h00 ngày 26/3/2026 đến hết ngày 15/4/2026: mức thuế bảo vệ môi trường đối với xăng (trừ ethanol), dầu diesel và nhiên liệu bay là 0 đồng/lít; xăng, dầu diesel và nhiên liệu bay thuộc đối tượng không phải kê khai, tính nộp thuế giá trị gia tăng nhưng được khấu trừ thuế giá trị gia tăng đầu vào; mức thuế suất thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xăng các loại là 0%, giá xăng dầu đồng loạt giảm mạnh.

    Với việc miễn giảm đồng loạt các sắc thuế như Bảo vệ môi trường, VAT và Thuế Tiêu thụ đặc biệt, kể từ 0 giờ ngày 27/3, giá xăng dầu bán lẻ trong nước đồng loạt giảm mạnh:

    – Giá xăng E5RON92 giảm 4.749 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 23.326 đồng/lít, thấp hơn xăng RON95-III 1.006 đồng/lít;
    – Giá xăng RON95-III giảm 5.625 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 24.332 đồng/lít;
    – Giá dầu diesel 0.05S giảm 2.459 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 35.440 đồng/lít;
    – Giá dầu hỏa giảm 971 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 35.384 đồng/lít;
    – Giá dầu mazut 180CST 3.5S tăng 1.503 đồng/kg so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 21.748 đồng/kg.

    Do Chính phủ áp dụng các chính sách thuế mới đối với giá xăng dầu, tại kỳ điều hành ngày 26/3, liên Bộ Công Thương – Bộ Tài chính quyết định không chi Quỹ Bình ổn giá xăng dầu, theo ước tính của liên Bộ, từ ngày 10/3 cho đến nay việc xả Quỹ liên tục từ 3.000 đồng đến 5.000 đồng/ lít (tuỳ loại) đã khiến Quỹ Bình ổn giá suy giảm mạnh, hiện chỉ còn số dư hoan 320 tỷ đồng.

    Cung cấp xăng

    Bộ Công Thương cho biết, thị trường xăng dầu thế giới kỳ điều hành lần này chịu ảnh hưởng của các yếu tố chủ yếu như: xung đột quân sự giữa Mỹ, Israel với Iran vẫn tiếp tục diễn ra; thông tin về việc Mỹ – Iran đàm phán chấm dứt xung đột; tồn kho dầu thô của Mỹ tăng mạnh; xung đột quân sự giữa Nga với Ukraine vẫn diễn ra… Các yếu tố nêu trên khiến giá thành phẩm xăng dầu thế giới ngày 25/3/2026 biến động giảm.

    Giá thành phẩm xăng dầu thế giới giữa kỳ điều hành giá ngày 26/3/2026 và kỳ điều hành ngày 25/3/2026 là: 131,050 USD/thùng xăng RON92 dùng để pha chế xăng E5RON92 (giảm 10,760 USD/thùng, tương đương giảm 7,59%); 135,600 USD/thùng xăng RON95 (giảm 10,760 USD/thùng, tương đương giảm 7,35%); 182,190 USD/thùng dầu hỏa (giảm 22,450 USD/thùng, tương đương giảm 10,97%); 204,620 USD/thùng dầu diesel 0,05S (giảm 14,310 USD/thùng, tương đương giảm 6,54%); 637,830 USD/tấn dầu mazut 180CST 3,5S (giảm 52,130 USD/tấn, tương đương giảm 7,56%).

  • Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng “ă:n vụ:ng”, cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bímật của mẹ chồng nhiều năm trước

    1. Túi đồ từ trên trời rơi xuống

    Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

    Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

    – Chị dùng bao lâu rồi?
    – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

    Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

    – Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    – Lạ… là sao?

    Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

    Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    – Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

    Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

    Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

    Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

    – Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

    Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

    Tôi nghĩ ngay đến chồng.

    Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.

    Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

    Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.

    2. Bên trong chiếc túi

    Trong túi có:

    – Một ví nhỏ
    – Một khăn tay thêu hoa hồng
    – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt
    – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi
    – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

    Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.

    Thanh? Tôi không quen ai tên đó.

    Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?

    Và tại sao lại có giấy chứng sinh?

    Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:

    “Chị Lệ,
    Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác.
    Em biết chị thương em, nên em gửi gắm.
    Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em.
    – Thanh”

    Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.

    Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?

    Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.

    Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…

    Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.

    Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:

    – Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?

    Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.

    – Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?

    Tôi nuốt khan.

    – Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.

    Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.

    – Con nói… con tìm thấy ở đâu?

    – Trên trần phòng con ạ.

    Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:

    – Con đưa mẹ xem!

    Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.

    – Trời ơi… tưởng mất rồi…

    – Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.

    Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.

    Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:

    – Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.

    Tôi nín thở.

    – Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.

    Tôi đứng hình vài giây.

    – Em gái mẹ? Vậy còn…

    – Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.

    Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:

    – Và đứa bé ấy… chính là chồng con.

    Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.

    3. Bí mật của một người mẹ

    Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:

    – Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.

    Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?

    – Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…

    Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.

    – Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.

    – Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.

    Tôi nghẹn họng.
    Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.

    Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.

    – Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.

    Tôi cắn môi đến bật máu.
    Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.

    4. Đêm chồng về

    Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.

    Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.

    Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:

    – Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?

    – Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.

    Tôi nắm tay bà:

    – Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.

    Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.

    – Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?

    Tôi gật đầu.

    5. Sự thật được mở ra

    Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:

    – Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?

    Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.

    – Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.

    Anh ngạc nhiên:

    – Túi của ai vậy mẹ?

    Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.

    Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.

    Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.

    Tôi sợ anh sẽ sụp đổ.
    Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.

    Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.

    – Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.

    Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.

    Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.

    6. Hạt giống yêu thương

    Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:

    – Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.

    Tôi mỉm cười, nắm tay anh.

    Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:

    – Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.

    Còn tôi, tôi hiểu một điều:

    Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.

    Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.

  • Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ ..

    Câu này một lần nữa tranh cãi về sự thú vị và phong phú của tiếng Việt khiến ai cũng ngơ ngác, bật ngửa bởi câu hỏi độc lạ.

  • Vợ b::ầu song th:;ai nhưng bác sĩ chỉ giao 1 bé, 27 năm sau sự thật về đứa con còn lại khiến ông bà ng::ất ngay tại chỗ…

    Đêm mưa bão năm 1997, sấm chớp rạch ngang bầu trời thị trấn nhỏ miền núi, át đi tiếng gào thét đau đớn trong phòng sinh của bệnh viện huyện.

    Bà Lan nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Cái thai đôi 36 tuần, ngôi ngược, cộng thêm thể trạng bà vốn yếu. Ông Minh, chồng bà, đứng bên ngoài hành lang, hai tay bám chặt vào song sắt cửa sổ, mắt đỏ ngầu nhìn vào cánh cửa đóng kín.

    “Cạch”. Cửa mở.

    Generated image

    Bác sĩ bước ra, mồ hôi đầm đìa, trên tay bế một bọc tã nhỏ xíu. Ông dúi đứa bé vào tay ông Minh, giọng gấp gáp, lạc đi vì căng thẳng: – Một bé trai. Cầm lấy! Vợ anh bị băng huyết, vỡ tử cung, chúng tôi phải cấp cứu ngay lập tức. Không được vào!

    Chưa kịp để ông Minh hỏi câu nào: “Còn đứa nữa đâu?”, cánh cửa phòng mổ đã đóng sầm lại. Bên trong, tiếng máy móc kêu tít tít dồn dập, tiếng y lệnh quát tháo vang lên hỗn loạn.

    Đêm đó là một cơn ác mộng. Bà Lan được chuyển tuyến gấp lên bệnh viện tỉnh để cầm máu. Trong cơn mê man thập tử nhất sinh, bà vẫn lờ mờ nhớ mình đã nghe thấy hai tiếng khóc chào đời, chứ không phải một. Nhưng khi tỉnh lại sau 3 ngày hôn mê, bên cạnh bà chỉ có ông Minh và đứa con trai nhỏ – thằng Tùng.

    Khi ông Minh quay lại bệnh viện huyện để hỏi về đứa con còn lại, hồ sơ bệnh án ghi vỏn vẹn: “Siêu âm nhầm lẫn, chỉ có một thai nhi”. Thời đó, máy móc siêu âm ở huyện còn lạc hậu, chuyện nhầm lẫn bóng nước ối hay nhầm tim thai không phải hiếm. Bác sĩ đỡ đẻ hôm ấy đã chuyển công tác ngay sau đêm bão. Mọi manh mối đi vào ngõ cụt.

    Nhưng bà Lan không tin. Suốt 27 năm, chưa một ngày nào bà thôi day dứt. Mỗi lần sinh nhật Tùng, bà đều âm thầm mua hai chiếc bánh kem. Một chiếc để Tùng thổi nến, chiếc còn lại bà mang ra ban công, thắp nến rồi ngồi khóc. Bà bảo: “Mẹ nghe thấy tiếng nó khóc, mẹ cảm nhận được nó đạp trong bụng. Làm sao mà mất được?”

    Thằng Tùng lớn lên, khỏe mạnh, giỏi giang nhưng tính tình trầm lặng. Có một điều lạ lùng là Tùng thường xuyên bị đau thắt ngực trái vào những ngày trở trời, dù đi khám tim mạch kết quả hoàn toàn bình thường. Cậu cũng hay mơ thấy mình đang soi gương, nhưng người trong gương lại không làm động tác giống cậu.

    Biến cố xảy ra vào năm Tùng 27 tuổi.

    Trong một lần đi khảo sát công trình, Tùng bị tai nạn lao động nghiêm trọng, giàn giáo sập đè nát một bên chân và gây chấn thương nội tạng nặng, mất máu cấp. Nhóm máu của Tùng là nhóm máu hiếm (AB Rh-). Kho máu bệnh viện cạn kiệt, ông Minh và bà Lan đều không cùng nhóm máu để truyền cho con.

    Giữa lúc tính mạng Tùng ngàn cân treo sợi tóc, một bác sĩ thực tập trẻ tên là Lâm, vừa mới chuyển về bệnh viện này được 2 tháng, tình cờ đi ngang qua phòng cấp cứu. Nhìn thấy thông báo khẩn cấp trên bảng tin, Lâm sững lại. Cậu cũng mang nhóm máu AB Rh-.

    Lâm tình nguyện hiến máu. Khi dòng máu từ cơ thể Lâm chảy sang người Tùng, các chỉ số sinh tồn của Tùng dần ổn định. Nhưng điều khiến cả kíp trực cấp cứu và sau đó là ông bà Lan “chết lặng” không phải là phép màu y học, mà là khi Lâm tháo khẩu trang bước ra khỏi phòng lấy máu.

    Bà Lan đang ngồi rũ rượi ở ghế chờ, vừa ngẩng đầu lên nhìn vị ân nhân cứu con mình, bà đã ngất lịm ngay tại chỗ. Ông Minh thì đứng chôn chân, miệng há hốc, tay run rẩy chỉ vào mặt Lâm.

    Lâm giống Tùng như hai giọt nước. Từ đôi mắt một mí, sống mũi cao thẳng cho đến cái nốt ruồi nhỏ xíu dưới đuôi mắt trái. Sự khác biệt duy nhất là Lâm gầy hơn và đeo kính cận.

    Sau khi Tùng qua cơn nguy kịch và bà Lan tỉnh lại, một cuộc gặp mặt chấn động đã diễn ra tại phòng giám đốc bệnh viện. Trước mặt gia đình ông Minh và chàng bác sĩ trẻ tên Lâm là một người phụ nữ trạc 60 tuổi, dáng vẻ khắc khổ – mẹ nuôi của Lâm, bà Hạnh.

    Bà Hạnh quỳ sụp xuống chân bà Lan, khóc nấc lên từng tiếng. Sự thật của 27 năm về trước dần được hé lộ qua lời thú tội đẫm nước mắt.

    Đêm đó, bà Hạnh là hộ lý quét dọn tại bệnh viện huyện. Bà bị vô sinh, chồng bỏ, khao khát có một đứa con đến cháy bỏng. Khi bác sĩ đỡ đẻ cho bà Lan, đứa bé thứ hai ra đời tím tái, không khóc, tim đập cực kỳ yếu ớt. Trong tình cảnh hỗn loạn “cứu mẹ bỏ con”, bác sĩ trưởng khoa đã đặt tạm nó vào cái khay y tế ở góc phòng để tập trung cầm máu cho sản phụ.

    Bà Hạnh len lén vào dọn dẹp. Bà thấy đứa bé ngọ nguậy yếu ớt, tím ngắt vì lạnh. Lương tâm và lòng tham trỗi dậy. Bà nghĩ đứa bé sẽ bị vứt bỏ như rác thải y tế nếu nó chết. Bà đã lén giấu đứa bé vào thùng quần áo bẩn và mang về nhà trọ.

    Điều kỳ diệu là dưới bàn tay chăm sóc vụng về nhưng đầy tình thương của bà, cùng với chút sữa xin được từ hàng xóm, đứa bé (Lâm) đã sống sót. Vì sợ bị phát hiện, bà Hạnh ôm con bỏ xứ đi nơi khác, thay tên đổi họ, làm đủ nghề cực nhọc để nuôi Lâm ăn học thành tài. Bà luôn dạy Lâm phải trở thành bác sĩ để cứu người, như một cách chuộc lại lỗi lầm năm xưa.

    – “Tôi biết tội tôi đáng chết…” – Bà Hạnh nức nở – “Nhưng thằng Lâm là mạng sống của tôi. Khi thấy nó hiến máu cứu người giống hệt nó, tôi biết ông trời đã sắp đặt để trả nó về với anh chị.”

    Không khí trong phòng chùng xuống, nặng nề. Ông Minh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Ông giận, giận người đàn bà đã chia cắt gia đình ông, khiến vợ ông sống trong nước mắt suốt gần 30 năm. Nhưng bà Lan thì khác. Bà gượng dậy, bước đến đỡ bà Hạnh dậy. Rồi bà quay sang nhìn Lâm – đứa con trai bằng da bằng thịt đang đứng đó, bối rối và bàng hoàng.

    Bà Lan run rẩy chạm tay vào khuôn mặt Lâm. Cảm giác thân thuộc máu mủ ùa về mãnh liệt. Đây chính là đứa trẻ bà đã nghe tiếng khóc đêm mưa bão ấy. – Con ơi… – Bà thốt lên, nước mắt tuôn rơi lã chã.

    Lâm đứng lặng người. Suốt bao năm qua, cậu luôn cảm thấy mình lạc lõng, luôn tự hỏi tại sao mình không giống mẹ Hạnh chút nào. Và những cơn đau ngực vô cớ, những giấc mơ kỳ lạ… giờ đây đã có lời giải đáp. Đó là sợi dây liên kết vô hình của song sinh. Khi Tùng đau, Lâm cũng cảm thấy đau.

    – Mẹ… – Lâm nghẹn ngào, tiếng gọi ngập ngừng nhưng xuất phát từ sâu thẳm trái tim.

    Hai anh em Tùng (đang nằm trên giường bệnh) và Lâm nắm chặt tay nhau. Dòng máu đang chảy trong người Tùng là máu của Lâm, và linh hồn họ, sau 27 năm lưu lạc, cuối cùng đã trọn vẹn.

    Ông Minh nhìn cảnh tượng đó, cơn giận tan biến, chỉ còn lại sự xúc động nghẹn ngào. Ông nhìn bà Hạnh: – Bà đã lấy đi của chúng tôi 27 năm. Nhưng bà cũng đã trả lại cho chúng tôi một chàng trai tuyệt vời, một bác sĩ cứu người. Cảm ơn bà… vì đã giữ nó sống sót.

    Bà Lan ôm chầm lấy cả hai đứa con trai. 27 năm chờ đợi, 27 năm linh cảm của người mẹ không hề sai. Đêm nay, tại phòng bệnh này, gia đình họ lại có một đêm mất ngủ, nhưng không phải vì đau đớn hay chia ly, mà vì hạnh phúc đoàn tụ quá lớn lao.

  • Mẹ Tây Ninh đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư ph áp khéo sửa thành cái tên rất kêu

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Tây Ninh đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên rất kêu” với nội dung chính như sau: 

    Tin tức giải trí

    Đặt tên cho con là một trong những trách nhiệm quan trọng của bố mẹ. Chính vì thế, nếu bố mẹ không chú tâm thì rất dễ mắc sai lầm, đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân và không tìm hiểu kỹ ý nghĩa. Từ đó, có thể khiến cho đứa trẻ sở hữu tên gọi kém hay, kém duyên và kém may mắn, khi lớn lên con sẽ rất tự ti.

    Giống như câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Tây Ninh đã đặt tên cho con gái của mình bao gồm 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi. Tuy nhiên, có lẽ sau đó đã nhận sự phản đối từ gia đình, vì tên Phi thông thường được sử dụng cho đứa trẻ giới tính nam thay vì nữ, nếu vẫn giữ lại tên này cho con thì lớn lên bé rất dễ bị trêu chọc.

    Nguồn:….Hoá

    Vậy nên người mẹ đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành một cái tên mới rất kêu, nghe thôi đã biết đứa trẻ tương lai xán lạn và phước lành, đó là Nguyễn Mỹ Phúc Châu. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn rất đúng đắn và cần thiết.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, đệm “Phúc” mang ý nghĩa sâu sắc về sự may mắn, hạnh phúc và bình an. Còn trong tiếng Hán, tên “Châu” có nghĩa là “châu báu, viên ngọc quý”, hay còn gọi là trân châu – với vẻ đẹp tinh khiết và rực sáng của mình.

    Phúc Châu có ý nghĩa là “vùng đất nhiều phúc”. Tên này thể hiện mong muốn của cha mẹ rằng con cái sẽ được may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Ngoài ra, Phúc Châu còn mang ý nghĩa là “người có phúc khí”, tức là người được trời ban cho nhiều điều tốt lành.

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    >>Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    Rau củ Việt

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

    Theo Người đưa tin “Mẹ định đặt tên con gái 7 chữ: Trương Nguyễn Tòng Tâm Ngọc Uyển Dao, dân mạng sửa lại tên 4 chữ vừa chuẩn vừa hay” với nội dung chính như sau: 

    Tên gọi là một trong những món quà đầu tiên và vô giá trong cuộc đời mỗi đứa trẻ. Chính vì thế, nhiều bậc cha mẹ rất tâm huyết khi đặt tên cho con. Song cũng vì nhiều quy định về mặt pháp luật và gia quy, việc đặt tên cho con trở nên khá rắc rối, khiến nhiều cha mẹ phiền lòng.

    Mới đây, một mẹ Việt chia sẻ câu chuyện của bản thân khi đặt tên cho con gái sắp sinh, nhận được sự quan tâm của rất nhiều người.

    Ảnh minh họa

    Tin tức giải trí

    Theo đó, người mẹ này cho biết, cô sắp có con gái nên từ 8 tháng trước đã suy nghĩ một cái tên để đặt cho con sao cho vừa hay, vừa ý nghĩa nhưng cũng phải phù hợp với truyền thống của gia đình. Cuối cùng, bà mẹ nghĩ ra cái tên hợp gia phả, quả thực vừa hay, vừa đẹp mĩ miều nhưng lại còn nhiều băn khoăn.

    Mẹ Việt nói: “Mọi người ơi! Mình sắp có con, mình định đặt tên con là “Trương Nguyễn Tòng Tâm Ngọc Uyển Dao”. Hơi dài, không biết khi đăng ký khai sinh cho bé có được không? Mình không biết nên nhờ anh em tư vấn ạ! Tên này mình nghiên cứu cả 8 tháng trời”.

    Người mẹ giải thích thêm về ý nghĩa những chữ trong tên con gái: “Tòng Tâm là mong con sống theo bản tâm, Dao là Dao ngọc quý”.

    Rau củ Việt

    Sau khi tất cả mọi người đều thắc mắc về lý do tại sao lại đặt tên cho con gái dài 7 chữ như vậy, người mẹ thổ lộ thêm, việc đặt tên cho con cháu từ xưa là truyền thống của gia đình, được các cụ chú trọng lựa chọn.

    “Theo gia phả và bát tự của bé, mình sẽ dùng chữ tương ứng. Nhưng lại sợ đặt dài quá, khai sinh khó, đang gom lại 5 chữ thôi. Nhưng các cụ thương cháu quá, kỳ vọng nhiều nên tên nó ngoằng ngòe ra thế ạ” – mẹ Việt nói.

    Trong khi một số người nói rằng bố mẹ nên làm chủ trong việc đặt tên cho con, nếu thích có thể tự do đặt nhưng hầu hết lời khuyên của các phụ huynh đó chính là việc khai sinh tên cho quá dài không chỉ gặp trục trặc về mặt pháp lý mà còn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của đứa trẻ khi chúng trưởng thành, nhất là sẽ bị chú ý khi đi học.

    Do đó, ai nấy đều gợi ý cho mẹ bỉm những cái tên 3-4 chữ nghe vừa hay, vừa kêu, vừa sang lại phù hợp với tên họ của bố mẹ.

    Rau củ Việt

    Ví dụ như Trương Ngọc Uyển Dao, Trương Nguyễn Uyển Giao, Trương Nguyễn Tâm Dao, Trương Nguyễn Ngọc Dao, Nguyễn Tòng Tâm Dao, Nguyễn Tâm Dao, Nguyễn Uyển Dao,Trương Nguyễn Ngọc Uyển …

    Theo Luật pháp tại Việt Nam, có những cái tên bị cấm đặt, cha mẹ cần nắm rõ để không bị phạt.

    Theo quy định trong Bộ luật Dân sự và Thông tư 04/2020/TT-BTP hướng dẫn Luật Hộ tịch, người được đăng ký Giấy khai sinh bị cấm khai sinh 5 cái tên thuộc các trường hợp được nêu TẠI ĐÂY. Trong đó, có nhắc tới điều khoản: bị cấm đặt tên quá dài.

    Cụ thể: Mặc dù chưa có quy định cụ thể về độ dài tối đa của tên, nhưng cha mẹ nên lưu ý tên thường gồm họ, tên đệm và tên chính, thông thường là 3-4 chữ. Tên quá dài sẽ gây khó khăn khi thể hiện trên các giấy tờ và trong cuộc sống hàng ngày. Trước đây từng có đề xuất tên không quá 25 ký tự, tuy nhiên vẫn chưa được phê duyệt.

    Đối với cá nhân có hành vi vi phạm quy định về đăng ký khai sinh có thể bị phạt tiền từ 1-5 triệu đồng (tùy từng trường hợp). Thậm chí có thể bị xử hình thức phạt bổ sung như tịch thu tang vật là giấy tờ, văn bản bị tẩy xoá, sửa chữa làm sai lệch nội dung đối với hành vi vi phạm quy định tại khoản 1 Điều này.

    Ngoài ra trong trường hợp cá nhân đã vi phạm cũng có biện pháp khắc phục hậu quả: Kiến nghị cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền xem xét, xử lý đối với giấy khai sinh đã cấp do có hành vi vi phạm quy định tại các khoản 1 và 2 Điều này; giấy tờ, văn bản bị tẩy xóa, sửa chữa làm sai lệch nội dung quy định tại khoản 1 Điều này.

    (Điều 37 Nghị định số 82/2020/NĐ-CP ngày 15 tháng 7 năm 2020 của Chính phủ, có hiệu lực thi hành từ ngày 01 tháng 9 năm 2020).

    Từ đó có thể thấy việc đặt tên cho con lại vô cùng quan trọng hơn nữa nên các bậc phụ huynh cần hết sức cẩn thận.

    Dưới đây là những cái tên hay gợi ý cho bố mẹ đặt tên cho con trai 2026 và đặt tên cho con gái 2026.

    Ảnh minh họa

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho

  • Bán đất được 3 tỷ, tôi đưa hết cho vợ chồng con cả đứng tên xây nhà… Nhưng đúng 2 tháng sau, chúng nó báo chuyển hộ khẩu cho tôi ra nhà trọ chúng nó không ngờ lúc tôi ký giấy đi, tôi đã chuẩn bị 1 k;ế ho.ạch được tính toán đâu ra đấy…“Cha cứ yên tâm, nhà xây xong cha sẽ ở tầng một, rộng rãi thoáng mát, có chỗ thờ ông bà đàng hoàng”

    Câu chuyện trên phản ánh một tình huống mâu thuẫn gia đình phức tạp liên quan đến tài sản và sự phản bội niềm tin, thường gặp trong các diễn đàn chia sẻ tâm sự

    . Để bảo vệ quyền lợi, việc nắm vững các quy định phápluật về sở hữu, cho tặng tài sản và hợp đồng là cần thiết để tránh bị mất trắng tài sản.

    • Về mặt pháp lý: Khi đã sang tên quyền sở hữu đất/nhà cho con cả, tài sản đó trở thành sở hữu riêng của họ. Việc đòi lại đòi hỏi chứng minh sự gian lận hoặc hợp đồng vô hiệu, rất phức tạp.
    • Về kế hoạch dự phòng: Trong trường hợp này, việc chuẩn bị một “kế hoạch” thường bao gồm:
      • Giữ lại các bằng chứng, ghi âm hoặc văn bản cam kết về việc cho-nhận, mục đích sử dụng nhà đất.
      • Có thể đã thiết lập một hợp đồng cho ở nhờ hoặc một cam kết dân sự khác về quyền sở hữu tầng một như đã hứa.

    Lưu ý: Nội dung này dựa trên việc phân tích tình huống thường gặp trong câu chuyện bạn kể và các khía cạnh pháp lý liên quan.

  • Giúp việc nhà tôi lương 11 triệu/tháng, ăn sáng phở bò tái, gà đùi, uống sữa nhập khẩu vẫn c/h//ê ít d/ọa bỏ về quê, ng/ang ng/ược nhất là khi bà ta đưa ra một y/êu sách kh/ó chấp nhận

    Giúp việc nhà tôi lương 11 triệu/tháng, ăn sáng phở bò tái, gà đùi, uống sữa nhập khẩu vẫn c/h//ê ít d/ọa bỏ về quê, ng/ang ng/ược nhất là khi bà ta đưa ra một y/êu sách kh/ó chấp nhận…

    Tôi may mắn có hai cô giúp việc: một cô trông em bé và một cô lo việc bếp núc, dọn dẹp. Coi họ như người thân vì đều gần 60 tuổi, tôi luôn mua đồ ăn sáng cho bố mẹ và hai cô giống nhau. Có hôm là phở bò tái, có hôm là phở gà đùi hay phở bò sốt vang… trong khi đó bản thân nhiều hôm còn nhịn đói đi làm vì vội. Tôi chỉ mong họ cảm thấy được trân trọng qua những bữa ăn giản dị và ấm áp ấy.

    Về lương, tôi trả cô lương cứng 9 triệu đồng một tháng để cô yên tâm làm việc, nhưng mỗi tháng tôi đều biếu thêm tầm 2 triệu (linh hoạt tùy ngày lễ hay khi đi đâu còn thừa vài trăm đều cho cô cả). Tôi nghĩ, những khoản này là cách thể hiện lòng biết ơn và tình cảm của mình với các cô, những người đã giúp tôi chăm sóc con và ổn định cuộc sống gia đình.

    Mỗi lần tôi làm vậy, tôi cảm thấy vui, thấy công sức của cô được trân trọng, và tôi cũng hài lòng vì đã đối xử đúng mực với những người cùng gia đình mình gắn bó lâu dài.

    Hôm trước, mẹ chồng cô giúp việc hay bế em bị ốm, tôi đồng ý cho cô về quê chăm sóc mẹ mấy hôm. Tôi không ngần ngại, còn dặn cô nhớ lên sớm sau khi mẹ khỏe, và gửi cô 500 nghìn đồng tiền đi xe, cùng nhiều quà bánh, quần áo cho con cô.

    Cô có nhờ tôi mua ít sữa nhập khẩu vừa để uống vừa để biếu mẹ chồng cô cho sang. Tôi mua 5 hộp, lúc thanh toán tôi lấy tiền 4 hộp, còn 1 hộp tôi bảo biếu bà. Tôi nghĩ đơn giản, đó là việc nhỏ, và tôi muốn giúp cô một chút, thể hiện sự tử tế như cách tôi vẫn đối xử với các cô hàng ngày.

    Nhưng ai ngờ, cô về quê được mấy hôm thì mọi chuyện đảo chiều…

    Chiều hôm đó, cô gọi điện cho tôi. Giọng cô không còn nhỏ nhẹ như mọi khi mà trở nên gắt gỏng lạ thường.

    Cô nói thẳng:
    “Ở quê người ta bảo lương giúp việc giờ phải 15 triệu mới đáng. Nếu chị muốn tôi làm tiếp thì từ tháng sau tăng lương lên vậy. Với lại… tiền sữa chị mua cho tôi, đáng ra chị phải trả đủ 5 hộp chứ không phải bắt tôi trả 4 hộp.”

    Tôi sững người vài giây. Không phải vì số tiền, mà vì cách cô nói – như thể tất cả những gì tôi làm bấy lâu chỉ là điều hiển nhiên.

    Tôi bình tĩnh hỏi lại:
    “Cô thấy ở đây cô bị đối xử tệ lắm sao?”

    Cô im lặng một chút rồi đáp:
    “Không tệ… nhưng tôi thấy mình thiệt.”

    Câu nói ấy khiến tôi chợt hiểu ra một điều: có những sự tử tế, nếu cho đi quá nhiều mà không có ranh giới, đôi khi lại bị xem là nghĩa vụ.

    Tối hôm đó tôi suy nghĩ rất lâu. Sáng hôm sau, tôi gọi điện lại cho cô.

    Tôi nói nhẹ nhàng:
    “Nếu cô thấy ở quê có nơi tốt hơn thì cô cứ ở lại đó làm. Còn ở nhà tôi, mọi thứ vẫn như cũ – vì tôi nghĩ mình đã đối xử với cô bằng cả sự tôn trọng rồi.”

    Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

    Hai ngày sau, cô gọi lại, giọng nhỏ hẳn:
    “Cô xin lỗi… ở quê người ta nói vậy nên cô cũng nghĩ lung tung. Nếu được thì cô vẫn muốn lên làm tiếp.”

    Tôi lặng đi vài giây rồi nói thật lòng:

    “Cô cứ lên, nhưng từ giờ mọi thứ sẽ rõ ràng hơn. Lương là lương, thưởng là thưởng. Tôi vẫn đối xử tử tế, nhưng không thể để lòng tốt của mình trở thành điều bị đòi hỏi.”

    Ngày cô quay lại, tôi vẫn chuẩn bị bữa sáng như mọi khi. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cúi đầu nói một câu mà trước đây chưa từng nói:

    “Cảm ơn cô.”

    Và lúc đó tôi mới nhận ra…
    đôi khi điều khó nhất không phải là cho đi, mà là dmà là dạy người khác biết trân trọng những gì mình đã cho.

  • Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về

    Đi du lịch Sài Gòn cùng với mẹ chồng nửa tháng nhưng cả 10 đêm bà không hề ngủ cùng với tôi mà đi tới gần sáng mới về. Một lần không nói nhưng cả 10 đêm thì tôi không thể không nghi ngờ. Đến đêm thứ 11 tôi quyết định đi theo thì phát hiện ra…

    Phần 1: Kỳ Nghỉ Bất Thường

    Sài Gòn đón mẹ con tôi bằng cái nóng hầm hập và những cơn mưa rào bất chợt của tháng Bảy. Tôi là Lan, con dâu trưởng của mẹ Hạnh. Chuyến đi này là món quà tôi dành tặng mẹ sau năm năm làm dâu, cũng là để bà khuây khỏa sau khi bố chồng tôi qua đời được sáu tháng.

    Chúng tôi thuê một căn hộ dịch vụ cao cấp ở Quận 1, nhìn thẳng ra bến Bạch Đằng. Tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ: sáng đi Dinh Độc Lập, chiều dạo phố đi bộ, tối đi thuyền trên sông. Tôi muốn mẹ được tận hưởng những gì tốt nhất, bù đắp cho cả đời lam lũ ở vùng quê Bắc Bộ

    Nhưng ngay đêm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra không như tôi dự tính.

    Mười một giờ đêm, khi tôi vừa tắm xong và chuẩn bị leo lên giường tận hưởng nệm êm chăn ấm, thì mẹ Hạnh đã thay bộ quần áo bà ba sẫm màu, đội cái nón lá cũ mà bà nhất quyết mang theo từ quê.

    “Lan à, con ngủ trước đi nhé. Mẹ… mẹ đi dạo một chút cho thoáng. Ở trong máy lạnh mẹ khó thở quá.”

    Tôi ngạc nhiên:

    “Mẹ ơi, muộn rồi. Sài Gòn phức tạp lắm, mẹ đi một mình con không yên tâm. Để con đi cùng mẹ.”

    Mẹ xua tay, nụ cười gượng gạo:

    “Thôi, con đi cả ngày mệt rồi, ngủ đi. Mẹ chỉ đi quanh quanh đây thôi. Mẹ già rồi, ai làm gì đâu mà sợ.”

    Nói rồi, bà khép cửa đi thẳng, để lại tôi với sự hoang mang nhẹ. Tôi nghĩ chắc bà lạ nhà, lạ giường nên muốn đi bộ cho dễ ngủ. Nhưng đồng hồ điểm một giờ sáng, hai giờ sáng, rồi ba giờ sáng… mẹ vẫn chưa về.

    Tôi gọi điện, thuê bao không liên lạc được. Tôi ngồi bó gối trên sofa, lòng như lửa đốt. Đến gần bốn giờ sáng, tiếng lạch cạch mở cửa mới vang lên. Mẹ bước vào, người ướt đẫm mồ hôi, đôi dép lào lấm lem bùn đất, và đặc biệt, đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp như vừa khóc một trận rất dài.

    “Mẹ đi đâu mà kỹ thế?” – Tôi hỏi, cố nén sự bực dọc.
    “À… mẹ đi lạc. Đường xá trong này rối rắm quá.” – Mẹ trả lời qua quýt rồi đi thẳng vào nhà tắm.

    Tôi tin lời mẹ đêm đầu tiên. Nhưng chuyện đó lặp lại vào đêm thứ hai, thứ ba… và liên tục mười đêm liền.

    Đêm nào cũng vậy, cứ đúng mười một giờ, khi thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ nhất, mẹ lại lẳng lặng rời đi với bộ đồ bà ba cũ kỹ. Và đêm nào trở về, bà cũng mang theo sự rệu rã, mệt mỏi cùng đôi mắt trũng sâu u buồn.

    Sự nghi ngờ trong tôi lớn dần lên như một khối u. Mẹ làm gì ở cái thành phố xa lạ này suốt sáu, bảy tiếng đồng hồ mỗi đêm? Mẹ đi đánh bài? Không thể, mẹ tôi nổi tiếng tiết kiệm. Mẹ có nhân tình? Càng vô lý với một người phụ nữ góa bụa cả đời chỉ biết đến chồng con. Hay mẹ bị lừa tham gia vào một hội nhóm tà đạo nào đó?

    Ban ngày, mẹ vẫn vui vẻ đi tham quan cùng tôi, nhưng mỗi khi tôi quay đi, tôi lại bắt gặp bà nhìn xa xăm, thẫn thờ. Mẹ ăn rất ít, nhưng bữa nào cũng lén xin nhà hàng một hộp cơm mang về, bảo là “để đêm đói thì ăn”, nhưng sáng ra tôi thấy hộp cơm đã biến mất, còn thùng rác trong phòng thì trống trơn.

    Đến đêm thứ mười một, tôi không thể chịu đựng thêm sự im lặng đáng sợ này nữa. Tôi quyết định sẽ bám theo bà.

    Phần 2: Cái Bóng Trong Hẻm Sâu

    Mười một giờ mười lăm phút. Mẹ Hạnh rời khỏi khách sạn. Bà đi rất nhanh, dáng người nhỏ bé lọt thỏm giữa dòng người tấp nập của phố Tây Bùi Viện.

    Tôi trùm kín áo khoác, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách an toàn phía sau. Mẹ không đi dạo “quanh quanh” như bà nói. Bà đi bộ một mạch qua mấy con phố lớn, rồi rẽ vào những con hẻm nhỏ chằng chịt, tối tăm ở khu vực Quận 4 – nơi mà người ta vẫn đồn đại về những khu “ổ chuột” nằm ngay sát vách sự phồn hoa.

    Sài Gòn về đêm ở những góc khuất này mang một bộ mặt khác hẳn. Không có đèn hoa rực rỡ, chỉ có những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, mùi rác thải, mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc. Những người vô gia cư nằm co ro trên vỉa hè, những quán hủ tiếu gõ leo lét ánh lửa.

    Mẹ tôi cứ đi, bước chân thoăn thoắt lạ thường. Bà dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ còn mở cửa, mua một chai nước suối lớn, một gói thuốc lá (dù mẹ tôi không bao giờ hút thuốc), và một cái bánh bao nóng hổi.

    Sau đó, bà đi sâu vào khu vực gầm cầu Ông Lãnh.

    Tim tôi đập thình thịch. Đây là nơi tập trung của rất nhiều người vô gia cư và những thành phần phức tạp. Tôi muốn lao lên kéo mẹ về, nhưng sự tò mò đã giữ chân tôi lại.

    Mẹ dừng lại trước một góc tối, nơi có một đống bìa các-tông và giẻ rách chất đống thành một cái ổ. Một người đàn ông đang nằm cuộn tròn trong đó, người bẩn thỉu, tóc tai rũ rượi, quần áo rách bươm.

    Mẹ tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh “đống rác” ấy. Bà đặt chai nước và cái bánh bao xuống, rồi đưa tay lay nhẹ người đàn ông.

    “Dậy đi con. Mẹ đến rồi đây.”

    Tiếng “con” vang lên trong đêm vắng khiến tôi rợn tóc gáy. Chồng tôi – con trai duy nhất của mẹ – đang ở Bắc làm việc cơ mà? Vậy người này là ai?

    Người đàn ông kia cựa mình, ngẩng mặt lên. Dưới ánh đèn đường leo lét, tôi thấy một khuôn mặt đen nhẻm, nhem nhuốc, đôi mắt dại đi vì ma túy hoặc vì bệnh tật. Anh ta nhìn mẹ tôi, không nói gì, chỉ giật lấy cái bánh bao nhét vào miệng ngấu nghiến như một con thú đói.

    Mẹ tôi nhìn anh ta ăn, nước mắt bà lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà rút trong túi áo ra một chiếc khăn tay, thấm mồ hôi trên trán cho anh ta, rồi lôi hộp cơm – hộp cơm mà bà xin từ nhà hàng ban trưa – ra bón thêm cho anh ta từng thìa.

    “Ăn từ từ thôi con. Khổ thân con tôi…”

    Người đàn ông ăn xong, ngửa cổ uống ừng ực chai nước. Rồi anh ta nhìn thấy gói thuốc lá mẹ để bên cạnh. Anh ta chộp lấy, rút một điếu, châm lửa hút, phả khói vào mặt mẹ tôi. Mẹ không né tránh, bà chỉ ngồi đó, nhìn anh ta bằng ánh mắt chan chứa yêu thương và đau đớn tột cùng.

    “Về với mẹ đi con. Bố mất rồi. Giờ chỉ còn mẹ thôi. Về mẹ cai cho, mẹ nuôi…” – Mẹ thì thầm, giọng lạc đi.

    Gã đàn ông cười khùng khục, một điệu cười man dại:

    “Về? Về đâu? Bà đi đi! Đừng có lải nhải nữa! Có tiền không? Cho xin ít tiền đi!”

    Mẹ run rẩy móc trong túi quần ra mấy tờ tiền lẻ – số tiền tôi đưa bà để mua quà vặt.

    “Mẹ chỉ còn thế này thôi…”

    Gã giật lấy tiền, đếm đếm rồi nhét vào túi, xong lại nằm vật xuống đống bìa các-tông, quay lưng lại với mẹ:

    “Mai nhớ mang cơm sườn nhé. Bánh bao chán lắm.”

    Mẹ tôi ngồi đó, vuốt ve tấm lưng cáu bẩn của gã, thì thầm những lời ru à ơi mà ngày xưa bà vẫn ru chồng tôi ngủ. Bà ngồi như thế, canh cho gã ngủ, xua muỗi cho gã giữa cái nóng hầm hập và mùi hôi thối của gầm cầu.

    Tôi đứng nấp sau cột điện, bụm miệng khóc nức nở. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi bi thương. Người mẹ chồng mà tôi vẫn nghĩ là quê mùa, an phận, lại đang giấu một bí mật tày trời giữa lòng Sài Gòn này.

    Phần 3: Sự Thật Dưới Chân Cầu

    Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi bước ra khỏi bóng tối.

    “Mẹ!”

    Mẹ tôi giật bắn mình, quay lại. Khi nhìn thấy tôi, mặt bà cắt không còn giọt máu. Bà vội vàng đứng dậy, lấy thân mình che chắn cho gã đàn ông kia, như gà mẹ che chở cho con trước diều hâu.

    “Lan… con… sao con lại ở đây?”

    Tôi tiến lại gần, nhìn người đàn ông đang ngáy ngủ vô tư lự kia, rồi nhìn mẹ:

    “Người này là ai hả mẹ? Tại sao mẹ lại khổ sở thế này?”

    Mẹ tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay vặn vẹo vào nhau. Bà biết không thể giấu được nữa. Bà kéo tay tôi ra xa một chút, để không làm gã kia thức giấc.

    “Nó là… anh chồng của con.”
    “Anh chồng?” – Tôi thốt lên. – “Nhưng anh Hùng (chồng tôi) là con một mà?”

    Mẹ lắc đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa:

    “Không. Trước Hùng, mẹ có một đứa con trai nữa. Tên nó là Hải.”

    Và rồi, dưới gầm cầu Ông Lãnh, trong tiếng xe cộ ầm ì xa xa, mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện mà bà đã chôn chặt hơn ba mươi năm qua.

    Ngày đó, nhà nghèo, bố chồng tôi đi bộ đội biền biệt. Mẹ ở nhà nuôi con một mình. Năm Hải lên ba tuổi, trận lụt lịch sử đã cuốn trôi nhà cửa. Mẹ ôm con chạy lụt lên thành phố, lạc mất con ở bến xe miền Đông. Mẹ đã tìm kiếm ròng rã suốt năm năm trời nhưng vô vọng. Sau đó, bố giải ngũ về, mẹ sinh thêm Hùng. Nỗi đau mất con mẹ giấu kín trong lòng, bố cũng không muốn nhắc lại chuyện buồn nên coi như Hải đã chết.

    Nhưng mẹ chưa bao giờ tin Hải chết.

    “Cách đây một tháng, có người làng mình vào Sài Gòn làm ăn, tình cờ nhìn thấy một người ăn xin giống hệt bố con hồi trẻ. Họ chụp ảnh gửi về cho mẹ. Mẹ nhận ra ngay vết bớt đỏ sau gáy nó… Dù nó có ra nông nỗi này, mẹ vẫn nhận ra con mẹ, Lan ơi!”

    Hóa ra, chuyến đi Sài Gòn này không phải là đi du lịch. Mẹ đồng ý đi ngay lập tức khi tôi rủ là vì mẹ muốn vào tìm Hải. Mười đêm qua, mẹ đã lần theo địa chỉ người làng mách, lang thang khắp các gầm cầu, xó chợ để tìm con. Và mẹ đã tìm thấy anh ấy vào đêm thứ ba.

    Hải đã bị bắt cóc, bị bạo hành, rồi lớn lên trong các trại trẻ mồ côi, sau đó sa ngã vào con đường nghiện ngập, tù tội. Giờ đây, anh ấy là một kẻ vô gia cư, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, sống vất vưởng qua ngày.

    “Mẹ không dám nói với con, sợ con khinh, sợ ảnh hưởng đến danh dự của thằng Hùng. Mẹ chỉ định… đêm nào cũng ra đây thăm nó, cho nó miếng ăn, được nhìn thấy nó là mẹ mãn nguyện rồi.” – Mẹ nắm chặt tay tôi, giọng van lơn. – “Con đừng nói cho thằng Hùng biết nhé. Để mẹ chịu một mình thôi.”

    Tôi nhìn người đàn bà nhỏ bé trước mặt. Bà đã chịu đựng nỗi đau mất con suốt nửa đời người, giờ tìm lại được con trong hình hài tàn tạ thế này, bà vẫn không một lời oán trách, vẫn bao dung và hy sinh tất cả. Bà sợ làm phiền chúng tôi, sợ làm xấu mặt gia đình, nên bà chấp nhận làm “bóng ma” đi về trong đêm, rút ruột gan ra chăm sóc đứa con hư hỏng.

    Lòng tôi quặn thắt. Tôi nhớ lại những hộp cơm bà lén giữ lại, những đồng tiền lẻ bà chắt chiu. Tôi thấy mình thật nhỏ nhen khi nghi ngờ bà.

    Phần 4: Quyết Định Của Người Con Dâu

    Tôi buông tay mẹ ra, bước về phía gã đàn ông tên Hải.

    “Lan, con làm gì thế?” – Mẹ hốt hoảng.

    Tôi không trả lời. Tôi cúi xuống, nhìn khuôn mặt nhem nhuốc của anh ta. Đúng là có nét giống chồng tôi, đặc biệt là sống mũi cao và đôi lông mày rậm. Dù anh ta là ai, quá khứ thế nào, thì dòng máu đang chảy trong người anh ta cũng là dòng máu của gia đình tôi.

    Tôi quay lại, nắm lấy bàn tay chai sần của mẹ:

    “Mẹ, chúng ta không thể để anh ấy ở đây được.”

    Mẹ ngơ ngác:

    “Ý con là sao?”
    “Anh ấy là con của mẹ, là anh của chồng con. Dù anh ấy có nghiện ngập, có điên dại, thì nhà mình cũng không thể bỏ mặc. Chúng ta sẽ đưa anh ấy về.”

    Mẹ lắc đầu quầy quậy:

    “Không được! Nó nghiện đấy con ơi! Về rồi làm khổ vợ chồng con. Mẹ không cho phép!”
    “Mẹ!” – Tôi siết chặt tay bà. – “Con làm ra tiền, con lo được. Cai nghiện thì vào trung tâm, bệnh thì chữa. Mẹ đã tìm được anh ấy rồi, mẹ có đành lòng để anh ấy chết dần chết mòn ở cái gầm cầu này không? Nếu bố còn sống, bố cũng sẽ không đồng ý đâu.”

    Mẹ òa khóc, gục đầu vào vai tôi. Tiếng khóc của sự vỡ òa, của gánh nặng ngàn cân được trút bỏ.

    Đêm đó, tôi và mẹ gọi taxi. Phải mất rất nhiều tiền bo thêm, tài xế mới chịu chở ba người chúng tôi, với một người bốc mùi xú uế. Chúng tôi đưa Hải về một khách sạn bình dân gần đó (vì khách sạn cao cấp không cho phép). Tôi thuê người tắm rửa, cắt tóc cho anh ấy.

    Khi lớp bụi bẩn được gột rửa, Hải hiện ra là một người đàn ông gầy gò, chi chít sẹo, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hung dữ khi nhìn thấy mẹ ân cần bón cháo cho mình. Có lẽ trong sâu thẳm cơn mê, tình mẫu tử vẫn là thứ thuốc an thần duy nhất xoa dịu được con thú hoang trong anh.

    Phần 5: Bình Minh Trên Thành Phố

    Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho chồng. Tôi kể hết mọi chuyện, không giấu giếm điều gì. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi tôi nghe thấy tiếng Hùng sụt sùi:

    “Em… em làm đúng lắm. Đưa mẹ và anh về đi. Anh sẽ ra sân bay đón.”

    Mấy ngày còn lại của kỳ nghỉ, chúng tôi không đi tham quan nữa. Tôi liên hệ với một trung tâm cai nghiện tự nguyện uy tín để làm thủ tục cho Hải. Mẹ tôi muốn ở lại chăm sóc Hải một thời gian, nhưng tôi thuyết phục mẹ đưa anh về Bắc để cả gia đình cùng lo liệu.

    Ngày ra sân bay, Hải đã sạch sẽ hơn, mặc bộ quần áo mới tôi mua. Anh vẫn lơ ngơ, thi thoảng lại lên cơn vật thuốc, nhưng mẹ luôn ở bên cạnh, nắm chặt tay anh, thì thầm: “Có mẹ đây rồi”.

    Tôi nhìn mẹ, thấy bà như trẻ lại. Đôi mắt u buồn mười đêm trước giờ đã ánh lên niềm hy vọng. Bà không còn phải lén lút đi về trong đêm tối nữa. Bí mật đau thương dưới gầm cầu đã được đưa ra ánh sáng, và ánh sáng ấy chính là tình thân.

    Máy bay cất cánh, bỏ lại Sài Gòn phía dưới. Tôi nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi có hàng triệu ngọn đèn đang tỏa sáng. Ở một góc khuất nào đó, vẫn còn những phận đời bất hạnh, nhưng ít nhất, có một người con lạc lối đã tìm được đường về nhà.

    Tôi tựa đầu vào vai ghế, mỉm cười. Chuyến du lịch này không có những bức ảnh “sống ảo” lung linh, nhưng nó đã mang lại cho tôi một món quà vô giá: Đó là bài học về sự bao dung của người mẹ, và sự thật rằng, gia đình không bao giờ bỏ rơi nhau, dù trong hoàn cảnh bi đát nhất.

  • Giá xăng dầu hôm nay 26/3: Tiếp tục giảm mạnh dữ dội –

    Giá xăng dầu hôm nay 26/3 trên thị trường thế giới tiếp tục đà giảm mạnh do những biến động địa chính trị.

    Saostar đưa tin với tiêu đề: “Giá xăng dầu hôm nay 26/3: Tiếp tục giảm mạnh dữ dội”, nội dung được đăng tải như sau:

    Giá xăng dầu hôm nay thế giới

    Giá xăng dầu hôm nay 26/3 trên thị trường thế giới tiếp tục đà giảm mạnh, theo số liệu từ các sàn giao dịch dầu thô như Trading Economics và Oilprice.

    Xu hướng giá dầu thô Brent và giá dầu thô WTI trong 30 ngày gần đây. (Theo số liệu từ Oilprice)

    Cụ thể, giá dầu WTI bán ra với giá 91 USD/thùng, giảm 1,3 USD, giảm 1,42% theo ngày. Trong khi dầu Brent biển Bắc bán ra ở mức 102,8 USD/thùng, giảm 1,6 USD/thùng, tương đương giảm 1,57% theo ngày.

    Đà giảm giá dầu thô ghi nhận trong ngày 26/3 khiến bình quân giá dầu thô tháng 3 chỉ tăng từ 39% đến 45% so với tháng 2. So với cùng kỳ năm trước, giá dầu thô bình quân hiện tăng từ 30 – 40%.

    Giá xăng dầu hôm nay trong nước

    Giá xăng dầu hôm nay 26/3 trong nước được điều chỉnh từ trưa 25/3 của liên Bộ Tài chính – Bộ Công Thương. Cụ thể như sau:

    – Giá xăng E5RON92 giảm 2.039 đồng/ lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 28.075 đồng/lít.

    – Giá xăng RON95-III giảm 3.883 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 29.957 đồng/lít.

    – Giá dầu diesel 0.05S giảm 1.767 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 37.899 đồng/lít.

    – Giá dầu hỏa giảm 4.100 đồng/lít so với giá bán tối đa hiện hành, giá bán lẻ không cao hơn 36.355 đồng/lít.

    – Giá dầu mazut 180CST 3.5S giảm 2.364 đồng/kg so với giá bán tối đa hiện hành), giá bán lẻ không cao hơn 20.245 đồng/kg.

    Ảnh minh hoạ

    Liên Bộ Tài chính – Bộ Công Thương tiếp tục sử dụng Quỹ bình ổn giá với 4.000 đồng mỗi lít dầu diesel; xăng, mazut và dầu hỏa là 3.000 đồng một lít.

  • Từ ngày về làm dâu mẹ chồng không bao giờ cho tôi vào nhà tắm của mẹ và bố chồng, bà nói vợ chồng tôi chỉ nên tắm ở phòng tắm riêng của hai vợ chồng thô

    Tôi về làm dâu nhà chồng đến nay đã hơn một năm, nhưng có một điều lạ suốt từng ấy thời gian: mẹ chồng không bao giờ cho tôi bước vào phòng tắm của bố mẹ. Không phải là bà cấm thẳng thừng, nhưng mỗi khi tôi chỉ buột miệng hỏi cho có lệ:

    “Con có thể vào phòng tắm tầng dưới được không ạ? Phòng trên vòi yếu quá…”

    Mẹ chồng lại lập tức đáp, giọng rất mềm nhưng ánh mắt thì lạnh băng:

    “Nhà này có phòng tắm của vợ chồng con rồi. Không cần xuống dưới.”

    Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản: người già có thói quen riêng. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy… kỳ quặc. Nhà rộng thênh thang, ba phòng tắm, vậy mà chỉ có duy nhất một cái được phép dùng. Mẹ chồng tôi, bà Thoa, là người kỹ tính, tôi biết chứ—nhưng kỹ đến mức không cho đụng vào phòng tắm thì lại hơi quá.

    Có lần tôi trót xuống dưới lúc đêm khuya để lấy đồ trong kho, đi ngang phòng tắm của bố mẹ chồng thì thấy cửa khép hờ. Tôi không có ý định vào, chỉ thuận tay định đóng lại, nhưng vừa đặt tay lên tay nắm thì bà đã xuất hiện ngay phía sau.

    “Con làm gì ở đây?”

    Giọng bà đều đều, ánh mắt sắc như dao.

    Tôi giật nảy mình. “Con… con thấy cửa chưa đóng nên…”

    Bà lập tức sập cửa lại, khóa một cái “cạch”.

    “Phòng tắm này đã khóa rồi. Con không cần xuống đây nữa.”

    Nói xong bà quay đi, để lại tôi đứng ngây giữa hành lang tối om. Từ hôm đó, tôi bắt đầu thấy bất an. Người ta chỉ khóa những thứ có giá trị hoặc… những thứ cần phải giấu.

    Nhưng tôi không ngờ rằng ngày bí mật đó hé mở lại đến nhanh đến thế.

    1. Buổi sáng định mệnh

    Hôm đó là thứ Bảy. Tôi ở nhà một mình vì chồng đi công tác hai ngày, còn bố mẹ chồng thì về quê dự đám giỗ. Tôi đang tắm thì vòi hoa sen trong phòng tắm riêng của vợ chồng bỗng phụt mấy cái rồi tắt hẳn. Tôi vặn lại, nước chỉ nhỏ từng giọt.

    Trời mùa hè nóng bức, tóc tôi đầy dầu gội, người dính xà phòng, không thể cứ thế chạy ra ngoài.

    Tôi tự nói với mình:

    “Không có ai ở nhà, vào dùng nhờ chút chắc chẳng sao…”

    Tôi quấn khăn, chạy xuống tầng dưới. Lòng hồi hộp, tai căng ra nghe xem có tiếng xe về không. Không có. Nhà im phăng phắc.

    Tôi thử xoay tay nắm cửa phòng tắm.

    Kịch…

    Cửa mở.

    Tôi khựng lại.

    Từ trước đến nay tôi luôn cho rằng phòng tắm dưới này được khóa mọi lúc. Nhưng hôm nay… cửa không khóa.

    Tôi hít một hơi thật sâu.

    “Cùng lắm dùng vài phút. Dù sao họ cũng không có nhà.”

    Tôi đẩy cửa bước vào.

    Và ngay khoảnh khắc đó, tôi đứng sững lại.

    2. Không phải phòng tắm

    Đó không phải phòng tắm.

    Không hề có lavabo, không vòi nước, không gương, không bồn tắm.

    Thay vào đó, trước mắt tôi là một căn phòng hoàn toàn khác:

    Đèn vàng ấm, chiếu lên mảng tường phủ kín các khung ảnh của bố mẹ chồng thời trẻ.

    Một chiếc tủ gỗ lớn kê sát tường, khóa bằng hai lớp khóa số.

    Những hộp gỗ dài, nhỏ nhưng tinh xảo, đặt ngay ngắn trên kệ.

    Bên cạnh là một két sắt cỡ vừa, loại dùng trong ngân hàng.

    Trên bàn nhỏ giữa phòng, tôi thấy một cuốn album cũ được mở sẵn, những trang giấy đã ngả màu thời gian.

    Tôi nuốt khan, tim đập loạn.

    “Đây… không phải phòng tắm. Đây là phòng cất giữ… kỷ vật.”

    Tôi bước nhẹ như sợ làm sập một thế giới người ta đã giữ kín mấy chục năm.

    Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm. Căn phòng yên tĩnh đến mức mỗi tiếng thở của tôi đều nghe rõ.