Danh mục: Chưa phân loại

  • Biến động khó lường Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ ..

    Câu này một lần nữa tranh cãi về sự thú vị và phong phú của tiếng Việt khiến ai cũng ngơ ngác, bật ngửa bởi câu hỏi độc lạ.

  • ‘Đầu giường để 3 thứ, không TaiHọa cũng N.ợ N.ần chồ.ng chấ;t’, 10 nhà thì 9 nhà mắc phải

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Một trong những đại kỵ phong thủy đầu giường ai cũng cần chú ý chính là gương soi. Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Quan niệm phong thủy cho rằng, gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh, phản chiếu năng lượng mạnh mẽ. Nếu gương chiếu thẳng giường ngủ sẽ hắt lại sự lạnh lẽo đáng sợ. Đồng thời, gương sẽ phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng.

    Còn xét về mặt tâm linh, gương được xem như “cửa ngõ âm dương”, đồ vật này có khả năng hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu. Vì thế đặt ở đầu giường rất không tốt, chưa kể việc gương chiếu vào giường còn khiến quan hệ vợ chồng trục trặc, dễ cãi vã, có người thứ ba.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, đặc biệt là phần đầu giường. Nếu có thể nên làm gương liền cánh tủ quần áo, đóng vào phía trong là tốt nhất.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Một số người vì tiện lợi nên có thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, thậm chí là đồ vật sắc nhọn trong hộc đầu giường cho dễ lấy. Tuy nhiên, đây là điều cực kỳ kiêng kỵ trong phong thủy vì nó không hề tốt.

    Dao kéo hay đồ vật sắc nhọn là biểu tượng của sát khí. Những đồ vật này mang tính bạo lực, dễ gạy nguy hiểm. Khi đặt ở đầu giường – nơi vốn cần sự yên ổn – những vật này dễ tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng, dễ xảy ra cãi vã, bất hòa. Ngoài ra gia chủ có thể gặp phải tai nạn không mong muốn.

    Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Nghĩa là nếu đầu giường tồn tại vật mang sát khí, thì tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, đừng để ở phòng ngủ hay tùy tiện ở đấu giường.

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Thiết bị điện tử – Ngắt mạch năng lượng, gây mất ngủ và tài lộc hao hụt

    Trong thời đại công nghệ, ai cũng đều sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, hay máy tính…  nhiều người thường để điện thoại, iPad, laptop hoặc cả ổ sạc ngay đầu giường để tiện sử dụng. Tuy nhiên, đây lại là một trong những sai lầm phổ biến nhất, âm thầm ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe lẫn phong thủy tài vận.

    Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ. Gây ra hiện tượng đau đầu, mệt mỏi kéo dài. Về phong thủy, những sóng điện từ này ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Việc xem điện thoại quá nhiều trước khi ngủ còn gây hại cho mắt, não bộ, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ nghiêm trọng.

    Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ. Tốt nhất là đọc sách giấy hoặc thiền nhẹ để dễ ngủ và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Tôi ngo;;ại t;nh suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nh;;ân t;;nh sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy t;;àn nh;ẫn tơi mức nào

    Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.

    Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không ghen tuông vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”

    Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.

    5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cuốn hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiếp khách”, những chuyến “họp ngoài giờ”.

    Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đánh ghen.

    Có lần tôi say, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”

    Rồi Trang có thai.

    Ngày Trang đưa que thử thai hai vạch, tim tôi đập như muốn vỡ. Tôi bảo Trang bỏ đi. Trang cười nhạt:
    — “Anh nghĩ em là loại phụ nữ có thể bị đá dễ vậy à?”

    Trang đòi danh phận, đòi tiền, đòi tôi ly hôn. Tôi chưa dám. Tôi sợ mất con, sợ bố mẹ hai bên, sợ mất cái vỏ “gia đình tử tế”.

    Tôi kéo dài bằng lời hứa hẹn.

    Đến tháng thứ chín, Trang sinh con trai. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay cô ta, lòng vừa thương vừa hoảng. Tôi mở điện thoại nhắn cho Thu: “Anh đi công tác vài hôm.”

    Ngay lập tức, Thu trả lời đúng một câu:
    “Ừ. Anh cứ đi.”

    Không chấm hỏi. Không thêm chữ nào.

    Tối hôm đó, tôi về nhà lấy ít đồ. Cửa không khóa. Trong nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Trên bàn ăn có sẵn cơm canh còn nóng, như mọi ngày.

    Nhưng cạnh mâm cơm là một chiếc phong bì màu vàng.

    Ngoài phong bì ghi rõ:
    “HOÀNG – ký đi.”

    Tôi mở ra.

    Bên trong là đơn ly hôn đã điền đầy đủ thông tin, kèm theo một tập giấy tờ sao kê, ảnh chụp tin nhắn, lịch khách sạn, hóa đơn chuyển khoản… Tất cả những thứ tôi tưởng mình giấu kín suốt 5 năm.

    Tôi đứng chết trân. Lúc đó tôi mới hiểu:
    Thu không hề không biết.

    Cô ấy chỉ đang chờ…

    Chờ đến ngày tôi tự tay bước vào cái bẫy mà cô ấy giăng sẵn.

    Tôi cầm tập giấy mà tay run bần bật. Trong đó không chỉ có bằng chứng ngoại tình, mà còn là những thứ tôi chưa từng nghĩ Thu sẽ động tới: tài khoản ngân hàng đứng tên tôi, lịch sử chuyển khoản, hợp đồng mua xe, cả chuyện tôi từng cầm cố sổ tiết kiệm để đưa Trang thuê căn hộ.

    Tất cả được Thu in ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian như một bộ hồ sơ vụ án.

    Tôi quay sang phòng ngủ. Thu đang ngồi trên giường, tóc vẫn gọn, mặc bộ đồ ngủ màu xám. Bống đã ngủ say bên cạnh, ôm con gấu bông.

    Thu nhìn tôi, không mắng, không khóc. Ánh mắt cô ấy bình thản đến lạnh người.

    Tôi cố nuốt nước bọt:
    — Em… em biết từ lúc nào?

    Thu trả lời:
    — Năm thứ hai.

    Tôi nghẹn lại. Nghĩa là 3 năm còn lại, cô ấy chỉ im lặng quan sát?

    — Sao em không nói? Sao em không làm lớn chuyện?
    Thu nhếch môi, giọng đều đều:
    — Nói để làm gì? Anh có dừng không?

    Tôi im. Không dám nhìn thẳng.

    Thu đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy thêm một tập giấy khác. Lần này là giấy tờ nhà. Tôi lật ra, mới thấy căn nhà chung chúng tôi đang ở… đã chuyển sang tên Thu từ mấy tháng trước.

    Tôi trợn mắt:
    — Chuyển sang tên em hồi nào? Anh đâu có ký?

    Thu đáp:
    — Anh ký rồi. Lần anh ký “giấy vay ngân hàng” mà không đọc kỹ.

    Tôi toát mồ hôi lạnh. Đúng là có một lần Thu bảo cần chữ ký để làm thủ tục “tối ưu lãi suất”. Tôi ký như cái máy vì tin vợ.

    Lúc đó tôi còn nghĩ: “Vợ mình hiền, lo cho mình.”

    Hóa ra cô ấy… đang chuẩn bị đường lui.

    Thu nói tiếp:
    — Em cũng không muốn Bống lớn lên trong nhà có cảnh bố mẹ giật tóc, đánh ghen. Em không muốn con nhớ về tuổi thơ bằng tiếng chửi.

    Tôi giãy nảy:
    — Nhưng em làm vậy là… là tính toán!

    Thu nhìn tôi như nhìn một người lạ:
    — Anh ngoại tình 5 năm, có con với người ta. Anh gọi đó là gì?

    Tôi cứng họng.

    Thu đặt bút lên phong bì:
    — Ký đi. Anh cứ ký, rồi anh muốn qua với ai cũng được.

    Tôi nhìn sang Bống. Con bé ngủ ngon lành. Tôi nhớ cái cảnh nó chạy ra cửa mỗi chiều: “Ba về rồi!” Tôi nhớ cảm giác bình yên giả tạo đó.

    — Thu… anh sai rồi. Anh sẽ cắt với Trang. Anh về với mẹ con em.
    Thu không cười, không xúc động. Cô ấy chỉ hỏi ngược:
    — Cắt kiểu gì? Con anh vừa sinh. Anh định phủi luôn à?

    Tôi nín.

    Thu nói chậm rãi:
    — Anh tưởng em im lặng là yếu đuối. Nhưng em chỉ đang chọn thời điểm.

    Thời điểm đó là khi anh không còn đường chối, và khi tất cả bằng chứng đã đủ để anh không thể lật kèo.

    Tôi rùng mình. Một cảm giác bị lột sạch.

    Tôi cầm điện thoại gọi Trang, định cầu xin cô ta đừng làm lớn chuyện. Nhưng vừa gọi, tôi thấy thông báo tin nhắn:

    Trang gửi hình ảnh giấy khai sinh của con trai.
    Dòng chữ cha: Hoàng Nguyễn.

    Ngay sau đó là một câu:
    — “Mai anh qua ký giấy nhận con. Không thì em gửi hết cho vợ anh, công ty anh, và cả bố mẹ anh.”

    Tôi bần thần.

    Tôi quay sang Thu, như người chết đuối bấu víu:
    — Em… em giúp anh được không?

    Thu cầm ly nước, uống một ngụm, rồi nói nhẹ như không:
    — Em giúp rồi.

    Tôi không hiểu.

    Thu rút điện thoại, mở ra một đoạn ghi âm. Giọng Trang trong đó the thé:
    — “Tôi chỉ cần tiền. Chồng chị mà không đưa, tôi phá nát hết.”

    Tôi chết lặng.

    Thu đã gặp Trang. Không đánh ghen. Không chửi bới. Cô ấy… thu thập chứng cứ.

    Thu nhìn tôi, giọng dửng dưng đến tàn nhẫn:
    — Mai anh qua nhận con đi. Nhưng từ giờ trở đi, mọi thứ của anh… không còn thuộc về anh nữa.

    Tôi rơi phịch xuống ghế.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra một sự thật:
    Một người phụ nữ không ầm ĩ… không phải vì họ không đau.

    Mà là vì họ đã đau đến mức không còn cần phải hét lên nữa.

    Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện gặp Trang. Cô ta mặc váy rộng, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn đầy chiến thắng. Đứa bé nằm trong nôi, thỉnh thoảng oe oe.

    Trang nhìn tôi, hất cằm:
    — Anh ký đi. Nhận con đàng hoàng.

    Tôi cầm bút mà như cầm dao. Tôi biết, nếu ký xong, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một ngả khác. Không còn đường quay lại như trước.

    Nhưng tôi cũng biết, tôi đã tự mình tạo ra ngả rẽ đó từ 5 năm trước.

    Ký xong, Trang lập tức chuyển sang giọng khác:
    — Tháng nào anh chuyển cho em 20 triệu. Em không cần anh ở đây, em chỉ cần anh đừng để mẹ con em thiếu thốn.

    Tôi bật cười cay đắng:
    — Em nói muốn danh phận mà?

    Trang nhún vai:
    — Danh phận là thứ để dọa anh thôi. Anh nghĩ em thật sự muốn làm vợ hai à? Em chỉ cần anh có trách nhiệm và có tiền.

    Tôi nhìn Trang, thấy rõ bản chất mình đã chọn: một mối quan hệ xây bằng bí mật, thì kết thúc cũng chỉ là trao đổi.

    Tôi về nhà. Thu đã dắt Bống đi học từ sớm. Trên bàn là một tờ giấy ghi lịch rõ ràng:

    • Thứ 2,4,6: tôi được đón Bống sau giờ học.

    • Thứ 3,5,7: Thu đón.

    • Chủ nhật: một tuần tôi, một tuần Thu.

    • Tài chính nuôi con: tôi chuyển cố định mỗi tháng.

    Rõ ràng, sòng phẳng, không thừa một chữ cảm xúc.

    Tôi gọi cho Thu:
    — Em chuẩn bị hết rồi sao?

    Thu đáp:
    — Ừ. Em chỉ làm những thứ cần làm.

    Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
    — Em… không tiếc hả?

    Ở đầu dây bên kia, Thu im lặng vài giây. Rồi cô ấy nói:
    — Em từng tiếc. Nhưng em hết rồi.

    Câu nói đó còn đau hơn ngàn lần chửi mắng.

    Tôi đến công ty. Sếp gọi tôi lên phòng. Trên bàn là một bản in email nặc danh gửi cho phòng nhân sự: tố cáo tôi có quan hệ ngoài luồng với đối tác, kèm theo vài hình ảnh tôi và Trang đi cùng nhau.

    Tôi bủn rủn: “Trang làm.”

    Nhưng sếp lại nói:
    — Hoàng, bộ phận kiểm soát nội bộ đã kiểm tra. Em chuyển tiền cho đối tác qua tài khoản cá nhân, có dấu hiệu vi phạm quy định. Em tạm nghỉ để công ty xử lý.

    Tôi ngồi thụp xuống. Tôi không chỉ mất gia đình.

    Tôi còn có nguy cơ mất sự nghiệp.

    Tối đó, Trang gọi:
    — Anh thấy chưa? Tôi bảo rồi. Đừng để tôi phải làm lớn chuyện.

    Tôi gằn giọng:
    — Mày điên à? Mày hủy hết đời tao rồi.

    Trang cười:
    — Anh hủy đời anh từ lúc anh chọn em.

    Cúp máy, tôi thấy đầu óc trống rỗng.

    Tôi chạy đến nhà bố mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe:
    — Sao con lại làm vậy hả Hoàng? Con bé Thu nó hiền quá, nó không nói nhưng nó đau lắm đó!

    Tôi định phản bác, nhưng không còn sức.

    Vài ngày sau, Thu gửi tin nhắn:
    — Em đã nộp đơn ly hôn. Tòa hẹn hòa giải tuần sau. Anh đến đúng giờ.

    Không xin lỗi. Không trách. Không năn nỉ.

    Sự lạnh lùng của Thu làm tôi phát điên. Tôi muốn cô ấy gào lên, đập đồ, tát tôi một cái cũng được. Ít ra như vậy còn chứng tỏ cô ấy còn yêu.

    Nhưng không.

    Ngày ra tòa, Thu mặc áo sơ mi trắng, quần đen, giống hệt một giáo viên đi họp phụ huynh. Cô ấy ký giấy nhanh gọn, không run.

    Tôi nhìn bàn tay đó, từng nấu cơm, từng giặt đồ cho tôi. Bàn tay đó giờ ký chấm dứt cuộc hôn nhân như ký một bài kiểm tra.

    Khi bước ra khỏi tòa, tôi gọi:
    — Thu…

    Cô ấy quay lại, lần đầu tiên ánh mắt hơi mềm đi. Nhưng chỉ thoáng qua.

    Thu nói:
    — Anh đừng ghét em. Em không tàn nhẫn. Em chỉ không còn ngu nữa thôi.

    Câu đó như một nhát dao cuối cùng.

    Tôi đứng giữa sân tòa, trời nắng gắt, mà lạnh đến tận xương.

    5 năm tôi nghĩ Thu không biết.
    5 năm tôi nghĩ Thu không làm ầm lên vì Thu yếu.
    Nhưng cuối cùng, người bị dồn đến chân tường lại là tôi.

    Tôi có con trai mới sinh.
    Nhưng tôi không có gia đình.

    Tôi có tự do.
    Nhưng tôi không còn ai đợi tôi về ăn cơm nữa.

    Và đó là cái giá của kẻ phản bội.

  • Agribank phát cảnh báo tới tất cả người dùng –

    Mới đây, Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank) đã phát đi cảnh báo khẩn về hàng loạt chiêu trò lừa đảo tinh vi nhằm chiếm đoạt tài sản của khách hàng trên không gian mạng.

    Một trong những thủ đoạn phổ biến hiện nay là mạo danh tuyển dụng Agribank. Các đối tượng lập các trang mạng xã hội, nhóm tuyển dụng, sử dụng hình ảnh, logo và thông tin của ngân hàng để tạo lòng tin. Sau đó, chúng nhắn tin hoặc gọi điện mời phỏng vấn trực tuyến, yêu cầu người tham gia nộp “phí đặt cọc”, “phí hồ sơ”, hoặc chuyển tiền để tham gia các “dự án nội bộ”.

    Trước tình trạng này, Agribank đã công bố danh sách các fanpage và nhóm Facebook giả mạo liên quan đến tuyển dụng, đồng thời khẳng định ngân hàng không có bất kỳ trang hay nhóm mạng xã hội chính thức nào về công tác tuyển dụng. Mọi thông tin chính thống đều được đăng tải trên các kênh truyền thông chính thức của Agribank.

    Agribank phát cảnh báo tới tất cả người dùng- Ảnh 1.

    Agribank đã công bố danh sách trang fanpage/group giả mạo về công tác tuyển dụng của Agribank trên Facebook.

    Không chỉ dừng lại ở việc mạo danh tuyển dụng, việc giả danh nhân viên ngân hàng cũng là kịch bản lừa đảo thường xuyên xảy ra. Kẻ gian tự xưng là nhân viên Agribank, liên hệ với khách hàng để thông báo “nợ quá hạn”, “nâng hạn mức thẻ tín dụng”, “mở khóa tài khoản” hoặc “kiểm tra giao dịch bất thường”. Sau khi tạo áp lực tâm lý, chúng dụ người dùng cung cấp mã OTP, mật khẩu, hoặc thông tin thẻ nhằm chiếm đoạt tiền trong tài khoản.

    Nghiêm trọng hơn, nhiều đối tượng còn giả mạo cơ quan chức năng như Công an hoặc Viện kiểm sát. Chúng gọi điện, thậm chí video call trong trang phục giả mạo, đe dọa nạn nhân “liên quan đến vụ án” hoặc tung tin “người thân bị bắt cóc” để buộc chuyển tiền.

    Bên cạnh đó, hình thức lừa đảo chuyển tiền quốc tế cũng đang gia tăng. Đối tượng tự xưng là doanh nhân, kỹ sư hoặc quân nhân ở nước ngoài, làm quen qua mạng xã hội, tạo lòng tin rồi thông báo “gửi quà hoặc tiền từ nước ngoài về Việt Nam”, sau đó yêu cầu người nhận nộp “phí hải quan” hoặc “lệ phí nhận quà” để chiếm đoạt tài sản.

    Từ các kịch bản nói trên, điểm chung của các vụ lừa đảo là dụ khách hàng chuyển tiền trực tiếp, cung cấp mã OTP, mật khẩu, số thẻ, mã CVV/CVC, hoặc truy cập đường link giả mạo, tải ứng dụng chứa mã độc để chiếm quyền kiểm soát điện thoại và tài khoản ngân hàng.

    Agribank khuyến cáo khách hàng tuyệt đối không truy cập các đường link lạ, không cài đặt ứng dụng từ nguồn không rõ ràng. Người dùng nên chỉ tải ứng dụng từ CH Play (Android) hoặc App Store (iOS) và kiểm tra kỹ lượt tải, đánh giá, nhà phát triển trước khi cài đặt. Đồng thời, khách hàng cần cảnh giác với các cuộc gọi, tin nhắn tự xưng là công an, viện kiểm sát hoặc nhân viên ngân hàng, và tuyệt đối không cung cấp mã OTP, mật khẩu, mã CVV/CVC trên thẻ, kể cả khi người yêu cầu xưng danh Agribank.

    Ngân hàng nhấn mạnh, Agribank chỉ cung cấp thông tin qua các kênh chính thức và không yêu cầu khách hàng cung cấp dữ liệu cá nhân qua điện thoại hoặc mạng xã hội.

    Khi cần hỗ trợ, khách hàng có thể liên hệ Trung tâm Chăm sóc và Hỗ trợ khách hàng Agribank qua số 1900 558818 hoặc 024 3205 3205. Trong trường hợp phát hiện hành vi có dấu hiệu lừa đảo, cần báo ngay cho cơ quan công an gần nhất để được hướng dẫn và xử lý kịp thời.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở…

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.

    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.

    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”

  • Giá xăng dầu hôm nay 24/3: Giá dầu thế giới giảm mạnh

    Giá dầu hôm nay 24/3/2026 ghi nhận trên thế giới quay đầu giảm mạnh gần 11%, sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết, Washington sẽ tạm dừng các cuộc tấn công nhằm vào hạ tầng năng lượng của Iran trong 5 ngày, mở ra kỳ vọng hạ nhiệt xung đột tại Trung Đông.

    Theo Reuters, kết thúc phiên giao dịch ngày 23/3, giá dầu Brent giảm 12,25 USD/thùng, tương đương 10,9%, xuống còn 99,94 USD/thùng; giá dầu WTI giảm 10,10 USD/thùng, tương đương 10,3%, xuống còn 88,13 USD/thùng.

    Diễn biến trên đánh dấu sự đảo chiều mạnh mẽ sau chuỗi tăng nóng kéo dài nhiều tuần, khi giá dầu Brent từng đóng cửa ở mức cao nhất kể từ tháng 7/2022. Mức biến động giá dầu trong các hợp đồng tương lai 30 ngày cũng tăng lên ngưỡng cao nhất kể từ tháng 4/2022, phản ánh tâm lý bất ổn của thị trường trước các yếu tố địa chính trị.

    Cùng xu hướng, giá xăng và dầu diesel kỳ hạn của Mỹ cũng giảm khoảng 10% sau khi chạm đỉnh cao nhất kể từ năm 2022 vào cuối tuần trước.

    Các chuyên gia phân tích ước tính, sản lượng dầu mỏ ở khu vực Trung Đông có thể giảm từ 7 đến 10 triệu thùng/ngày. Ông Fatih Birol, Giám đốc điều hành Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cho rằng, cuộc khủng hoảng ở Trung Đông hiện nay có mức độ nghiêm trọng vượt cả hai cú sốc dầu mỏ của thập niên 1970 cộng lại.

    Về phía Mỹ, Bộ trưởng Năng lượng Chris Wright cho biết, khả năng giải phóng thêm dầu từ Kho dự trữ dầu chiến lược để bình ổn thị trường là “rất thấp”. Trong khi đó, Thống đốc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) Stephen Miran nhận định, còn quá sớm để đánh giá tác động của cú sốc giá năng lượng đối với lạm phát, song vẫn ủng hộ xu hướng cắt giảm lãi suất nhằm hỗ trợ thị trường việc làm.

    Trên phạm vi toàn cầu, nhiều nền kinh tế lớn đang chịu sức ép từ giá năng lượng và bất ổn địa chính trị. Ngân hàng Trung ương Nhật Bản được cho là đang cân nhắc điều chỉnh chính sách tiền tệ, trong khi Ủy ban châu Âu ghi nhận niềm tin tiêu dùng khu vực đồng euro giảm xuống mức thấp nhất kể từ cuối năm 2023.

    Về thị trường trong nước, giá xăng dầu hôm nay 24/3/2026 trong nước tiếp tục duy trì mặt bằng giá sau kỳ điều chỉnh ngày 19/3 theo văn bản hỏa tốc của Bộ Công Thương.

    Xăng E5RON92 không cao hơn 27.177 đồng/lít.

    Xăng RON95-III không cao hơn 30.690 đồng/lít.

    Dầu diesel 0.05S không cao hơn 33.420 đồng/lít.

    Dầu hỏa không cao hơn 35.926 đồng/lít.

    Dầu mazut 180 CST 3.5S không cao hơn 22.189 đồng/kg.

    Giá xăng dầu chịu ảnh hưởng từ việc điều hành Quỹ Bình ổn giá xăng dầu. Cơ quan quản lý đã chi quỹ với mức 3.000 đồng/lít đối với xăng sinh học và xăng không chì, 4.000 đồng/lít đối với dầu diesel, 3.000 đồng/lít đối với dầu hỏa và 3.000 đồng/kg đối với dầu mazut.

  • Giá vàng thế giới lại rơi thẳng đứng, Nhà đầu tư ‘tháo chạy’, giá vàng sẽ ra sao?

    Mới đây Tạp chí Tri thức có đăng tải bài viết: “Giá vàng thế giới lại rơi thẳng đứng” với nội dung như sau: Giá vàng thế giới tiếp tục giảm sâu, khi đồng USD mạnh lên và Iran liên tục đưa ra các lời đe dọa khiến tình hình chiến sự càng trở nên leo thang.

    Trong phiên giao dịch đang diễn ra tại thị trường châu Á, giá vàng thế giới giao ngay giảm tiếp 137 USD xuống 4.355 USD/ounce, mức giá thấp nhất trong 3 tháng qua. Hợp đồng vàng tương lai giao tháng 6 cũng giảm đến 108,9 USD xuống 4.465 USD/ounce.

    Trước đó trong đầu phiên, giá vàng chủ yếu giao dịch trên mốc 4.530 USD/ounce, tuy nhiên kim quý nhanh chóng giảm mạnh, tuột khỏi các mốc 4.500 USD rồi 4.400 USD/ounce.

    Vào cuối tuần trước, giá kim loại quý cũng đã đánh mất một nửa mức hồi phục trước đó rồi thiết lập đáy tuần tại 4.477 USD/ounce, sau đó đóng cửa tuần trong trạng thái kém tích cực dưới mốc 4.500 USD/ounce.

     

     

    Đà giảm mạnh của giá vàng thời gian gần đây liên quan đến việc đồng USD mạnh lên. Cụ thể, đồng USD tiếp tục tăng thêm 0,2%, trong khi lợi suất trái phiếu kho bạc Mỹ kỳ hạn 10 năm hiện ở mức 4,38%, tăng 0,42% kể từ khi xung đột Mỹ – Israel và Iran bắt đầu.

    Về tình hình địa chính trị, Iran mới đây cho biết nước này sẽ tấn công hệ thống năng lượng và khử mặn của các nước láng giềng vùng Vịnh có liên quan đến Mỹ nếu Tổng thống Donald Trump thực hiện lời đe dọa đánh vào lưới điện của Iran trong vòng 48 giờ, qua đó dập tắt mọi hy vọng về việc cuộc chiến có thể sớm kết thúc, theo Reuters.

    Trước đó, ông Trump tuyên bố Iran có 48 giờ để mở lại eo biển Hormuz, trong bối cảnh gần như không có triển vọng về việc triển khai bảo vệ hải quân cho hoạt động vận tải biển.

    Trong khi đó, áp lực lạm phát gia tăng đã khiến thị trường từ bỏ kỳ vọng nới lỏng tiền tệ trên toàn cầu và chuyển sang định giá khả năng tăng lãi suất tại phần lớn các nền kinh tế phát triển. Thậm chí, giới đầu tư cho rằng Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) sẽ không cắt giảm 0,5% lãi suất trong năm nay, đồng thời dự báo bước đi tiếp theo của ngân hàng trung ương Mỹ có thể là tăng lãi suất.

    Sự thay đổi “diều hâu” này đã gây áp lực mạnh lên thị trường trái phiếu và đẩy lợi suất tăng cao, làm chi phí vay mượn tăng thêm đối với nhiều chính phủ, vốn đang chật vật với thâm hụt và nợ công.

    Tuần này, lịch thông tin vĩ mô khá thưa thớt. Thị trường nhiều khả năng sẽ chuyển trọng tâm sang diễn biến địa chính trị, đặc biệt là căng thẳng tại Trung Đông. Những dữ liệu đáng chú ý hiếm hoi trong tuần tới gồm chỉ số PMI sơ bộ tháng 3 do S&P Global công bố vào sáng thứ Ba, cùng báo cáo số đơn xin trợ cấp thất nghiệp hàng tuần của Mỹ được công bố vào thứ Năm.

    Tin tức mới

     

    Sáng nay báo Vietnamnet đưa tin: “Giá vàng giảm vội vàng bắt đáy, lỗ ngay chục triệu đồng” với nội dung như sau:

    Sau khi lao dốc mạnh, giá vàng trong nước khiến nhiều nhà đầu tư cá nhân rơi vào cảnh “vừa mua xong đã lỗ”. Không ít người xem đây là cơ hội “bắt đáy”, nhưng càng mua, khoản lỗ càng phình to.

    Gần đây, giá vàng trong nước giảm nhanh khiến nhiều nhà đầu tư nhỏ lẻ rơi vào thế bị động. Không ít người có xu hướng xem mỗi nhịp giảm là một cơ hội để mua vào, với suy nghĩ thị trường chỉ điều chỉnh ngắn hạn trước khi tăng trở lại.

    Khi giá bật tăng nhẹ, niềm tin này càng được củng cố, khiến họ tiếp tục xuống tiền để bình quân giá. Mỗi quyết định mua đều đi kèm kỳ vọng giá sớm quay lại xu hướng tăng. Việc liên tục mua thêm khi xu hướng chưa được xác nhận khiến rủi ro tăng lên.

    Chị Hồng (một nhà đầu tư tại Hà Nội) quyết định xuống tiền mua vàng. Ngày 13/3, chị mua 1 lượng vàng nhẫn với giá 184,8 triệu đồng. Đến sáng 16/3, giá vàng nhẫn bán ra lùi xuống 182,6 triệu đồng, chị mua thêm 1 lượng. Ngày 18/3, chị tiếp tục mua thêm 1 lượng với giá 183 triệu đồng.

    Các phiên sau đó, giá vàng trong nước tiếp tục giảm theo giá thế giới, khiến chị càng sốt ruột. Tính theo giá vàng 169,1-172,1 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra) ngày 21/3, chị Hồng đang lỗ khoảng 32,1 triệu đồng. Trong trường hợp bán lại cho cửa hàng theo giá mua vào, số tiền thu về còn khoảng 507,3 triệu đồng, nâng mức lỗ lên khoảng 43,1 triệu đồng. Chị Hồng đang phân vân không biết có nên mua thêm hay dừng lại.

     

    Nhiều nhà đầu tư lỗ nặng khi mua vàng. Ảnh: Thạch Thảo

     

    Nhiều nhà đầu tư lỗ nặng khi mua vàng. Ảnh: Thạch Thảo

    Tương tự, anh Minh (Cầu Giấy, Hà Nội) mua 2 lượng vàng nhẫn với giá khoảng 186,5 triệu đồng/lượng vào ngày 11/3. Với giá bán ra ngày 21/3, giá trị số vàng này còn khoảng 344,2 triệu đồng, tương ứng mức lỗ khoảng 28,8 triệu đồng. Nếu bán ra theo giá mua vào của doanh nghiệp, khoản lỗ có thể lên tới khoảng 34,8 triệu đồng.

    Anh Minh bỏ tiền mua với niềm tin thị trường sẽ tiếp tục tăng và lo sợ bỏ lỡ cơ hội khi giá vàng tăng nhanh như thời gian trước. Vừa mua xong đã lỗ nặng khiến anh Minh không còn thiết tha theo dõi giá vàng. Nếu cần tiền gấp phải bán ra, anh Minh sẽ chịu khoản lỗ lớn.

    Trong khi đó, chị Tú (Hoàng Mai, Hà Nội) lại rơi vào thế khó vì không kịp chốt lời. Chị Tú mua vàng ở vùng giá khoảng 170 triệu đồng/lượng. Khi giá lên gần 190 triệu đồng/lượng, chị Tú không bán mà tiếp tục nắm giữ với kỳ vọng giá còn tăng cao hơn.

    Tuy nhiên, giá vàng nhanh chóng giảm về quanh mức 171 triệu đồng/lượng, khiến khoản lợi nhuận trước đó gần như không còn. Với 3 lượng vàng đang nắm giữ, nếu bán ra lúc này, chị Tú có thể bị lỗ nhẹ. Chị Tú lo lắng có thể phải chờ khá lâu mới có thể chốt lời.

    Cân nhắc đầu tư vàng

    Ông Nguyễn Mạnh Cường (chuyên viên tư vấn tài chính cá nhân) cho rằng nhiều nhà đầu tư cá nhân bị cuốn vào tâm lý bắt đáy hoặc sợ bỏ lỡ cơ hội. Những nhịp biến động lớn thường xuất hiện khi tâm lý đám đông lấn át phân tích tỉnh táo. Nhà đầu tư xuống tiền nhưng không đặt ra ngưỡng rủi ro cụ thể, cũng không chuẩn bị cho kịch bản giá giảm sâu hơn dự kiến.

    Nhà đầu tư không chỉ đối mặt với rủi ro do giá giảm mà còn chịu áp lực từ chênh lệch giá mua vào – bán ra. Khoảng chênh này càng lớn, họ càng dễ lỗ ngay khi vừa giao dịch. Khi thị trường đảo chiều nhanh, mức lỗ càng lớn.

    Sai lầm lớn nhất không nằm ở việc mua vàng, mà ở cách mua. Nếu dồn vốn vào vùng giá cao, nhà đầu tư sẽ mất dư địa xử lý khi thị trường đảo chiều. Nếu liên tục bình quân giá khi xu hướng chưa xác nhận, rủi ro sẽ chồng thêm rủi ro.

    Vàng chỉ phát huy vai trò phòng thủ khi người nắm giữ có tầm nhìn dài hạn và kế hoạch phân bổ vốn hợp lý. Ngược lại, nếu tham gia với kỳ vọng lướt sóng, vàng cũng có thể trở thành khoản đầu tư gây thua lỗ nặng.

    Chuyên gia khuyến nghị nhà đầu tư cá nhân trước khi mua cần xác định rõ mục tiêu đầu tư là tích trữ dài hạn hay lướt sóng, từ đó xây dựng chiến lược vốn và kịch bản xử lý khi giá đi ngược kỳ vọng. Việc đặt sẵn ngưỡng chốt lời và cắt lỗ là cần thiết để tránh bị cuốn theo tâm lý thị trường.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về

    Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra: tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng….Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng.

    Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà ghé sạp rau quen, mua dăm ba thứ rồi về sớm để kịp nấu bữa trưa cho gia đình. Thế nhưng hôm ấy, bà đi mà không trở về.

    Đến trưa, cơm đã sẵn nhưng không thấy mẹ đâu. Hai đứa con khi ấy còn nhỏ cứ chạy ra ngõ nhìn ngó rồi lại chạy vào hỏi ba: “Sao mẹ lâu thế hả ba?” Ông Nam — chồng bà Hằng — ban đầu còn bình thản, nghĩ chắc vợ gặp người quen nên nán lại. Nhưng đến chiều, khi bóng nắng nhạt dần mà bà vẫn không xuất hiện, lòng ông bắt đầu nóng như lửa đốt.

    Điện thoại của bà để ở nhà. Người ngoài chợ bảo buổi sáng có thấy bà ghé mua ít rau, rồi đạp xe đi hướng khác với thường ngày. Không ai thấy bà sau đó nữa.

    Ba ngày đầu, cả nhà chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi. Đến ngày thứ bảy, công an vào cuộc. Xe đạp của bà được tìm thấy bên một bờ kênh cách nhà gần 20 km. Không dấu hiệu vật lộn, không giấy tờ, cũng không một manh mối. Như thể bà Hằng bốc hơi khỏi thế gian.

    Tin đồn nổi lên: nào là tai nạn, bị kẻ xấu bắt cóc, bỏ nhà ra đi… Người ta bảo đủ thứ, nhưng không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra. Ông Nam vừa tìm vừa hy vọng, nhưng mỗi ngày trôi qua lại thêm phần tuyệt vọng. Hai đứa trẻ lớn lên trong nỗi ám ảnh và trống trải: “Sao mẹ không về? Sao mẹ không nói gì?”

    Thời gian lặng lẽ trôi. Gia đình dần học cách sống tiếp, nhưng không ai thực sự nguôi được nỗi mất mát. Cho đến một buổi chiều năm thứ 11, khi con gái bà — nay đã thành thiếu nữ — mở chiếc rương gỗ cũ của mẹ để tìm vài món đồ lưu niệm. Trong đó, cô phát hiện một phong bì đã ngả màu, bên trong là một tập giấy được xếp gọn cùng chiếc vòng tay bạc mà bà luôn nâng niu.

    Khi những hàng chữ đầu tiên hiện ra — nét chữ của mẹ — trái tim cô như thắt lại.

    Sự thật bắt đầu hé lộ… nhưng hoàn toàn khác với mọi giả định bấy lâu…

    Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng.

    Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà ghé sạp rau quen, mua dăm ba thứ rồi về sớm để kịp nấu bữa trưa cho gia đình. Thế nhưng hôm ấy, bà đi mà không trở về.

    Đến trưa, cơm đã sẵn nhưng không thấy mẹ đâu. Hai đứa con khi ấy còn nhỏ cứ chạy ra ngõ nhìn ngó rồi lại chạy vào hỏi ba: “Sao mẹ lâu thế hả ba?” Ông Nam — chồng bà Hằng — ban đầu còn bình thản, nghĩ chắc vợ gặp người quen nên nán lại. Nhưng đến chiều, khi bóng nắng nhạt dần mà bà vẫn không xuất hiện, lòng ông bắt đầu nóng như lửa đốt.

    Điện thoại của bà để ở nhà. Người ngoài chợ bảo buổi sáng có thấy bà ghé mua ít rau, rồi đạp xe đi hướng khác với thường ngày. Không ai thấy bà sau đó nữa.

    Ba ngày đầu, cả nhà chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi. Đến ngày thứ bảy, công an vào cuộc. Xe đạp của bà được tìm thấy bên một bờ kênh cách nhà gần 20 km. Không dấu hiệu vật lộn, không giấy tờ, cũng không một manh mối. Như thể bà Hằng bốc hơi khỏi thế gian.

    Tin đồn nổi lên: nào là tai nạn, bị kẻ xấu bắt cóc, bỏ nhà ra đi… Người ta bảo đủ thứ, nhưng không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra. Ông Nam vừa tìm vừa hy vọng, nhưng mỗi ngày trôi qua lại thêm phần tuyệt vọng. Hai đứa trẻ lớn lên trong nỗi ám ảnh và trống trải: “Sao mẹ không về? Sao mẹ không nói gì?”

    Thời gian lặng lẽ trôi. Gia đình dần học cách sống tiếp, nhưng không ai thực sự nguôi được nỗi mất mát. Cho đến một buổi chiều năm thứ 11, khi con gái bà — nay đã thành thiếu nữ — mở chiếc rương gỗ cũ của mẹ để tìm vài món đồ lưu niệm. Trong đó, cô phát hiện một phong bì đã ngả màu, bên trong là một tập giấy được xếp gọn cùng chiếc vòng tay bạc mà bà luôn nâng niu.

    Khi những hàng chữ đầu tiên hiện ra — nét chữ của mẹ — trái tim cô như thắt lại.

    Sự thật bắt đầu hé lộ… nhưng hoàn toàn khác với mọi giả định bấy lâu.

    Ngày hôm ấy, khi mở phong bì, tay Trang run lẩy bẩy. Cô gọi ba và anh trai vào. Ba người ngồi sát bên nhau trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tập giấy hóa ra là những trang nhật ký được viết trong nhiều tháng trước khi mẹ biến mất.

    Nét chữ của mẹ vẫn vậy: mềm mại, chỉn chu, đôi lúc hơi run khi bà xúc động. Nhưng nội dung… lại khiến cả nhà chết lặng.

    “Nếu một ngày nào đó tôi phải rời đi, mong các con hiểu rằng mẹ chưa bao giờ muốn điều đó. Mẹ chỉ… không còn lựa chọn.”

    Những dòng chữ như đánh mạnh vào ngực. Không còn lựa chọn? Tại sao? Trang lật tiếp.

    Hóa ra, suốt gần một năm trước khi mất tích, bà Hằng đã âm thầm mang bệnh. Bệnh tình không rõ ràng, chỉ là những cơn đau lạ, những lần ngất giữa chợ. Bà đi khám một mình vì sợ làm gia đình lo. Trong nhật ký, bà kể bác sĩ nghi ngờ bà mắc một bệnh hiểm nghèo hiếm gặp, cần điều trị lâu dài và tốn kém, cơ hội cũng không nhiều. Nhưng bà không dám nói.

    Bà viết:
    “Các con còn nhỏ. Nhà mình còn nợ. Tôi không thể là gánh nặng. Nếu tôi nằm xuống, họ sẽ khổ hơn. Tôi phải tìm một cách khác.”

    Đọc được đến đó, ông Nam bật khóc như chưa từng khóc bao giờ. Suốt 11 năm, ông trách bản thân, trách cả số phận, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ vợ mình đã giữ nỗi đau ấy một mình. Ông không biết bà đã chịu đựng thế nào.

    Rồi đến đoạn khiến cả nhà sững sờ:

    “Tôi gặp một nhóm thiện nguyện ở ngoại tỉnh. Họ nói có thể giúp tôi điều trị, nhưng phải rời đi trong bí mật vì đó là chương trình dành cho các bệnh nhân đặc biệt. Họ sợ việc công bố sẽ làm quá tải bệnh viện. Họ yêu cầu tôi không liên lạc trong thời gian điều trị. Tôi biết điều này thật điên rồ, nhưng tôi muốn sống… vì các con.”

    Những dòng cuối cùng viết trước ngày bà đến chợ:

    “Mai tôi lên đường. Tôi hứa sẽ quay lại. Tôi hứa.”

    Cả gia đình chết lặng.
    Không bắt cóc.
    Không bỏ trốn.
    Không điều bí ẩn.

    Chỉ là một người mẹ… cố gắng sống, nhưng không muốn ai đau vì mình.

    Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó:

    Nếu bà đi điều trị… tại sao 11 năm rồi không về?

    Tại sao không một thông tin nào được gửi về nhà?

    Trong phong bì còn một tờ giấy nữa — địa chỉ một trại điều dưỡng nhỏ ở một tỉnh miền Trung.

    Ông Nam đứng dậy, tay siết tờ giấy đến nhàu nát:
    “Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ.”

    Ba cha con lên đường ngay trong đêm. Quãng đường dài khiến ai cũng mệt lả, nhưng không ai ngủ nổi. Cảm xúc hỗn độn: hy vọng, hoang mang, sợ hãi — xen lẫn niềm vui mỏng manh rằng có thể mẹ vẫn còn sống.

    Trại điều dưỡng nằm nép mình bên sườn đồi. Một nơi cũ kỹ nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Khi gia đình đến, người quản lý — một phụ nữ ngoài năm mươi — nhìn địa chỉ trên tờ giấy và khẽ gật đầu.

    “Vâng… chúng tôi từng tiếp nhận một bệnh nhân tên Hằng.”

    Câu nói ấy khiến cả ba người như nghẹt thở.

    Người quản lý kể: Bà Hằng được đưa đến đây bởi một tổ chức y tế từ thiện. Bà nhập viện trong tình trạng rất yếu. Nhưng quan trọng hơn — và đau lòng hơn — là sau thời gian điều trị, bà bị di chứng mất trí nhớ tạm thời do phản ứng thuốc và biến chứng bệnh.

    Bà tỉnh lại nhưng không nhớ gia đình ở đâu. Không nhớ địa chỉ, không nhớ số điện thoại. Cũng không có giấy tờ tùy thân mang theo vì lúc rời nhà bà chỉ mang ví vài thứ lặt vặt. Những người tại trại điều dưỡng cố tìm thông tin nhưng không được — bà chỉ nhớ tên các con và chồng, nhưng không nhớ họ, không nhớ nơi sống.

    Trong suốt nhiều năm, bà sống như một người bình phục chậm, làm công việc nhẹ trong khu điều dưỡng, giúp chăm sóc vườn cây. Ai hỏi cũng chỉ biết bà là “cô Hằng được đưa đến đây bằng từ thiện một lần lâu rồi.”

    Trang òa khóc ngay khi nghe đến đó. Ông Nam chỉ im lặng, hai bàn tay run không ngừng.

    Người quản lý dẫn họ ra khu vườn nhỏ phía sau. Và ở đó — dưới tán cây sứ trắng — một người phụ nữ đang tưới nước.

    Mái tóc đã bạc nhiều. Dáng người gầy hơn trước.
    Nhưng… là mẹ.

    Trang bật khóc chạy đến: “Mẹ ơi!”

    Người phụ nữ giật mình, quay lại. Ánh mắt bà bối rối, xa lạ… rồi bất giác rung lên. Bà nhìn Trang, nhìn ông Nam, nhìn người con trai — từng gương mặt, từng ánh mắt.

    Có điều gì đó trong bà chuyển động.

    Một phút.
    Rồi hai phút.
    Rồi bà thì thầm, giọng run như gió thoảng:

    “Trang… Minh…? Anh Nam…?”

    Khoảnh khắc ấy, cả gia đình ôm chầm lấy nhau. Những năm tháng đau đớn, lạc lối, nuối tiếc như vỡ òa thành tiếng khóc.

    Bà Hằng chưa nhớ lại hoàn toàn mọi thứ, nhưng ký ức về con, về gia đình… bắt đầu trở về từng chút một. Trong những ngày sau đó, cả nhà ở lại trại điều dưỡng, cùng bà trị liệu và hồi phục trí nhớ.

    Một buổi tối, khi cả nhà ngồi cạnh nhau, bà Hằng nắm tay chồng, giọng nghẹn:

    “Em xin lỗi… Vì đã để mọi người chờ lâu như vậy.”

    Ông Nam chỉ lắc đầu, chạm nhẹ vào bàn tay gầy yếu của vợ:

    “Em về được là đủ rồi. Tất cả những năm qua… anh không trách gì em cả.”

    Ngoài hiên, gió chiều thổi qua vườn sứ. Hương hoa nhẹ như một lời hồi sinh.

    Sau 11 năm lưu lạc, cuối cùng, người mẹ đã trở về.

    Một câu chuyện không có phép màu, nhưng có điều kỳ diệu duy nhất mà đời thực có thể mang lại: tình yêu gia đình — thứ sợi dây dù bị kéo căng đến đâu cũng không bao giờ đứt.

  • Si;;nh con xong bị hỏi bố đứa bé đâu? Tôi vừa mở miệng đã nói anh ấy ch///ết rồi. Bác sĩ nam nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi gỡ khẩu trang ra: Thế tôi là m//a à?

    Khi tiếng khóc đầu tiên của con vang lên trong phòng sinh, tôi bật khóc theo. Không phải vì đa//u, mà vì cuối cùng tôi cũng đã vượt qua được thời khắc mà tôi từng nghĩ mình không thể sống sót.

    Đ//ứa b//é được đặt lên ngự//c tôi, nhỏ xíu, đ//ỏ hỏ//n, ướt đẫm. Tôi ru/n rẩ//y đưa tay chạm vào lưng con, cảm giác ấm nóng ấy khiến tim tôi thắt lại.

    Con đã đến rồi…

    Giây phút đó, tôi tin rằng mình đủ mạnh để đối mặt với mọi câu hỏi tiếp theo.

    Nhưng tôi đã lầm.

    Câu Hỏi Tưởng Chừng Vô Hại

    Sau khi tôi được chuyển sang phòng hồi sức, một nữ bác sĩ trung niên bước tới, cầm hồ sơ bệnh án.

    “Chúc mừng em nhé, mẹ tròn con vuông.”

    Bà mỉm cười rồi hỏi tiếp, giọng rất tự nhiên:

    “Thế bố cháu đâu rồi em? Gọi vào ký giấy khai sinh.”
    Tôi ch///ết lặng.

    Câu hỏi ấy… cuối cùng cũng đến.

    Tôi nhìn lên trần nhà, cố nuốt nước bọt. Trong đầu tôi thoáng hiện lên hàng trăm hình ảnh — những kỷ niệm cũ, những đêm khóc thầm, những lần tôi tự hỏi liệu mình có đang sa/i khi giữ đứ/a b/é này lại.

    Tôi khẽ mở miệng.

    “Anh ấy…”

    Tôi hít sâu.

    “Anh ấy ch///ết rồi.”

    Không khí trong phòng như đông cứng lại.

    Nữ bác sĩ khựng tay, nhìn tôi một lúc, ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên và thương cảm.

    “Chia buồn với em…” — bà nói nhỏ.

    Tôi nhắm mắt lại.

    Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ dừng ở đó.

    Nhưng đúng lúc ấy, một bác sĩ nam đang đứng ở cuối phòng bỗng dừng hẳn động tác.

    Ánh Nhìn Khiến Tôi Lạnh Sống Lưng

    Anh ta cao, mặc áo blouse trắng, khẩu trang che gần nửa khuôn mặt. Từ nãy đến giờ anh không nói gì, chỉ chăm chú xem các chỉ số máy móc.

    Nhưng khi tôi nói câu “anh ấy ch///ết rồi”, tôi cảm nhận rõ ràng… anh đang nhìn tôi.

    Không phải kiểu nhìn vô tình.

    Mà là nhìn chằm chằm.

    Tôi mở mắt ra.

    Ánh mắt ấy khiến tim tôi đập mạnh đến mức đ/au tứ/c ng//ực. Có gì đó rất quen… nhưng tôi không dám tin.
    Anh tiến lại gần giường bệnh.

    Không nói gì.

    Không hỏi gì.

    Chỉ đứng đó, nhìn tôi như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng vệ.

    Rồi, chậm rãi, anh đưa tay lên gỡ khẩu trang.

    Tôi đông cứng.

    Khuôn mặt ấy…

    Không thể nào…

    Anh khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:

    “Thế… tôi là m/a à?”…

    Cả thế giới trước mắt tôi sụp xuống trong một nhịp thở.

    Tôi nhìn anh.
    Không chớp mắt.
    Không thở nổi.

    Khuôn mặt đó…
    Là người đàn ông tôi đã tận tay ký giấy tử vong.
    Là người tôi đã đứng trước bàn thờ, đốt nhang, quỳ xuống mà khóc đến lả người.
    Là người tôi đã tự ép mình tin rằng: anh đã không còn trên đời này nữa.

    Tôi run rẩy, môi mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào.

    — “Không… không thể…”

    Bác sĩ nam nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt anh không còn giễu cợt, chỉ còn lại một nỗi gì đó rất sâu… rất mệt mỏi.

    Anh quay sang nữ bác sĩ trung niên:
    — “Bác sĩ cho tôi nói chuyện riêng với bệnh nhân một lát.”

    Bà ấy nhìn chúng tôi, hơi do dự, rồi gật đầu. Cánh cửa phòng khép lại. Không gian im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập loạn trong lồng ngực.

    Anh kéo ghế, ngồi xuống cạnh giường tôi.

    — “Em sinh rồi à…”
    Giọng anh khàn đi.
    — “Con… khỏe không?”

    Một giọt nước mắt trào ra, tôi quay mặt đi.
    — “Anh đừng hỏi nữa.”
    — “Anh đã chết rồi.”

    Anh cười khẽ. Một nụ cười đau hơn cả khóc.

    — “Anh biết.”
    — “Trong mắt em, trong giấy tờ pháp lý… anh chết thật rồi.”

    Tôi quay phắt lại:
    — “Vậy rốt cuộc là chuyện gì?!”
    — “Ngày đó… tai nạn… thi thể… giấy báo tử… em đã chôn anh rồi cơ mà!”

    Anh nhắm mắt lại.

    — “Tai nạn là thật.”
    — “Nhưng người chết hôm đó… không phải anh.”

    Tôi chết lặng.

    Anh kể, chậm rãi, từng câu như cắt vào da thịt tôi.

    Hôm đó anh bị thương rất nặng, hôn mê sâu. Trong lúc cấp cứu hỗn loạn, bệnh viện nhầm hồ sơ với một bệnh nhân vô danh khác — khuôn mặt biến dạng nặng hơn anh. Gia đình người kia không đến nhận. Còn tôi… tôi nhận nhầm.

    Khi anh tỉnh lại, anh đã được chuyển viện.
    Khi anh quay về… tôi đã ký giấy chấm dứt quan hệ, đã nhận tiền hỗ trợ, đã tự tay đưa anh xuống mồ.

    — “Anh tìm em.”
    — “Nhưng em đã dọn đi, đổi số, cắt đứt mọi liên lạc.”

    Giọng anh nghẹn lại.

    — “Anh nghĩ… em hận anh đến mức đó.”

    Tôi bật khóc nức nở.

    — “Không!”
    — “Em rời đi vì em mang thai!”
    — “Và vì em nghĩ… con không còn bố nữa rồi…”

    Anh sững người.

    — “Em nói gì?”

    Tôi quay sang ôm chặt đứa bé đang ngủ trên ngực mình.

    — “Con trai anh.”

    Không khí như ngừng thở.

    Anh đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của con. Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay tôi.

    — “Anh đã bỏ lỡ… tất cả rồi.”

    Tôi lắc đầu, nước mắt rơi không ngừng.

    — “Không.”
    — “Anh chỉ đến muộn.”

    Ngoài kia, hành lang bệnh viện vẫn vang tiếng bước chân vội vã. Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một người đã chết trong giấy tờ… vừa được sống lại lần thứ hai.

    Và tôi hiểu ra một điều đau đớn:

  • Thu nhập mỗi năm không dưới 1 tỷ, nhưng ngày Tết không dám biếu bố mẹ đồng nào mà để lo hết cho vợ con

    Thu nhập của tôi mỗi năm không dưới một tỷ đồng – con số là mơ ước của biết bao người. Nhưng cay đắng thay, trong suốt 5 năm hôn nhân, số tiền đó chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi hay cha mẹ tôi. Tất cả đều đổ vào lo cho cuộc sống của vợ con được đầy đủ nhất. Mỗi dịp Tết đến, nhìn bạn bè biếu bố mẹ tiền triệu, tôi lại ngậm ngùi cầm vài hộp bánh mứt về quê, vì mọi nguồn tài chính đều bị Lan thắt chặt dưới cái mác “lo cho tương lai của con”.

    Tôi đã nhẫn nhịn vì muốn giữ một mái ấm đủ đầy cho bé Bo. Nhưng năm nay, định mệnh đã giáng một đòn chí mạng xuống lòng kiên nhẫn cuối cùng của tôi. Chiều 27 Tết, tôi nhận được điện thoại từ anh trai ở quê. Giọng anh nghẹn lại: “Chiến ơi, mẹ yếu lắm rồi. Bác sĩ bảo có lẽ mẹ chỉ đợi được các con về ăn cái Tết cuối cùng thôi…”

    Tim tôi như có hàng nghìn mảnh sành đâm nát. Tôi lập tức về nhà, cố giữ bình tĩnh để nói chuyện với Lan. Tôi bảo cô ấy rằng năm nay gia đình sẽ không đi Thái Lan du lịch như dự định, mà cả nhà sẽ về quê sớm để ở bên mẹ. Tôi đã hy vọng một lời an ủi, một cái gật đầu cảm thông từ người phụ nữ đầu ấp tay gối.

    Nhưng không. Lan đang dở tay đắp mặt nạ, nghe xong liền bật dậy, giọng cao vút đầy mỉa mai: “Anh buồn cười nhỉ? Vé máy bay đặt rồi, khách sạn 5 sao đặt rồi. Giờ anh bảo em về cái ‘ổ chuột’ dưới quê ấy để hít khói bếp với dọn phân bò à? Em có điên đâu mà hành hạ bản thân và con như thế! Anh thích hiếu thảo thì tự đi một mình đi!”

    Câu nói “cái ổ chuột” chạm vào lòng tự tôn và nỗi đau tận cùng của tôi. Bố mẹ tôi đã tần tảo nuôi tôi khôn lớn, học hành thành đạt để tôi có mức lương tiền tỷ hôm nay. Cái nhà ở quê tuy cũ nhưng là nơi chứa đựng cả tuổi thơ và sự hy sinh của họ. Vậy mà trong mắt người vợ tôi hết mực cưng chiều, nó chỉ là một nơi bẩn thỉu.

    “Lan này, đó là mẹ anh. Bà đang hấp hối. Em là con dâu, sao em có thể thốt ra những lời độc ác như vậy?” – Tôi gằn giọng, đôi tay run rẩy. Lan cười khẩy, ném tờ tạp chí xuống bàn: “Mẹ anh chứ có phải mẹ tôi đâu? Với lại, người sắp chết thì biết gì nữa mà về? Đừng có mang cái đạo đức giả ấy ra đây áp đặt tôi.”

    Khoảnh khắc đó, tôi nhìn Lan như một người xa lạ. Sự xinh đẹp, sang trọng kia chỉ là cái vỏ bọc cho một tâm hồn cằn cỗi và ích kỷ. Tôi không nói thêm một lời nào nữa. Tôi lẳng lặng vào phòng làm việc, lấy một tờ giấy trắng. Những nét bút dứt khoát in hằn lên mặt giấy: ĐƠN PHƯƠNG LY HÔN.

    Tôi ký tên, để tờ đơn ngay ngắn trên bàn trang điểm của cô ấy. Tôi vào phòng bế bé Bo đang ngủ say, xách chiếc vali đã soạn sẵn những vật dụng cần thiết nhất.

    Tôi dắt con ra khỏi căn chung cư cao cấp ngay trong đêm và tự lái xe chở con về quê. Tiếng gió rít qua cửa kính xe như tiếng lòng tôi đang tan nát, nhưng lại nhẹ nhõm đến lạ lùng.Về đến quê, nhìn dáng mẹ gầy rộc trên giường bệnh, đôi mắt mờ đục của bà bỗng sáng lên khi thấy tôi bế cháu nội vào. Bà thào thào: “Lan không về được hả con? Thôi không sao, nó bận thì thôi, con về là mẹ vui rồi…”

    Lòng tôi đau như thắt lại. Đến tận lúc cận kề cái chết, mẹ vẫn bao dung cho người con dâu chưa bao giờ coi bà là người thân. Sáng mùng 1, mùng 2, rồi mùng 3 Tết, điện thoại tôi rung lên liên hồi. Là Lan. Cô ấy gọi hàng trăm cuộc, nhắn tin chửi rủa có, cầu xin có, dọa dẫm có. Cô ấy gào thét trong tin nhắn rằng không có thẻ tín dụng của tôi, cô ấy không thể trả tiền khách sạn, không thể mua sắm, và bạn bè đang cười nhạo cô ấy. Tôi nhìn màn hình điện thoại, rồi lẳng lặng nhấn nút chặn.

    Những ngày Tết đó, tôi dành trọn vẹn để nắm tay mẹ, kể cho bà nghe về những ngày đầu tôi lên thành phố lập nghiệp, cho bé Bo đọc thơ cho bà nghe. Không có những bữa tiệc xa hoa, không có tiếng nhạc xập xình, chỉ có mùi nhang trầm ấm áp và tình thâm sâu nặng. Tôi biết, sau kỳ nghỉ này, tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến pháp lý căng thẳng để giành quyền nuôi con. Tôi biết bé Bo sẽ chịu nhiều thiệt thòi khi gia đình tan vỡ. Nhưng tôi thà để con lớn lên trong sự thiếu hụt của một người mẹ ích kỷ, còn hơn để con học theo lối sống vô ơn, coi rẻ nguồn cội.

    Một người vợ có thể cùng ta hưởng vinh hoa phú quý nhưng lại quay lưng khi ta đau đớn nhất, một người con dâu có thể coi thường nơi ta sinh ra, thì người đó không xứng đáng có mặt trong cuộc đời của cha con tôi nữa.

    Chiều mùng 3, nắng nhạt dần trên cánh đồng trước nhà. Tôi ngồi bên hiên, nhìn con trai đang lẫm chẫm chạy trên sân gạch sờn cũ, lòng nhẹ bẫng. Có những sự đổ vỡ là cần thiết để ta tìm lại đúng giá trị của hai chữ “Gia đình”. Đồng tiền tỷ tôi kiếm được, từ nay sẽ được dùng để báo hiếu bố mẹ và dạy dỗ con nên người – một người có trái tim, thay vì chỉ có túi tiền đầy ắp nhưng tâm hồn rỗng tuếch.