Danh mục: Chưa phân loại

  • Đợt này, vợ tôi đang ở c::ữ, tôi được bạn giới thiệu một cô gái. Cô ấy chưa có chồng, đang muốn tìm một người sẵn sàng ch;u c;ấp kinh tế. Thế rồi chúng tôi đến với nhau, lúc nào ,, tôi sẽ gọi cô ấy đến nhà ngh;;;:ỉ.

    Đợt này, vợ tôi đang ở c::ữ, tôi được bạn giới thiệu một cô gái. Cô ấy chưa có chồng, đang muốn tìm một người sẵn sàng ch;u c;ấp kinh tế. Thế rồi chúng tôi đến với nhau, lúc nào ,, tôi sẽ gọi cô ấy đến nhà ngh;;;:ỉ.

    Tôi cứ nghĩ vợ mình không hề biết chuyện này. Bởi 3 tuần nay, mọi chuyện vẫn trót lọt, vợ tôi cũng không có biểu hiện gì khác ngày thường.
    Tôi vẫn chưa rời khỏi nhà nghỉ để về nhà đối diện với vợ. Thật sự từ trước đến giờ, tôi luôn cho rằng mình thông minh, có thể qua mặt cô ấy. Thế nhưng đến lúc này tôi mới hiểu, cô ấy chỉ là nhắm mắt cho qua mà thôi.

    Chúng tôi kết hôn mới được 3 năm, cuộc sống cũng chẳng có gì áp lực. Sau khi cưới, vợ sinh cho tôi một cặp song sinh cả trai cả gái. Bây giờ các con mới được 8 tháng, đi trẻ thì chưa ai trông, mà thuê người giúp việc thì không yên tâm chút nào. Vì thế, tôi thuyết phục vợ ở nhà chăm con. Các con vừa có tình cảm của mẹ, bản thân tôi cũng yên tâm kiếm tiền.
    Ở nhà quá lâu nên vợ tôi có phần bệ rạc. Trước đây mỗi lần ra ngoài, cô ấy lại quần là áo lượt, ăn mặc sang chảnh. Còn bây giờ, tóc tai rối bù, quần áo thì nhăn nhúm. Tôi là chồng, không thể tránh khỏi việc chán chường.
    Đang chuẩn bị gần gũi với nhân tình thì vợ gọi, vừa rón rén ra ngoài mở cửa thì thấy em để lại món đồ vật lạ thường này - Hình 1
    Đợt này, tôi được bạn giới thiệu một cô gái. Cô ấy chưa có chồng, đang muốn tìm một người sẵn sàng chu cấp kinh tế. Thế rồi chúng tôi đến với nhau, lúc nào muốn, tôi sẽ gọi cô ấy đến nhà nghỉ. Bù lại, mỗi tháng, tôi sẽ đưa cô ấy 6 triệu làm phí quen nhau.
    Tôi cứ nghĩ vợ mình không hề biết chuyện này. Bởi 3 tuần nay, mọi chuyện vẫn trót lọt, vợ tôi cũng không có biểu hiện gì khác ngày thường. Vậy mà tối hôm qua, khi tôi vừa gọi người tình đến thì thấy vợ nhắn tin: “Anh mở cửa đi, em có thứ đặt ở ngoài”.
    Tôi chột dạ, rón rén ra mở cửa thì ngỡ ngàng thấy chiếc bao cao su vợ đặt bên ngoài. Đúng lúc ấy, một tin nhắn khác lại tới: “Đừng nói gì cả, em xem như mình chưa biết gì, chúc anh vui vẻ”.
    Vợ đã nói vậy, làm sao tôi có thể vui được đây? Tôi gọi người tình và nói đừng tới, còn mình thì nằm trong nhà nghỉ nghĩ cách làm lành với vợ. Thú thật với mọi người, tôi rôi quá, không biết phải làm sao cho vợ nguôi giận. Mọi người cho tôi xin lời khuyên được không?

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Đưa vợ vào tr/ại tâ//m th//ần để… cưới vợ hai ..

    Đưa vợ vào tr/ại tâ//m th//ần để… cưới vợ hai ..

    Sống với nhau ngót 20 năm, con cái đủ cả nếp lẫn tẻ, thế nhưng người đàn ông ấy vẫn nhẫn tâm đưa vợ vào trại tâm thần rồi bỏ mặc không quan tâm chăm sóc và ngang nhiên tuyên bố cưới vợ hai.

    Cụ Nguyễn Thị Đông - mẹ chị Sinh khóc thương con gái…

    Cụ Nguyễn Thị Đông – mẹ chị Sinh khóc thương con gái…

    Bất chấp đạo lý

    Mấy ngày nay, người dân xã Tản Hồng (Ba Vì, Hà Nội) xôn xao về một đám cưới sắp diễn ra. Với dân Tản Hồng thì đây là đám cưới đặc biệt bởi đằng trai, tức anh Khổng Tiến Thịnh (còn gọi là Tuấn), trú tại cụm 5 thôn La Phẩm, Tản Hồng, Ba Vì, vốn đang sống có hôn thú với chị Lê Thị Sinh (tên thường gọi là Năm). Ông Lê Ngọc Đức – Phó Chủ tịch xã Tản Hồng thừa nhận: “Chúng tôi nắm được thông tin việc anh Thịnh vi phạm Luật Hôn nhân và Gia đình, vi phạm chế độ 1 vợ 1 chồng, cụ thể là chuẩn bị làm đám cưới với cô Lê Thị Tuyên trú tại cụm 7 thôn La Phẩm trong khi anh ta vẫn đang có vợ. Do đó UBND xã đã gọi anh Thịnh lên lập biên bản và nhắc nhở, giáo dục, nhưng ông ta bỏ ngoài tai. Thậm chí ngay trong buổi làm việc, khi cán bộ đang phân tích phải trái thì ông Thịnh đùng đùng bỏ về và tuyên bố… vẫn lấy vợ mới bình thường.

    Cách đây 20 năm, anh Thịnh và chị Sinh đến với nhau bằng một đám cưới giản dị nhưng ấm áp. Ngày ấy, dù hoàn cảnh còn nghèo khó, nhưng vợ chồng biết bảo ban nhau, đặc biệt là chị Sinh vốn là người đảm đang tháo vát, biết buôn bán chạy chợ nên chẳng mấy chốc hai vợ chồng đã có của ăn của để, mua được đất, xây được nhà. Nhưng gần đây chị Sinh bỗng có biểu hiện của người tâm thần. Mặc dù đã được chạy chữa nhiều nơi, nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Chị Lê Thị Trúc (chị gái của chị Sinh) cho biết: “Sau khi thấy em tôi chữa mãi không khỏi, tháng 5-2013 chú Thịnh đã gửi cô ấy vào trại tâm thần Thụy An, Ba Vì và bỏ mặc suốt từ đó đến nay không quan tâm chăm sóc. Thậm chí khi thấy chúng tôi thương em gái muốn đưa về nuôi dưỡng thì chú ấy làm đơn gửi luôn cho trại tuyên bố, nếu không được phép của chú ấy thì không ai có quyền đưa cô Sinh về. Từ khi em tôi bị đưa vào trại, chú ấy ở nhà quan hệ với cô Tuyên cùng thôn và cả 2 quyết định làm đám cưới.

    Phép vua thua… lệ nhà?

    Mẹ đẻ chị Sinh là cụ Nguyễn Thị Đông năm nay đã 80 tuổi, cứ mỗi khi nhắc đến con gái mình là cụ lại khóc ròng. Cụ bảo: “Tôi được 7 cô con gái, nhưng cái Sinh là khổ nhất. Từ ngày nó bị tâm thần, dù lúc tỉnh vẫn chịu khó làm ăn nhưng thường xuyên bị chồng ngược đãi. Nhiều lần nó bị chồng đánh đập phải bỏ chạy đi nương náu ngoài đình. Nhưng ở quê, phận gái thì phải theo chồng, tôi cũng già rồi nên chẳng cưu mang được, vì thế khi chồng nó bảo đưa vợ vào trại tâm thần tôi cũng đành chấp nhận. Ai ngờ đưa vợ vào trại chưa bao lâu thì chồng nó tuyên bố sẽ lấy vợ mới bất chấp gia đình chúng tôi phản đối. Hôm nọ, chính thằng Thịnh còn ngang ngược đến tận nhà mời tôi đi ăn đám cưới vợ hai của nó”.

    Ông Phương Đình Căn – Trưởng c an xã Tản Hồng cũng bức xúc: “Hôm chúng tôi mời anh Thịnh ra xã làm việc, anh ta luôn miệng tuyên bố anh ta lấy vợ mới là để có người chăm lo cho con cái mình”. Trong khi đó, bà Nguyễn Thị Tâm – Chủ tịch Hội Phụ nữ xã thì cho hay: “Chúng tôi thấy đây là chuyện vi phạm luật pháp và trái luân thường đạo lý nên đã đến nhà chị Tuyên vận động gia đình không nên tiếp tục những việc làm sai trái. Tuy nhiên, chị Tuyên tỏ thái độ chống đối và bất hợp tác. Do đó Hội Phụ nữ xã đã báo cáo Ủy ban xã để có biện pháp xử lý nếu hai bên vẫn cố tình vi phạm. Chị Tuyên từng có một đời chồng nhưng đã ly hôn, vì thế chính chị ta rõ hơn ai hết về việc kết hôn với người đang có hôn thú thì hậu quả sẽ như thế nào”.

    Theo ông Căn, sở dĩ anh Thịnh muốn lấy vợ mới mà không phải ly hôn chị Sinh là bởi có thể anh ta biết rằng, nếu ly hôn thì khi đó tài sản gia đình sẽ bị chia đôi. Và ai là người chăm sóc, nuôi dưỡng chị Sinh thì sẽ được quyền quản lý phần tài sản đó. Đây là điều anh Thịnh không chấp nhận. Mặc dù cả chính quyền và dư luận đã lên án mạnh mẽ, nhưng ngày hôm qua (2/4) anh Thịnh vẫn tiến hành lễ ăn hỏi như bình thường. Ông Lê Ngọc Đức – Phó Chủ tịch xã cho biết: “Theo thông tin chúng tôi nắm được thì trong ngày hôm nay (3/4), anh Thịnh vẫn cố tình tổ chức đám cưới bất chấp sự cảnh báo của chính quyền. Và nếu quả đúng như vậy thì chúng tôi sẽ tiến hành lập biên bản rồi chuyển hồ sơ cho các cơ quan pháp luật xử lý”.

    Chúng tôi vào Trung tâm điều dưỡng tâm thần Thụy An thăm chị Sinh, nghe thông báo chồng mình hôm nay sẽ cưới vợ mới, gương mặt ngây ngô của chị Sinh chợt sa sầm. Rồi người đàn bà ấy khóc, có lẽ chị chợt thức tỉnh trước cái tin sét đánh ấy. Không chỉ có sức khỏe, ngay cả hạnh phúc cũng chối từ người đàn bà bất hạnh này.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Anh rể cho tôi một chiếc phong bì “mừng sinh nhật”, nhưng khi mở ra là một lời hẹn ở khách sạn vào lúc 9h tối

    Anh rể cho tôi một chiếc phong bì “mừng sinh nhật”, nhưng khi mở ra là một lời hẹn ở khách sạn vào lúc 9h tối

    Anh rể cho tôi một chiếc phong bì “mừng sinh nhật”, nhưng khi mở ra là một lời hẹn ở khách sạn vào lúc 9h tối
    Sinh nhật tôi, cả nhà quây quần, anh rể cũng vui vẻ đưa cho tôi một chiếc phong bì, kèm câu nói nhẹ bẫng:
    “Chúc mừng sinh nhật em, mở đi rồi biết bất ngờ.”

    Tôi thoáng ngạc nhiên, vì vốn dĩ quà sinh nhật của tôi thường chỉ là vài lời chúc xã giao. Khi tiệc tàn, tôi mới lén mở phong bì. Nhưng bên trong không hề có tiền, cũng chẳng phải thiệp chúc mừng – mà chỉ là một mảnh giấy nhỏ, viết vội vã:
    “Phòng 302, khách sạn X. 9h tối nay. Anh đợi.”
    Tôi ch/ế/t l//ặ/ng, tay run b/ần b/ật. Ti/m tôi đ/ậ/p lo/ạ/n, trong đầu là hàng ngàn câu hỏi: Tại sao anh rể lại dám viết điều này? Anh ta nghĩ tôi là ai?
    Đêm xuống, khi cả nhà quây quần xem phim, tôi vẫn không ngừng liếc nhìn anh rể. Anh ta vẫn cười cợt, pha trò với chị gái tôi như chưa hề có chuyện gì. Nhưng ánh mắt lén nhìn tôi lại đầy ẩn ý, như thể đang thách thức: “Em sẽ đến chứ?”
    Tôi đứng ngồi không yên. Nếu im lặng, nghĩa là để mặc anh ta coi thường. Nhưng nếu nói ra, gia đình sẽ ta/n v/ỡ, chị gái tôi sẽ ra sao?
    Đúng 9h, điện thoại tôi rung lên: tin nhắn từ số anh rể – “Anh đang đợi.”
    Tôi siết chặt chiếc điện thoại, trong đầu đã nảy ra một kế hoạch…
    Tôi hít một hơi thật sâu, rồi quyết định: không thể ở nhà

    Sinh nhật tôi, cả nhà quây quần, anh rể cũng vui vẻ đưa cho tôi một chiếc phong bì, kèm câu nói nhẹ bẫng:

    “Chúc mừng sinh nhật em, mở đi rồi biết bất ngờ.”

    Tôi thoáng ngạc nhiên, vì vốn dĩ quà sinh nhật của tôi thường chỉ là vài lời chúc xã giao. Khi tiệc tàn, tôi mới lén mở phong bì. Nhưng bên trong không hề có tiền, cũng chẳng phải thiệp chúc mừng – mà chỉ là một mảnh giấy nhỏ, viết vội vã:

    “Phòng 302, khách sạn X. 9h tối nay. Anh đợi.”

    Tôi chết lặng, tay run bần bật. Tim tôi đập loạn, trong đầu là hàng ngàn câu hỏi: Tại sao anh rể lại dám viết điều này? Anh ta nghĩ tôi là ai?

    Đêm xuống, khi cả nhà quây quần xem phim, tôi vẫn không ngừng liếc nhìn anh rể. Anh ta vẫn cười cợt, pha trò với chị gái tôi như chưa hề có chuyện gì. Nhưng ánh mắt lén nhìn tôi lại đầy ẩn ý, như thể đang thách thức: “Em sẽ đến chứ?”

    Tôi đứng ngồi không yên. Nếu im lặng, nghĩa là để mặc anh ta coi thường. Nhưng nếu nói ra, gia đình sẽ tan vỡ, chị gái tôi sẽ ra sao?

    Đúng 9h, điện thoại tôi rung lên: tin nhắn từ số anh rể – “Anh đang đợi.”
    Tôi siết chặt chiếc điện thoại, trong đầu đã nảy ra một kế hoạch…

    Tôi hít một hơi thật sâu, rồi quyết định: không thể im lặng. Tôi lặng lẽ rời nhà, nhưng thay vì đi một mình, tôi gọi thêm một người bạn thân – cũng là phóng viên. Tôi kể sơ qua, bạn tôi lập tức nhận lời đi cùng, vừa là để bảo vệ tôi, vừa để làm chứng.

    9h10, tôi bước vào khách sạn, đúng phòng số 302. Anh rể mở cửa, trên người chỉ mặc áo sơ mi buông lỏng, nụ cười nhếch mép:

    – Anh biết mà, em sẽ không cưỡng lại nổi đâu.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi nghiêng đầu ra hiệu. Bạn tôi từ sau cánh cửa ló máy ảnh, tách! tách! liên tiếp những bức hình được chụp lại. Anh rể tái mặt, lao đến định giật điện thoại nhưng tôi đã lùi lại:

    – Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức rơi vào bẫy bẩn thỉu này sao? Anh là chồng của chị tôi!

    Anh ta lắp bắp, giọng run run:

    – Em… đừng… đừng nói gì với chị em. Anh chỉ… chỉ thử em thôi…

    Tôi lạnh lùng đáp:

    – Thử ai? Hay là từ lâu anh vốn quen cái trò này rồi? Anh yên tâm, tôi chưa nói gì cả. Nhưng bức ảnh này sẽ được cất kỹ. Nếu anh còn dám giở trò một lần nữa, cả gia đình sẽ biết anh là loại người gì.

    Anh rể lảo đảo ngồi sụp xuống giường, mặt trắng bệch. Tôi đóng sập cửa, bỏ đi, tim vẫn đập thình thịch nhưng trong lòng nhẹ nhõm: mình đã thoát.

    Đêm hôm đó, tôi nằm suy nghĩ mãi. Giữa việc bảo vệ chị gái và việc phơi bày sự thật, tôi biết rồi sẽ đến lúc phải lựa chọn…

    Quỹ độc giả thấy hay hãy để lại bình luận em sẽ viết tiếp phần kết ạ

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà

    Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà

    Chồng đi công tác ăn nằm với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà

    Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng sinh. Tiếng hét đau đớn của cô bồ nhí vọng ra khiến Tuấn xót xa ruột gan. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

    Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong men say tình ái với Lan – cô thư ký trẻ đẹp, nóng bỏng và biết chiều chuộng. Lấy lý do “đi biệt phái mở rộng chi nhánh miền Nam”, Tuấn dọn hẳn ra khỏi nhà, để mặc Linh – người vợ tào khang và đứa con gái 5 tuổi ở lại Hà Nội. Thời gian đầu, Linh còn gọi điện hỏi han, nhưng Tuấn luôn gắt gỏng: “Anh bận họp”, “Đang đi tiếp khách”, “Đừng làm phiền anh”. Dần dần, những cuộc gọi thưa thớt rồi tắt hẳn. Tuấn hí hửng nghĩ vợ mình ngu ngơ, tin chồng tuyệt đối. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của đàn bà đôi khi là tiếng sấm báo hiệu cơn bão lớn nhất.

    Lan mang thai con trai. Tin này khiến Tuấn sướng phát điên. Anh là con trai độc đinh, áp lực nối dõi tông đường luôn đè nặng. Linh chỉ sinh được con gái, lại hay đau ốm, khiến anh chán ngán. Vì thế, Tuấn dồn hết tiền bạc, tâm trí cho Lan. Anh mua căn hộ cao cấp, sắm xe sang, và giờ là đặt phòng sinh VIP nhất cho “hoàng tử” sắp chào đời. Anh quên hẳn, hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình.

    “Oa… Oa…” Tiếng khóc trẻ thơ vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Cánh cửa phòng sinh mở ra, y tá tươi cười: “Chúc mừng anh, bé trai, nặng 3,8kg, mẹ tròn con vuông.” Tuấn lao vào phòng như một cơn gió. Lan nằm trên giường, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Bên cạnh là đứa bé đỏ hỏn đang ngủ say. Tuấn rưng rưng nước mắt, cúi xuống hôn lên trán nhân tình: “Cảm ơn em! Em là ân nhân của đời anh. Anh sẽ cho mẹ con em tất cả.”

    Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại mở. Không phải bác sĩ, mà là một nhân viên giao hàng mặc đồng phục chỉnh tề, trên tay ôm một hộp quà lớn được gói bọc sang trọng bằng nhung đỏ: “Xin hỏi ai là anh Trần Minh Tuấn?”. “Là tôi.” Tuấn ngạc nhiên. “Ai gửi thế?”. “Người gửi yêu cầu giấu tên, chỉ nhắn là quà mừng bé chào đời.”– nhân viên giao hàng tiếp lời.

    Tuấn cười lớn, quay sang Lan: “Chắc là đối tác của anh biết tin. Em xem, con mình có phúc chưa kìa“. Anh háo hức xé lớp giấy gói. Bên trong là một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo. Tuấn mở nắp. Không có vàng bạc, không có đồ chơi đắt tiền. Trong hộp chỉ có ba thứ: Một tờ giấy A4, một chiếc USB và một phong bì xét nghiệm ADN.

    Nụ cười trên môi Tuấn tắt ngấm. Lan tò mò nhoài người dậy: “Cái gì thế anh“? Tuấn cầm tờ giấy A4 lên đầu tiên. Đó là “Quyết định thi hành án và niêm phong tài sản”. Mắt anh hoa lên. Căn nhà anh đang ở với Lan, chiếc xe anh đang đi, và cả số cổ phần công ty anh đứng tên… tất cả đều đã bị phong tỏa hoặc sang tên cho người khác vì khoản nợ khổng lồ mà anh đã ký bảo lãnh cho một “dự án ma” cách đây 6 tháng.

    “Cái quái gì thế này?” Tuấn gầm lên, tay run rẩy. Dự án đó… là do Linh giới thiệu, cô ấy bảo chỉ cần ký tên để hợp thức hóa giấy tờ giúp gia đình cô ấy, cô ấy sẽ lo mọi thứ. Lúc đó anh đang mải mê với Lan nên ký vội cho xong chuyện. Tiếp theo, anh cầm chiếc USB lên. Vì không có máy tính, anh vội vàng xé toạc chiếc phong bì thứ ba. Tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN rơi ra.

    Người yêu cầu: Nguyễn Thùy Linh. Mẫu 1: Trần Minh Tuấn. Mẫu 2: Bé trai sơ sinh (Mẫu thu từ nước ối chọc ối tuần thứ 16). Kết luận: KHÔNG CÙNG HUYẾT THỐNG. Tuấn chết lặng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân. Anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy, rồi nhìn sang đứa bé đang ngủ, rồi nhìn Lan. Lan tái mét mặt mày khi nhìn thấy dòng chữ “ADN”.

    “Anh… anh nghe em giải thích…” Lan lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm. “Câm mồm!” Tuấn hét lên, khiến đứa bé giật mình khóc thét. “Cô lừa tôi? Một năm qua cô lừa tôi nuôi con thằng khác“? Điện thoại của Tuấn bỗng rung lên bần bật. Là một tin nhắn video từ Linh. Tuấn run rẩy bấm xem. Trong video, Linh đang ngồi trong một căn phòng bệnh viện khác, nhưng không hào nhoáng như ở đây. Đó là phòng hồi sức tích cực. Cô tiều tụy, nhưng ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng đến rợn người.

    “Chào anh, người chồng ‘bận rộn’. Khi anh xem video này, chắc anh đã nhận được quà. Anh thích chứ?

    Một năm qua, anh mải mê xây tổ ấm với người khác, anh quên mất rằng tôi mới là người nắm giữ tài chính của công ty. Anh ký giấy ủy quyền toàn phần cho tôi để ‘rảnh tay’ đi công tác, anh nhớ không? Cảm ơn anh, nhờ thế mà tôi đã kịp bán hết tài sản đứng tên anh để lo cho con gái chúng ta. Bé Bông vừa trải qua ca phẫu thuật tim thứ hai. Lúc con đau đớn gọi ‘Bố ơi’, anh đang bận chọn tên cho con trai người khác. Lúc bác sĩ bảo cơ hội sống chỉ còn 50%, anh đang bận mua váy bầu cho cô ta.

    Anh à, tôi biết cái thai đó không phải của anh từ khi nó mới 3 tháng. Tôi im lặng, vì tôi muốn anh nếm trải cảm giác hy vọng tột cùng rồi thất vọng tột độ. Tôi muốn anh trắng tay đúng vào ngày anh nghĩ mình có tất cả. Lan à, chị cũng gửi lời chào em. Người tình cũ của em – bố đứa bé – vừa ra tù hôm qua đấy. Chị đã gửi địa chỉ phòng sinh cho hắn. Chắc hắn sắp đến thăm mẹ con em rồi.”

    Video kết thúc bằng nụ cười nhạt thếch của Linh.

    Tuấn đánh rơi điện thoại xuống sàn. Anh khuỵu xuống, tiếng khóc nấc nghẹn ứ trong cổ họng bật ra thành tiếng hú ghê rợn. Anh đã mất tất cả. Tài sản, danh dự, gia đình, và cả chút nhân tính cuối cùng. Cánh cửa phòng bệnh lại mở toang. Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình, khuôn mặt bặm trợn bước vào, theo sau là hai tên đàn em. Hắn nhìn Lan, cười khẩy: “Em yêu, trốn anh kỹ thế? Nghe nói em đẻ con cho anh rồi hả?”

    Lan hét lên kinh hoàng, co rúm người lại.Tuấn ngồi bệt dưới sàn lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa. Trong đầu anh lúc này không phải là hình ảnh Lan, cũng không phải đứa bé kia, mà là tiếng gọi yếu ớt của con gái anh: “Bố ơi… Bố đâu rồi?” Nhưng đường về nhà, giờ đây đã xa ngàn dặm, và cánh cửa ấy đã vĩnh viễn khép lại với anh.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện

    Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện

    Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện “tình cũ không rủ cũng đến” đâu. Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã

    a năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.

    Cho đến hôm qua.

    Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.
    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng của vợ khe khẽ… Tôi rón rén bước đến gần để xem đó là âm thanh gì thì tái mặt…

    Tôi đứng khựng lại trước cửa phòng khách.

    Ánh đèn vàng hắt xuống tấm nệm trải dưới sàn. Vợ cũ tôi đang ngồi bó gối, lưng dựa vào sofa, điện thoại bật loa ngoài. Giọng cô ấy run run, nghẹn lại từng quãng.

    – “Em không còn chỗ nào để đi nữa… Họ đuổi em ra khỏi nhà rồi… Em xin anh cho em ở nhờ vài hôm thôi… chỉ vài hôm…”

    Ở đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông xa lạ, khô khốc:

    – “Cô tự chọn cuộc sống của cô thì tự chịu. Đừng gọi cho tôi nữa.”

    Cuộc gọi tắt phụt.
    Cô ấy gục mặt xuống hai đầu gối, bờ vai run lên bần bật. Tiếng nức nở bị kìm lại, sợ đánh thức cả nhà.

    Tôi đứng chết lặng.

    Ba năm trước, chính cô ấy là người đòi ly hôn.
    Cũng chính cô ấy bỏ đi không ngoảnh lại, để mặc hai bố con tôi tự xoay xở giữa bộn bề thiếu thốn.

    Và giờ, người phụ nữ từng rất kiêu hãnh ấy đang ngồi khóc trong chính căn nhà cũ của mình.

    Tôi lặng lẽ quay vào phòng, nằm trằn trọc đến sáng.


    SÁNG HÔM SAU

    Tôi dậy sớm, nấu sẵn bữa sáng cho con, rồi gọi cô ấy dậy.
    Cô ấy ngẩng lên, đôi mắt sưng húp, ngơ ngác nhìn tôi như sợ bị đuổi ra khỏi nhà.

    Tôi không quát.
    Cũng không trách.

    Chỉ nói một câu ngắn gọn:

    – “Ăn sáng đi. Lát nữa tôi chở cô lên ủy ban xã.”

    Cô ấy tái mặt:

    – “Anh… anh định làm gì?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy:

    – “Làm giấy tạm trú cho cô.”

    Cô ấy sững người.

    Tôi tiếp:

    – “Cô ở lại vài ngày cũng được. Nhưng là ở với tư cách mẹ của con tôi, không phải người quay về khi đường cùng.”

    – “Tôi không quay lại. Cũng không níu kéo. Nhưng con tôi có quyền được gặp mẹ đàng hoàng, chứ không phải để mẹ nó ngủ co ro ngoài phòng khách như kẻ ăn nhờ.”

    Nước mắt cô ấy trào ra.

    Không phải vì hối hận với tôi.
    Mà vì lần đầu tiên sau 3 năm, có người đối xử với cô ấy bằng sự tử tế không kèm điều kiện.


    Ở ỦY BAN XÃ

    Cán bộ nhìn hồ sơ, ngước lên hỏi:

    – “Hai anh chị tái hợp à?”

    Tôi lắc đầu:

    – “Không. Chỉ làm giấy tạm trú. Cô ấy về thăm con vài hôm.”

    Cô ấy cúi mặt, im lặng.

    Ký xong giấy tờ, tôi quay sang nói rõ ràng:

    – “Tôi giúp vì con. Không phải vì cô.”
    – “Còn việc cô đi tiếp thế nào, sống ra sao, đó là lựa chọn của cô. Tôi không can thiệp.”

    Cô ấy gật đầu, môi run run:

    – “Em hiểu… Em chỉ xin được ở cạnh con vài hôm…”


    KẾT

    Buổi tối, tôi thấy con trai ngủ ngon hơn hẳn.
    Nó ôm chặt tay mẹ, gương mặt yên bình đến lạ.

    Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, nhận ra một điều:

     Tha thứ không phải để quay lại với người cũ.
    Mà là để mình đủ bình thản bước tiếp, không còn mang theo oán hận.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • G/óa chồng 5 năm thì ng-ã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 t-uổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son, ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 10 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi …

    G/óa chồng 5 năm thì ng-ã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 t-uổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son, ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 10 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi …

    Người ta nói tuổi già là khi con người bắt đầu sống cho mình, sau những tháng năm đã từng sống vì con, vì cháu, vì xã hội. Tôi không ngờ, ở cái tuổi 65 – cái tuổi mà nhiều người đã xem như thời gian để chuẩn bị buông tay với thế giới này – tôi lại một lần nữa thấy tim mình rung động, bạcho rực và… dại khờ như thời thiếu nữ.

    Tôi là Hồng, giáo viên cấp ba về hưu đã 10 năm. Đã qua năm 60 tuổi, tôi từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ cảm thấy thoải mái với những trang sách, chén trà và vài buổi họp mặt hội người cao tuổi. Người tôi – ông Minh – là người bên hoàng, sống hết lòng với vợ con. Nhưng căn bệnh ung thư quái ác đã cướp ông đi sau ba năm chiến đấu. Ngày ông mất, tôi còn lại tha thiết chuyện gì đi lại hay mở lòng với ai.

    Thế nhưng, định mệnh luôn có cách để kéo người ta ra khỏi bóng tối. Và của tôi… mang tên Quốc – một chàng trai 25 tuổi, trẻ hơn tôi đúng 40 tuổi tròn.

    Tôi gặp Quốc trong một buổi học vẽ tại trung tâm văn hóa quận. Ban đầu, tôi thấy ngạc nhiên vì một cậu trai trẻ như vậy lại tham gia lớp vẽ toàn người trung niên và cao tuổi. Quốc có nụ cười hiền, đôi mắt to và sáng. Các cậu thường đến sớm, sắp xếp bàn cho mọi người và trò chuyện thân thiện, lễ phép.

    Khám phá thêm

    Khoa học khách hàng tính

    con

    Thời gian & Lịch

    Tôi không nghĩ gì nhiều cho đến lần bạn tình nguyện tôi về vì hôm nay trời mưa tới, xe tôi đã chín. Từ hôm nay, hai cô cháu – ban đầu tôi vẫn quen gọi thế – bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Quốc kể mình là nhân viên IT, từng học Đại học Bách Khoa, nhưng đang ấp ủ mở một studio thiết kế riêng. Mê vẽ từ nhỏ nhưng không có điều kiện theo đuổi, giờ tranh thủ học lại để thỏa niềm đam mê.

    Cậu nói chuyện có duyên, lịch sự và đầy hoài eo. Tôi thấy mình như sống lại những ngày tháng mới yêu chồng, khi còn là cô giáo trẻ dạy văn tràn nhiệt huyết. Quốc hay gọi tôi là “cô Hồng xinh đẹp nhất lớp”, và mỗi lần như vậy tôi lại bật cười, má đỏ như thiếu nữ.

    Chúng tôi bắt đầu đi uống phê sau giờ học, rồi ăn tối, rồi… Quốc chứng tỏ tình. Cậu bảo:
    – “Biết người ta sẽ nói gì, nhưng con thật lòng. Con yêu cô.”

    Tôi Khởi động. Tôi hơn cậu những 40 tuổi. Tôi có cháu nội bằng nửa tuổi cậu. Tôi là người phụ nữ từng có chồng, có tuổi, có nếp nhăn, có vết nám. Tôi từng nói:
    – “Quốc, con đang lộn xộn giữa kính viếng và tình yêu thôi. Cô… không thể đâu.”

    Nhưng bạn không bỏ. Quốc nhắn tin, gọi điện, đến nhà thăm tôi, mua thuốc bổ sung, dắt tôi đi khám bệnh, dạy tôi cách dùng điện thoại thông minh, đặt app giao hàng… Mỗi lần tôi yếu lòng, cậu đều có mặt.

    Dần dần, tôi không còn chống cự nữa. Trái tim tôi đã chịu thua. Cảm giác được yêu thương, được quan tâm sau bao năm đơn độc khiến tôi mềm lòng. Tôi thấy mình trẻ lại, yêu đời. Tôi mặc váy hoa, thoa chút son mỗi khi đi gặp Quốc. Tôi cười nhiều hơn. Bọn trẻ trong nhà thấy tôi vui, cũng mừng. Nhưng tôi giấu kỹ mối quan hệ này với chúng.

    Một ngày, Quốc nói:
    – “Mẹ con ở quê muốn gặp cô. Con muốn dẫn cô về ra mắt.”

    Tôi bối rối, nhưng trong lòng lại dấy lên một thứ cảm giác rất nữ tính – hồi hộp, e thẹn và kỳ vọng. Tôi đồng ý. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ “lấy chồng” lần nữa, nhưng với Quốc, tôi bắt đầu tin vào điều kỳ diệu.

    Ngày chuẩn bị về quê Quốc, cậu đến nhà, mang theo bó hoa lớn và vẻ mặt hơi khác thường. Cậu im lặng một lúc rồi nói:
    – “Cô ơi, con có chuyện này muốn nhờ.”

    Tôi nhìn cậu, tim bỗng đập nhanh, linh cảm có điều gì đó không ổn. Cậu tiếp:
    – “Con đang chuẩn bị mở studio. Giấy tờ thuê mặt bằng xong rồi, nhưng vẫn thiếu vốn. Con cần tạm khoảng 10 cây vàng. Vay ngân hàng thì phức tạp, mà không kịp xoay. Cô có thể giúp con… mượn tạm không? Sau này con kiếm được sẽ trả đủ.”

    Tôi lặng người. Một trăm cây vàng. Con số không nhỏ. Đó là gần như toàn bộ tiền tích cóp, dành dụm cả đời tôi, cộng với phần chia của các con gửi lại để tôi dưỡng già.

    Tôi không vội trả lời. Cả đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nghĩ về ánh mắt của Quốc, về những cái nắm tay, những buổi tối trò chuyện, những lần cậu kiên nhẫn đưa tôi đi khám bệnh. Tôi cũng nghĩ về những câu chuyện tôi từng đọc, từng nghe – về những phụ nữ lớn tuổi bị lừa bởi những người trẻ có vẻ ngoài tử tế.

    Sáng hôm sau, tôi nhìn Quốc, mắt đỏ hoe:
    – “Cô sẽ giúp con. Nhưng mình phải làm giấy tờ cho rõ ràng, có chữ ký, thời hạn hoàn trả. Không phải vì cô không tin con… mà vì cô muốn cả hai bên đều minh bạch. Con thấy sao?”

    Quốc im lặng một lúc rồi gật đầu:
    – “Dạ, con hiểu.”

    Tôi vay thêm từ người quen, bán miếng đất nhỏ ở Long An để gom đủ số tiền. Tôi tin Quốc. Tôi muốn tin rằng tình yêu này là thật, rằng tôi không phải đang mù quáng.

    Nhưng tôi không biết… mình sắp bước vào một vòng xoáy của sự thật, của hoài nghi và của những vết thương sâu khó lành.

    Quà tặng cho trẻ em
    Ngày tôi đưa Quốc tờ giấy vay tiền với chữ ký hai bên, lòng tôi nhẹ nhõm. Cậu vui vẻ, ôm tôi chặt như một đứa trẻ được quà. Còn tôi, dù có chút lo lắng, nhưng vẫn tin rằng tình yêu chân thành sẽ là sợi dây giữ chặt mối quan hệ này.

    Ba ngày sau, chúng tôi về quê Quốc ở Bến Tre. Đó là lần đầu tiên tôi ra mắt gia đình nhà… “chồng tương lai” – dù trong đầu vẫn chưa dám gọi vậy. Mẹ Quốc là một người phụ nữ dáng khắc khổ, đôi mắt hiền nhưng ánh nhìn rất sắc. Bà đón tôi bằng một nụ cười nhạt và câu chào xã giao:
    – “Dạ chào chị… à, cô.”

    Tôi hiểu. Tôi cũng từng làm mẹ chồng, tôi biết ánh mắt ấy – ánh mắt không đồng tình nhưng buộc phải chấp nhận. Suốt hai ngày ở lại, không khí giữa tôi và gia đình cậu lửng lơ như làn khói. Mọi người lịch sự, nhưng giữ khoảng cách. Quốc thì luôn ở bên tôi, nắm tay, rót nước, chăm sóc như để chứng minh cho cả nhà thấy tình yêu cậu dành cho tôi là thật.

    Tôi ra về với lòng hơi nặng trĩu. Nhưng nghĩ rằng “thời gian sẽ khiến họ hiểu”, tôi tự an ủi mình.

    Những tuần sau đó, Quốc bắt đầu bận bịu hơn. Cậu nói lo thủ tục, thuê người thiết kế nội thất, mua thiết bị… Cậu ít đến thăm tôi hơn, tin nhắn thưa dần. Nhưng mỗi khi tôi nhắn hỏi, cậu đều trả lời nhanh, nói “đang chạy việc, thương cô lắm”.

    Tháng thứ hai trôi qua, tôi bắt đầu thấy bất ổn. Studio mà cậu nói sắp khai trương vẫn chưa có bảng hiệu, không thấy địa chỉ rõ ràng. Tôi hỏi thì cậu nói:
    – “Bên chủ nhà đổi ý phút chót, con đang tìm mặt bằng mới, cô yên tâm.”

    Tôi cười gượng, gật đầu. Nhưng trong lòng dấy lên cảm giác quen thuộc – cảm giác tôi từng có khi lo cho chồng nằm viện, khi nghe bác sĩ bảo “không sao đâu”, mà tôi biết… là sắp rồi.

    Tôi bắt đầu âm thầm tìm hiểu. Tôi nhờ đứa cháu làm bên pháp lý kiểm tra tờ giấy vay nợ – thì phát hiện chữ ký Quốc để là tên thật, nhưng số căn cước cậu đưa là… giả. Căn cước đó thuộc về một người khác hoàn toàn.

    Tôi hoảng. Tôi gọi Quốc, không bắt máy. Tôi đến phòng trọ cậu từng dẫn tôi tới – thì được biết “cậu dọn đi ba tuần trước rồi”.

    Tôi suy sụp.

    Ba ngày tôi nằm trên giường, không ăn uống. Tôi kể lại hết cho con gái – người mà tôi từng giấu vì sợ chúng phản đối. Nó lặng người, nhưng không mắng tôi. Nó chỉ ôm tôi khóc:
    – “Má… má bị lừa rồi…”

    Tôi báo công an. Nhưng vì giấy vay nợ có chữ ký, không có địa chỉ cư trú rõ ràng, không có xác minh nhân thân hợp lệ… nên rất khó xử lý. Họ lập biên bản nhưng nói thẳng:
    – “Trường hợp này có dấu hiệu lừa đảo tình cảm – tiền bạc. Nhưng tìm đối tượng sẽ lâu, nếu hắn dùng danh tính giả thì rất khó.”

    Tôi lặng thinh. Một đời làm cô giáo, từng răn dạy bao nhiêu học sinh sống đúng, sống thật… vậy mà lúc cuối đời, lại dại dột như thế này.

    Căn nhà tôi đang ở cũng là phần thế chấp để lấy tiền cho Quốc. Tôi phải bán nó, chuyển về ở chung với con gái. Nó thương tôi lắm, nhưng tôi hiểu, trong lòng nó vẫn có phần trách mẹ mình… vì một phút lầm lỡ.

    Còn Quốc? Tôi không rõ cậu có từng yêu tôi thật hay chỉ diễn. Nhưng có lẽ… với tôi, mọi thứ đều là thật – kể cả nỗi đau.

    Mỗi đêm, tôi vẫn thường mở lại hình chụp hai đứa ở quán cà phê nhỏ, nơi cậu hay ngồi chỉnh sửa tranh digital. Tôi từng tin, từng hy vọng… và giờ, chỉ còn lại sự tỉnh thức muộn màng.

    Có người hỏi tôi, nếu quay lại thời điểm ấy, tôi có trao 10 cây vàng cho cậu ta nữa không? Câu trả lời là không – vì tôi không muốn ai khác phải chịu đựng sự tủi hổ và mất mát như tôi đã từng.

    Nhưng nếu hỏi tôi có hận thù thì không? Thì… cũng không ghi chú. Vì ít ra, trong khoảnh khắc khắc đó, tôi được sống lại tuổi trẻ – được cười, được hồi hộp, được tin vào điều đẹp đẽ.

    Chỉ tiếc… là tôi đã đặt lòng tin sai người.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Con Trai Đi Đài Loan Bi;ệt Tí;ch Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu kh;iến tôi đứng hình

    Con Trai Đi Đài Loan Bi;ệt Tí;ch Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu kh;iến tôi đứng hình

    Con Trai Đi Đài Loan Biệt Tích Suốt 10 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……con dâu lập tức lên tiếng nói đúng 3 câu khiến tôi đứng hình…

    Có thể là hình ảnh về đồ uống và đồ ngủ

    Mười năm trước, vào một buổi sáng đầu đông, con trai tôi kéo chiếc va-li cũ bước ra khỏi cổng.

    Nó quay lại ôm tôi thật chặt rồi cười:

    – Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Con sang Đài Loan làm vài năm, kiếm ít vốn rồi về xây nhà, đón vợ con sống sung sướng.

    Tôi lúc ấy chỉ biết gật đầu, cố nuốt nước mắt.

    Con trai tôi – T. – mới hai mươi sáu tuổi. Nhà nghèo, ruộng ít, quanh năm bán mặt cho đất cũng chẳng đủ nuôi gia đình. Thấy người trong làng đi xuất khẩu lao động ai cũng gửi tiền về, nó quyết định vay mượn khắp nơi để sang Đài Loan.

    Ngày nó đi, con dâu tôi – H. – mới hai mươi ba tuổi, bế đứa con trai chưa đầy hai tuổi đứng ở đầu ngõ khóc đến lả người.

    Không ai ngờ, cái ôm hôm ấy lại là lần cuối cùng tôi nhìn thấy con.

    Ba năm đầu, tháng nào T. cũng gọi điện.

    Tiền đều đặn gửi về trả nợ, sửa lại căn nhà cấp bốn dột nát, mua cho con chiếc xe đạp mới.

    Nó luôn nói:

    – Mẹ đợi con thêm ít năm nữa thôi.

    Nhưng rồi…

    Đến năm thứ tư, điện thoại bỗng mất liên lạc.

    Tin nhắn không trả lời.

    Bạn bè cùng làm bảo nó đã nghỉ việc từ lâu.

    Công ty môi giới cũng không biết tung tích.

    Gia đình tôi báo CA, nhờ người quen tìm kiếm, thậm chí vay tiền thuê người dò hỏi.

    Kết quả vẫn là con số không.

    Có người bảo nó gặp t/ai nạn.

    Có người nói nó bỏ trốn ra ngoài làm chui.

    Lại có người á//c miệng:

    – Chắc nó có gia đình mới bên đó rồi.

    Tôi không tin.

    Nhưng càng chờ, lòng người càng mỏi.

    Năm năm…

    Mười năm…

    Rồi mười năm trôi qua.

    Đứa cháu nội ngày nào giờ đã 12 tuổi!

    Còn con dâu tôi thì từ cô gái trẻ trung trở thành người phụ nữ hơn 30 tuổi.

    Suốt mười năm ấy, nó chưa từng bước thêm bước nữa.

    Bao người mai mối.

    Có người đàn ông góa vợ, kinh tế khá.

    Có người chưa từng lập gia đình.

    Ai cũng khen H. hiền lành, chịu khó.

    Nhưng lần nào nó cũng lắc đầu.

    Tôi nhìn mà đau lòng.

    Một buổi chiều, hai bà cháu đang nhặt rau ngoài sân, tôi gọi con dâu lại.

    – H., mẹ muốn nói chuyện.

    Nó đặt rổ rau xuống.

    – Dạ, mẹ nói đi.

    Tôi nắm lấy bàn tay đã chai sần của nó.

    – Mười năm rồi. Con trai mẹ… chắc khó mà trở về nữa.

    Nó cúi đầu.

    Tôi tiếp lời:

    – Mẹ già rồi, chẳng sống được bao lâu. Điều mẹ day dứt nhất là thấy con cứ lỡ dở cả đời.

    Nó im lặng.

    Tôi nghẹn giọng:

    – Nếu có người thương con thật lòng… thì con đi lấy chồng đi. Đừng vì mẹ mà ở vậy nữa.

    Nói đến đây, nước mắt tôi rơi lúc nào không biết.

    Tôi nghĩ nó sẽ khóc.

    Hoặc sẽ từ chối như mọi lần.

    Nhưng không.

    Con dâu tôi nhìn thẳng vào mắt tôi rồi bình tĩnh nói đúng ba câu…

    – Câu thứ nhất: “Mẹ ơi, con không đi đâu cả, vì nếu anh T. có ngày trở về, nơi duy nhất anh ấy biết để tìm lại gia đình chính là căn nhà này.”

    – Câu thứ hai: “Mười năm qua, con ở lại không phải vì bổn phận hay chịu đựng, mà vì mẹ đã coi con như con đẻ, con không thể bỏ lại người mẹ già duy nhất của mình lúc xế bóng.”

    – Câu thứ mưới ba: “Anh T. có thể đã quên đường về, nhưng con và cháu nội mẹ thì mãi mãi là người nhà họ Nguyễn, mẹ đừng đuổi con đi nữa, tội nghiệp con.”

    Ba câu nói của con dâu nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân, khiến tôi đứng hình, tai như ù đi. Nước mắt tôi trào ra, không kìm nén được nữa mà oà khóc nức nở như một đứa trẻ. Tôi ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc của nó, lòng vừa xót xa vừa tự hào khôn xiết.

    Hóa ra, suốt mười năm thanh xuân ròng rã, điều giữ chân người phụ nữ tội nghiệp này không phải là một hy vọng hão huyền, mà là tình nghĩa gia đình sâu nặng. Nó sợ nếu nó bước thêm bước nữa, căn nhà này sẽ chỉ còn một bà già hiu quạnh và một đứa trẻ côi cút. Nó sợ nhỡ đâu vào một ngày giông bão, con trai tôi kiệt quệ trở về, gõ cửa nhà lại chẳng còn ai đợi nó.

    “Con dại quá… Con khổ quá H. ơi…” – Tôi vừa khóc vừa nghẹn ngào gọi tên con.

    Con dâu tôi khẽ lau nước mắt cho tôi, nở một nụ cười hiền hậu:

    – Mẹ đừng khóc nữa. Có mẹ, có con, có cháu, nhà mình vẫn là một gia đình vẹn tròn. Từ giờ mẹ đừng nhắc chuyện này nữa nhé, con chỉ muốn phụng dưỡng mẹ và nuôi dạy con trai thành người thôi.

    Chiều hôm ấy, gió đông vẫn thổi buốt giá qua từng khe cửa, nhưng sâu trong lòng tôi, một ngọn lửa ấm áp chưa từng có đã được thắp lên. Con trai tôi đi biệt tích mười năm là cái họa lớn nhất đời tôi, nhưng cưới được người con dâu như H., lại là cái phúc lớn nhất mà ông trời ban tặng. Dù ngày mai có ra sao, tôi biết rằng dưới mái nhà tranh này, tình yêu thương và sự kiên định của ba thế hệ chúng tôi sẽ mãi là chỗ dựa vững chãi nhất cho nhau.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

  • Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tânhôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho  a

    Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tânhôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho a

    Tôi lấy chồng năm 28 tuổi. Không quá trẻ, cũng chẳng già, đủ để hiểu hôn nhân không phải cái áo cưới màu trắng, mà là một cuộc đánh cược dài hơi. Đám cưới của chúng tôi rình rang cả xóm.

    Mẹ tôi khóc từ lúc rước dâu cho đến tận cổng.

    Còn mẹ chồng thì cười rạng rỡ, nói đi nói lại với hàng xóm rằng tôi là “đứa con dâu chuẩn chỉ và biết điều”.

    Nhưng hóa ra, cái ngày tôi bước chân vào nhà chồng, cũng là ngày tôi bắt đầu nhìn rõ bộ mặt thật của một người đàn ông: chồng tôi – Huy.

    1. Đêm tân hôn bị phản bội

    Sau tiệc cưới, tôi thay váy, xõa tóc, trang điểm nhẹ rồi ngồi trên giường chờ anh. Hơi mệt nhưng lòng vẫn ấm áp. Làm sao mà không vui được, khi tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới?

    Nhưng Huy vào phòng, tắm rửa vội vàng… rồi cầm điện thoại bước ra ban công.

    Anh nói nhỏ, giọng run run:
    “Ừ, anh ra ngay. Em đừng khóc nữa.”

    Tôi chợt đứng hình.
    Ai?
    Ai đang khóc?
    Ai khiến chồng tôi – một chú rể mới cưới chưa đầy 2 tiếng – phải bước ra ngoài?

    Tôi mở cửa hé nhìn. Anh thay áo, xịt nước hoa, vuốt tóc rồi lao xuống cầu thang.

    Một thoáng nghi ngờ khiến tim tôi vỡ ra, nhưng tôi không khóc.
    Tôi chỉ thấy trong lòng lạnh ngắt.

    Tôi nhẹ nhàng bám theo, bước từng bậc thật chậm.
    Cánh cổng mở ra.
    Ánh đèn xe máy hắt vào mặt một cô gái trẻ đứng bên vệ đường.

    Tôi không nhìn nhầm.
    Đó là Thủy – người yêu cũ của chồng tôi, cô gái mà anh từng dành cả tuổi thanh xuân.

    Cô ta lao đến ôm anh, nghẹn giọng:
    – Em không chịu nổi… Tại sao anh cưới cô ấy? Tại sao anh bỏ em?

    Huy ôm lấy cô ta, vuốt tóc đầy dịu dàng:
    – Anh xin lỗi… Đêm nay em cần anh, anh không thể để em một mình.

    Tôi đứng sau gốc cây, gió đêm rít qua vai.
    Lòng tôi không còn cảm giác.
    Như thể tôi không còn là cô dâu mới cưới nữa, mà biến thành một kẻ quan sát cuộc đời của chính mình.

    Rồi họ lên xe đi.
    Đêm tân hôn của tôi kết thúc bằng tiếng động cơ nhỏ dần trong bóng tối.

    2. Tôi không la hét – tôi cười

    Khi Huy lén lút trở về nhà lúc hơn 3 giờ sáng, tôi vẫn ngồi trước bàn trang điểm. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt tôi – bình tĩnh đến đáng sợ.

    Huy giật mình:
    – Em… em chưa ngủ à?

    Tôi mỉm cười:
    – Chờ anh. Hai vợ chồng mà… đêm nay là đêm tân hôn mà anh.

    Anh lảng tránh, miệng lắp bắp:
    – Anh… anh ra ngoài uống với tụi bạn…

    Tôi tiến lại gần, đặt tay lên vai anh, thì thầm:
    – Bạn cũ… hay người yêu cũ?

    Anh tái mặt. Tôi đặt ngón tay lên môi anh, nở nụ cười hiền đến lạ:
    – Không sao đâu. Em hiểu mà.

    Sự bình thản của tôi khiến anh hoảng sợ hơn cả một trận cãi vã.

    Anh cúi đầu, lúng túng:
    – Em… đừng nghĩ bậy…

    – Em không nghĩ bậy. – Tôi chậm rãi. – Em chỉ nghĩ đúng thôi.

    Huy im lặng suốt buổi sáng hôm sau, còn tôi vẫn vui vẻ, vẫn pha cà phê cho anh, vẫn cười nói với mẹ chồng như chưa từng có chuyện gì.

    Thứ làm đàn ông sợ nhất không phải tiếng khóc… mà là sự im lặng ngọt ngào của đàn bà.

    3. Tôi bắt đầu “trả thù” bằng sự tử tế

    Tôi chăm sóc bố mẹ chồng hết mực:
    – Sáng pha trà.
    – Chiều nấu cơm.
    – Tối xoa bóp cho bà.

    Tôi đối xử với Huy như một người vợ chuẩn mực:
    – Áo quần anh lúc nào cũng thơm phức.
    – Cơm canh nóng hổi chờ anh.
    – Lời nói nhẹ như gió.

    Huy bắt đầu thấy tội lỗi.
    Anh đi làm về sớm hơn.
    Anh nhìn tôi lâu hơn.
    Và mỗi khi tôi mỉm cười, anh càng hoảng loạn – như thể tôi biết điều gì đó mà anh không biết tôi biết.

    Tôi âm thầm thu thập mọi thứ:
    – Tin nhắn
    – Cuộc gọi
    – Email
    – Lịch sử vị trí

    Tất cả đều được tôi lưu vào một ổ cứng đặt mật khẩu.

    Tôi không khóc.
    Tôi chỉ đợi.

    4. Ngày tôi khiến mọi thứ vỡ tung

    Một tháng sau đám cưới, gia đình chồng tổ chức bữa cơm lớn – có cả họ hàng, chú bác, người quen.

    Tôi bưng mâm cơm lên, đặt xuống bàn rồi mỉm cười:

    – Con có chuyện muốn nói… về anh Huy.

    Huy run lên.
    Mẹ chồng cười:
    – Hai đứa có tin vui rồi đúng không?

    Tôi lắc đầu.
    – Không ạ. Con chỉ muốn chia sẻ một chuyện nhỏ… chuyện đêm tân hôn.

    Cả bàn im phăng phắc.
    Huy đứng bật dậy:
    – Em! Không được!

    Tôi đặt điện thoại lên bàn.
    Những đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một: tiếng họ gặp nhau, tiếng xin lỗi, tiếng ôm, tiếng nức nở.

    Cả họ chết lặng.

    Mẹ chồng tôi ngã khụy xuống ghế:
    – Trời đất ơi… Huy ơi là Huy…

    Huy quỳ xuống:
    – Em… em đừng làm thế… Anh sai rồi… Anh xin lỗi…

    Tôi nhìn anh – ánh mắt không còn chút yêu thương nào:
    – Em chưa từng định làm to chuyện. Nhưng anh không biết dừng lại.

    Tôi đặt tờ đơn ly hôn lên bàn:
    – Em ký rồi. Anh ký nốt là xong.

    Anh bật khóc:
    – Anh không muốn ly hôn! Anh hứa sẽ cắt đứt! Anh sẽ bù đắp cho em cả đời!

    Tôi nhẹ nhàng, bình thản – như đêm tân hôn anh bỏ tôi đi:
    – Em cũng sẽ bù đắp cho anh…
    – Bằng cách giải thoát anh.

    5. Đòn trả thù cuối cùng

    Tôi rời đi trong sự hoảng loạn của anh và sự ê chề của cả gia đình.

    Nhưng tôi chưa kết thúc.

    Một tuần sau, người yêu cũ của Huy – Thủy – đăng Facebook thông báo đã đính hôn… với một chàng Việt kiều.

    Tôi biết mà.
    Tôi đã gửi cho cô ta tất cả bằng chứng Huy phản bội vợ, phản bội cô.
    Một người đàn bà bị tổn thương… sẽ không dại gì gắn đời với một người đàn ông tồi.

    Huy gọi cho tôi, giọng vỡ nát:
    – Em… sao em làm vậy?

    Tôi mỉm cười qua điện thoại:
    – Anh ngoại tình ngay đêm tân hôn.
    – Em chỉ… trả lại anh đúng những gì anh đã chọn.

    6. Kết thúc – và cũng là bắt đầu của tôi

    Tôi chuyển ra ở riêng, thuê một căn hộ nhỏ, bắt đầu một cuộc sống mới.
    Không ai đoán được tôi dịu dàng đến thế, lại có thể trả thù một cách sắc lạnh đến vậy.

    Nhưng phụ nữ là thế:
    Một khi đã tỉnh táo, họ đáng sợ hơn bất kỳ ai.

    Huy đến giờ vẫn tha thiết xin quay lại.
    Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

    – Đêm anh chọn cô ta… là đêm em chọn rời khỏi cuộc đời anh.

    Tôi không khóc một giọt nào trong cả cuộc hôn nhân ấy.
    Và như thế… tôi thắng.

    Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

  • Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tânhôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh

    Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tânhôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh

    Tôi lấy chồng năm 28 tuổi. Không quá trẻ, cũng chẳng già, đủ để hiểu hôn nhân không phải cái áo cưới màu trắng, mà là một cuộc đánh cược dài hơi. Đám cưới của chúng tôi rình rang cả xóm.

    Mẹ tôi khóc từ lúc rước dâu cho đến tận cổng.

    Còn mẹ chồng thì cười rạng rỡ, nói đi nói lại với hàng xóm rằng tôi là “đứa con dâu chuẩn chỉ và biết điều”.

    Nhưng hóa ra, cái ngày tôi bước chân vào nhà chồng, cũng là ngày tôi bắt đầu nhìn rõ bộ mặt thật của một người đàn ông: chồng tôi – Huy.

    1. Đêm tân hôn bị phản bội

    Sau tiệc cưới, tôi thay váy, xõa tóc, trang điểm nhẹ rồi ngồi trên giường chờ anh. Hơi mệt nhưng lòng vẫn ấm áp. Làm sao mà không vui được, khi tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới?

    Nhưng Huy vào phòng, tắm rửa vội vàng… rồi cầm điện thoại bước ra ban công.

    Anh nói nhỏ, giọng run run:
    “Ừ, anh ra ngay. Em đừng khóc nữa.”

    Tôi chợt đứng hình.
    Ai?
    Ai đang khóc?
    Ai khiến chồng tôi – một chú rể mới cưới chưa đầy 2 tiếng – phải bước ra ngoài?

    Tôi mở cửa hé nhìn. Anh thay áo, xịt nước hoa, vuốt tóc rồi lao xuống cầu thang.

    Một thoáng nghi ngờ khiến tim tôi vỡ ra, nhưng tôi không khóc.
    Tôi chỉ thấy trong lòng lạnh ngắt.

    Tôi nhẹ nhàng bám theo, bước từng bậc thật chậm.
    Cánh cổng mở ra.
    Ánh đèn xe máy hắt vào mặt một cô gái trẻ đứng bên vệ đường.

    Tôi không nhìn nhầm.
    Đó là Thủy – người yêu cũ của chồng tôi, cô gái mà anh từng dành cả tuổi thanh xuân.

    Cô ta lao đến ôm anh, nghẹn giọng:
    – Em không chịu nổi… Tại sao anh cưới cô ấy? Tại sao anh bỏ em?

    Huy ôm lấy cô ta, vuốt tóc đầy dịu dàng:
    – Anh xin lỗi… Đêm nay em cần anh, anh không thể để em một mình.

    Tôi đứng sau gốc cây, gió đêm rít qua vai.
    Lòng tôi không còn cảm giác.
    Như thể tôi không còn là cô dâu mới cưới nữa, mà biến thành một kẻ quan sát cuộc đời của chính mình.

    Rồi họ lên xe đi.
    Đêm tân hôn của tôi kết thúc bằng tiếng động cơ nhỏ dần trong bóng tối.

    2. Tôi không la hét – tôi cười

    Khi Huy lén lút trở về nhà lúc hơn 3 giờ sáng, tôi vẫn ngồi trước bàn trang điểm. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt tôi – bình tĩnh đến đáng sợ.

    Huy giật mình:
    – Em… em chưa ngủ à?

    Tôi mỉm cười:
    – Chờ anh. Hai vợ chồng mà… đêm nay là đêm tân hôn mà anh.

    Anh lảng tránh, miệng lắp bắp:
    – Anh… anh ra ngoài uống với tụi bạn…

    Tôi tiến lại gần, đặt tay lên vai anh, thì thầm:
    – Bạn cũ… hay người yêu cũ?

    Anh tái mặt. Tôi đặt ngón tay lên môi anh, nở nụ cười hiền đến lạ:
    – Không sao đâu. Em hiểu mà.

    Sự bình thản của tôi khiến anh hoảng sợ hơn cả một trận cãi vã.

    Anh cúi đầu, lúng túng:
    – Em… đừng nghĩ bậy…

    – Em không nghĩ bậy. – Tôi chậm rãi. – Em chỉ nghĩ đúng thôi.

    Huy im lặng suốt buổi sáng hôm sau, còn tôi vẫn vui vẻ, vẫn pha cà phê cho anh, vẫn cười nói với mẹ chồng như chưa từng có chuyện gì.

    Thứ làm đàn ông sợ nhất không phải tiếng khóc… mà là sự im lặng ngọt ngào của đàn bà.

    3. Tôi bắt đầu “trả thù” bằng sự tử tế

    Tôi chăm sóc bố mẹ chồng hết mực:
    – Sáng pha trà.
    – Chiều nấu cơm.
    – Tối xoa bóp cho bà.

    Tôi đối xử với Huy như một người vợ chuẩn mực:
    – Áo quần anh lúc nào cũng thơm phức.
    – Cơm canh nóng hổi chờ anh.
    – Lời nói nhẹ như gió.

    Huy bắt đầu thấy tội lỗi.
    Anh đi làm về sớm hơn.
    Anh nhìn tôi lâu hơn.
    Và mỗi khi tôi mỉm cười, anh càng hoảng loạn – như thể tôi biết điều gì đó mà anh không biết tôi biết.

    Tôi âm thầm thu thập mọi thứ:
    – Tin nhắn
    – Cuộc gọi
    – Email
    – Lịch sử vị trí

    Tất cả đều được tôi lưu vào một ổ cứng đặt mật khẩu.

    Tôi không khóc.
    Tôi chỉ đợi.

    4. Ngày tôi khiến mọi thứ vỡ tung

    Một tháng sau đám cưới, gia đình chồng tổ chức bữa cơm lớn – có cả họ hàng, chú bác, người quen.

    Tôi bưng mâm cơm lên, đặt xuống bàn rồi mỉm cười:

    – Con có chuyện muốn nói… về anh Huy.

    Huy run lên.
    Mẹ chồng cười:
    – Hai đứa có tin vui rồi đúng không?

    Tôi lắc đầu.
    – Không ạ. Con chỉ muốn chia sẻ một chuyện nhỏ… chuyện đêm tân hôn.

    Cả bàn im phăng phắc.
    Huy đứng bật dậy:
    – Em! Không được!

    Tôi đặt điện thoại lên bàn.
    Những đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một: tiếng họ gặp nhau, tiếng xin lỗi, tiếng ôm, tiếng nức nở.

    Cả họ chết lặng.

    Mẹ chồng tôi ngã khụy xuống ghế:
    – Trời đất ơi… Huy ơi là Huy…

    Huy quỳ xuống:
    – Em… em đừng làm thế… Anh sai rồi… Anh xin lỗi…

    Tôi nhìn anh – ánh mắt không còn chút yêu thương nào:
    – Em chưa từng định làm to chuyện. Nhưng anh không biết dừng lại.

    Tôi đặt tờ đơn ly hôn lên bàn:
    – Em ký rồi. Anh ký nốt là xong.

    Anh bật khóc:
    – Anh không muốn ly hôn! Anh hứa sẽ cắt đứt! Anh sẽ bù đắp cho em cả đời!

    Tôi nhẹ nhàng, bình thản – như đêm tân hôn anh bỏ tôi đi:
    – Em cũng sẽ bù đắp cho anh…
    – Bằng cách giải thoát anh.

    5. Đòn trả thù cuối cùng

    Tôi rời đi trong sự hoảng loạn của anh và sự ê chề của cả gia đình.

    Nhưng tôi chưa kết thúc.

    Một tuần sau, người yêu cũ của Huy – Thủy – đăng Facebook thông báo đã đính hôn… với một chàng Việt kiều.

    Tôi biết mà.
    Tôi đã gửi cho cô ta tất cả bằng chứng Huy phản bội vợ, phản bội cô.
    Một người đàn bà bị tổn thương… sẽ không dại gì gắn đời với một người đàn ông tồi.

    Huy gọi cho tôi, giọng vỡ nát:
    – Em… sao em làm vậy?

    Tôi mỉm cười qua điện thoại:
    – Anh ngoại tình ngay đêm tân hôn.
    – Em chỉ… trả lại anh đúng những gì anh đã chọn.

    6. Kết thúc – và cũng là bắt đầu của tôi

    Tôi chuyển ra ở riêng, thuê một căn hộ nhỏ, bắt đầu một cuộc sống mới.
    Không ai đoán được tôi dịu dàng đến thế, lại có thể trả thù một cách sắc lạnh đến vậy.

    Nhưng phụ nữ là thế:
    Một khi đã tỉnh táo, họ đáng sợ hơn bất kỳ ai.

    Huy đến giờ vẫn tha thiết xin quay lại.
    Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

    – Đêm anh chọn cô ta… là đêm em chọn rời khỏi cuộc đời anh.

    Tôi không khóc một giọt nào trong cả cuộc hôn nhân ấy.
    Và như thế… tôi thắng.

    Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

  • Vợ làm nghề gội đầu m;áts;a đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ làm nghề gội đầu m;áts;a đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thịt

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

    *Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*