Tác giả: admin

  • Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm 7 tuổi, tôi kh/óc đòi gả cho anh hàng xóm. 15 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, đi phỏng vấn vào tập đoàn lớn. Tổng giám đốc cười: ‘Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?’

    Năm tôi bảy tuổi, cả xóm ai cũng biết tôi là con bé… lì nhất.

    Lì vì tôi dám đứng giữa sân, nước mắt nước mũi giàn giụa, tay chỉ thẳng vào anh hàng xóm hơn tôi mười tuổi, gào lên trước mặt người lớn:

    “Con lớn lên con sẽ lấy anh Minh! Con không lấy ai khác hết!”

    Cả xóm cười nghiêng ngả.

    Mẹ tôi vừa xấ//u h//ổ vừa t//ức, túm tai kéo tôi vào nhà. Còn anh Minh thì đ/ỏ m/ặt đến tận mang tai, lúng túng đứng như trời trồng.

    “Con nít ranh, biết gì mà nói!” – người lớn trêu.

    Nhưng tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh Minh cúi xuống, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:

    “Lớn lên rồi hãy nói nhé. Giờ thì đi học cho giỏi đã.”

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Từ hôm đó, trong đầu tôi có một mục tiêu rất rõ ràng: lớn lên, học giỏi, rồi lấy anh Minh.

    Anh Hàng Xóm Của Tôi

    Anh Minh là kiểu người mà cả khu tập thể ai cũng quý. Cao ráo, học giỏi, lễ phép. Ba mẹ anh m//ất sớm, anh sống với bà nội. Từ năm tôi học lớp một, anh đã là sinh viên đại học.

    Mỗi buổi chiều, anh thường ngồi ở bậc thềm, vừa đọc sách vừa trông tôi chơi trước sân.

    Tôi ngã xe đạp, anh băng vế//t thươ//ng.
    Tôi bị điểm ké/m, anh kèm học.
    Tôi khóc vì bị bạn bắ///t n///ạt, anh dắt tôi đi mua kem.

    Trong thế giới nhỏ bé của tôi, anh Minh giống như siêu anh hùng.

    Năm tôi mười hai tuổi, anh chuyển đi.

    Không lời tạm biệt rình rang. Chỉ một buổi sáng, tôi thấy căn nhà bên cạnh khóa cửa. Bà nội anh m//ất. Anh rời khu tập thể.

    Tôi đứng trước cổng nhà anh, ôm cặp, khóc như mất một phần tuổi thơ.

    Từ hôm đó, tôi không gặp lại anh nữa.

    15 Năm Trôi Qua

    Tôi lớn lên.

    Không còn là con bé 7 tuổi khóc đòi lấy chồng.

    Tôi học rất giỏi. Đậu đại học danh tiếng. Ra trường với tấm bằng loại ưu. Ai cũng nói tôi có tương lai.

    Chỉ có điều, trong lòng tôi luôn có một góc rất nhỏ… dành cho anh Minh.

    Tôi không biết anh giờ ra sao. Ở đâu. Còn nhớ tôi không.

    Nhưng mỗi lần m//ệt m//ỏi, tôi lại nhớ đến câu anh từng nói:

    “Đi học cho giỏi đã.”

    Và tôi cố gắng.

    Ngày tôi cầm hồ sơ bước vào tập đoàn Thiên Minh – một trong những tập đoàn lớn nhất nước – tôi tự nhủ:
    Chỉ cần trúng tuyển thôi. Không mơ cao.

    Buổi Phỏng Vấn Định Mệnh

    Phòng phỏng vấn rộng, sáng, lạnh đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.

    Tôi ngồi thẳng lưng, trả lời từng câu hỏi của hội đồng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ… cho đến khi cánh cửa phía sau mở ra.

    Một người đàn ông bước vào.

    Cả phòng lập tức đứng dậy.

    “Tổng giám đốc.”

    Tim tôi khẽ hụt một nhịp.

    Người đàn ông đó cao hơn trong tưởng tượng của tôi. Vest chỉnh tề. Ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Gương mặt… quen đến lạ.

    Anh nhìn lướt qua hội đồng, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi.

    Rất lâu.

    Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy bối rối.

    Anh bỗng mỉm cười.

    Nụ cười ấy… khiến tim tôi thắt lại.

    Rồi anh nói, giọng trầm, pha chút tr//êu đ//ùa:

    “Em đến phỏng vấn chức… bà xã tổng giám đốc sao?”…

    Cả phòng phỏng vấn bỗng chốc rơi vào không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Mấy vị trưởng phòng nhân sự nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi, gương mặt ai nấy đều hiện lên vẻ ngơ ngác tột độ

    Tôi đứng hình, tập hồ sơ trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Đầu óc tôi quay cuồng, những ký ức từ mười lăm năm trước ùa về như một thước phim chậm. Vẫn là ánh mắt ấy, vẫn là nụ cười có chút dung túng ấy, chỉ là anh của hiện tại đã trưởng thành, lịch lãm và đầy quyền lực.

    Tôi mấp máy môi, giọng run run: — “Anh… anh Minh?”

    Anh bước thong thả về phía tôi, phớt lờ những ánh mắt tò mò xung quanh. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, chiều cao vượt trội khiến tôi phải ngước nhìn. Anh khẽ cúi người, ghé sát tai tôi nói nhỏ, đủ để chỉ mình tôi nghe thấy: — “Hồi đó có người bảo không lấy ai khác ngoài anh cơ mà? Sao mười lăm năm qua không thấy bóng dáng đâu, làm anh chờ đến bạc cả mặt?”

    Mặt tôi nóng bừng, đỏ lựng lên như quả cà chua chín. Hóa ra, anh chưa bao giờ quên. Hóa ra, tập đoàn này mang tên “Thiên Minh” không phải là ngẫu nhiên.

    Anh đứng thẳng dậy, gõ nhẹ tay xuống bàn phỏng vấn, dõng dạc nói với hội đồng: — “Hồ sơ của ứng viên này không cần duyệt nữa.”

    Tim tôi hẫng một nhịp. Chẳng lẽ vì lời đùa năm xưa mà anh đánh trượt tôi sao? Nhưng anh đã tiếp lời ngay sau đó bằng một giọng điệu đầy bá đạo: — “Vì vị trí chuyên viên cấp cao không hợp với cô ấy. Thư ký riêng của Tổng giám đốc đang trống, cứ để cô ấy đảm nhận. Tôi cần một người… vừa biết làm việc, vừa biết giữ lời hứa năm 7 tuổi.”

    Hội đồng phỏng vấn lúc này mới “ồ” lên một tiếng đầy ẩn ý rồi nhanh chóng thu dọn giấy tờ rời đi, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

    Khi cánh cửa phòng khép lại, anh Minh rũ bỏ vẻ nghiêm nghị của một vị Tổng giám đốc, tiến tới xoa đầu tôi – y hệt cái cách anh đã làm mười lăm năm trước: — “Học giỏi rồi, tốt nghiệp rồi, giờ thì thực hiện lời hứa được chưa, ‘vợ tương lai’?”

    Tôi nhìn anh, vừa buồn cười vừa cảm động, nước mắt chực trào ra. Hóa ra, sau bao nhiêu năm nỗ lực, phần thưởng lớn nhất mà tôi nhận được không phải là một tấm bằng hay một công việc, mà là anh – người vẫn luôn đứng ở nơi cao nhất, chờ tôi lớn lên để đón tôi về nhà.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lau vệt nước mắt, nở nụ cười tinh nghịch: — “Vậy để xem, chế độ đãi ngộ của chức danh ‘Bà xã Tổng giám đốc’ có đủ tốt để em ký hợp đồng trọn đời không đã!”

    Anh cười lớn, nắm lấy tay tôi dắt ra khỏi phòng phỏng vấn trước bao ánh mắt ngưỡng mộ.

    Mùa hè năm tôi 7 tuổi, tôi đã đòi gả cho anh. Mùa hè năm 22 tuổi, anh đã tự tay viết tiếp cái kết cho giấc mơ ấy.

  • Thực ra, tôi mắc chứng “sợ hônnhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì lyhôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày h.ốc há.c, tôi khi;ếp ví.a. Cuộc sống đ;ộc thâ.n hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gô;ng vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!

    34 tuổi, Hai tấm bằng Đại học loại giỏi, hiện đang làm cho một tập đoàn truyền thông với mức lương 60 triệu một tháng. Với người ngoài, tôi là “cực phẩm”. Nhưng với bố mẹ tôi ở quê, tôi là một “quả bom nổ chậm”, là nỗi nhục nhã của dòng họ vì tội: Già đầu mà không ai lấy.

    Thực ra, tôi mắc chứng “sợ h;;ôn nhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì lyhôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày hốc hác, tôi khi;ếp ví’a. Cuộc sống độc thân hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gông vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!”.

    Chiều 29 Tết, đường phố Hà Nội vắng tanh. Tôi ngồi uống trà đá ở đầu ngõ, lòng rối như tơ vò. Bà bán nước quen đã về quê, thay vào đó là một cô gái trẻ măng, mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi củ tỏi, đang ngồi phe phẩy cái quạt nan đuổi ruồi. Một ý nghĩ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm: “Em gái, Tết này có về quê không?” Cô gái ngước lên, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn tôi: “Dạ không anh, em ở lại Hà Nội cày phim thôi”. “Thế đi làm thêm không? 5 triệu cho 3 ngày Tết. Nhiệm vụ: Về quê đóng giả người yêu anh. Ăn sung mặc sướng, chỉ cần cười và gọt hoa quả. Hết mùng 3 anh chở về, tiền trao cháo múc”.

    Cô gái nhìn tôi chằm chằm, rồi bỗng bật cười khúc khích: “5 triệu cơ à? Được giá nhỉ. Ok chốt đơn!”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cô bé này tên Vy, nhìn cũng nhanh nhẹn, chắc diễn tốt. Trưa 30 tôi đưa cô gái bán trà đá về quê, em cũng chỉ đem theo cái balo nhỏ bên trong chắc vài bộ quần áo.

    Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng rơi nước mắt. Cả họ hàng kéo đến xem mặt “người yêu thằng Tùng”. Tôi cứ nơm nớp sợ Vy lộ tẩy, ai ngờ cô nàng diễn “như lên đồng”. Vy xắn tay áo lao vào bếp làm gà, cuốn nem thoăn thoắt. Cô ấy nói chuyện với mẹ tôi ngọt xớt. Bố tôi, người khó tính nhất nhà, cũng phải gật gù: “Con bé này được, dân dã, biết việc”.

    Đêm Giao thừa, nhìn Vy ngồi cắn hạt dưa cười đùa với mấy đứa cháu tôi, tim tôi tự nhiên thấy ấm áp lạ thường. “Giá mà thật thì cũng… được nhỉ?” – ý nghĩ ấy vừa thoáng qua thì tôi vội xua đi ngay. Tỉnh lại đi Tùng, hợp đồng kinh tế thôi! Nhưng bi kịch ập đến vào sáng mùng 1 Tết.

    Sáng sớm, bác Cả – người có uy tín nhất dòng họ, sống trên phố huyện xuống chúc Tết. Vừa bước vào sân, bác Cả nhìn thấy Vy đang quét lá đa. Bác khựng lại, dụi mắt ba lần rồi hét lên thất thanh: “Ối giời ơi! Cái Vy! Vy con ông Hưng ‘Béo’ hàng Bạc đây mà! Sao cháu lại ở đây?”. Tôi đang bưng khay trà, nghe thấy thế thì chạy vội lại. “Bác nhầm rồi ạ, bạn cháu ở Cầu Giấy mà”. Tôi còn chưa kịp hỏi cô ấy quê ở đây, chỉ biết chỗ cô ấy bán trà đá là ở Cầu Giấy, gần chỗ trọ của tôi mà.

    Bác Cả lao đến, mặt tái mét: “Ai bảo Cầu Giấy. Trời ơi, cả nhà mày đang nháo nhác đi tìm mày từ hôm 29 đến giờ. Bố mày tưởng mày bị bắt cóc, đang định nháo nhào đi tìm khắp nơi kia kìa! Thằng Tùng, mày… mày dám bắt cóc con gái rượu nhà người ta à?”. Tôi chết đứng. Hưng “Béo”? Chủ chuỗi nhà hàng nổi tiếng nhất cái phố cổ, đại gia ngầm đất Hà Thành? Và cô gái đang cầm chổi quét sân kia là tiểu thư “lá ngọc cành vàng” vừa đi du học về?

    Hóa ra, hôm đó Vy ra trông hàng giúp mẹ cô bạn thân bán trà đá. Thấy tôi – một gã trai trông cũng tri thức mà lại đi gạ thuê người yêu, Vy thấy thú vị nên nhận lời đi theo để… trải nghiệm Tết quê cho biết mùi đời, tiện thể trốn mấy đám xem mắt mà bố cô sắp đặt. Chưa đầy 1 giơ 30 phút sau, một chiếc xe Lexus bóng lộn phi thẳng vào sân nhà tôi, theo sau là hai chiếc bán tải đầy vệ sĩ. Một người đàn ông to béo, đeo kính râm, bước xuống với vẻ mặt hừng hực sát khí. Bố mẹ tôi run cầm cập, còn tôi thì tính sẵn đường… chui xuống gầm giường.

    “Con với cái! Mày định làm bố đau tim chết hả Vy? May mà có bác Tính gọi điện thông báo con ở đây” – Ông Hưng gầm lên. Nhưng bác cả tôi đã vội vàng xoa dịu: “Thôi cũng là cháu nó về đây chơi thế là may rồi ông ạ, ông cứ bình tĩnh”. Hóa ra bố Vy và bác tôi từng có lần làm ăn với nhau nên biết mặt. Thế là từ không khí căng thẳng chuyển sang tay bắt mặt mừng.

    Ông Hưng quay sang lườm tôi một cái cháy mặt, rồi nhìn sang con gái đang mặc cái áo bà ba của mẹ tôi, mặt mũi lấm lem nhọ nồi nhưng cười tươi rói. “Về! Về ngay! Nghịch thế là đủ rồi”. Nhưng Vy bỗng khoác tay tôi, dõng dạc tuyên bố: “Con không về đâu! Tết ở đây vui lắm. Có bánh chưng, có bếp lửa, có… anh Tùng nữa. Con ở lại ăn hết Tết con mới về!”.

    Câu nói của Vy làm cả sân im phăng phắc. Tôi đỏ mặt tía tai. Ông Hưng nhìn con gái, rồi nhìn tôi từ đầu đến chân. Ông nheo mắt: “Thằng này 2 bằng đại học, lương 60 triệu mà nhát gái à? Được, nể mặt bác Tính, tôi cho cậu cơ hội chăm sóc con gái tôi mấy ngày Tết. Để nó sứt mẻ miếng nào thì liệu hồn!”. Thế là Tết năm ấy, nhà tôi có một nàng dâu “hụt” danh gia vọng tộc. Vy không hề tiểu thư như tôi tưởng. Cô ấy thích thú với việc đi hái rau, lội ruộng, và tối tối lại lôi tôi ra sân… nướng khoai.

    Đêm mùng 3 Tết, khi “hợp đồng” kết thúc. Chúng tôi ngồi bên đống lửa tàn. “Anh trả 5 triệu này. Cảm ơn em nhé, tiểu thư”. – Tôi đưa phong bì cho Vy. Vy đẩy tay tôi lại, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô lấp lánh: “Em không lấy tiền. Em muốn đổi sang cái khác”. “Đổi gì?” – Tôi ngây ngô hỏi. “Đổi trạng thái quan hệ trên Face/book. Từ ‘Độc thân’ sang ‘Đang hẹn hò’. Anh dám không?”.

    Tôi nhìn Vy, cô gái vừa thông minh, cá tính, lại vừa dám bỏ cả nhung lụa để về quê nướng khoai với tôi. Nỗi sợ hôn nhân trong tôi bỗng tan biến như bọt xà phòng. Hóa ra tôi không sợ lấy vợ, tôi chỉ sợ lấy nhầm người. Còn với người con gái này, tôi sẵn sàng ký một bản hợp đồng vô thời hạn.

    Sáu tháng sau, một đám cưới đình đám diễn ra. Chú rể là tôi, cô dâu là tiểu thư phố cổ. Và đặc biệt, trong đám cưới có một mâm tiệc dành riêng cho… hội trà đá đầu ngõ, nơi bắt nguồn của mối tình “hợp đồng” đắt giá nhất cuộc đời tôi.

  • Giá xăng dầu hôm nay 22/3: Tăng cực mạnh

    Giá xăng dầu hôm nay thế giới

    Giá xăng dầu hôm nay 22/3 trên thị trường thế giới tiếp tục đà tăng mạnh, theo số liệu từ các sàn giao dịch dầu thô như Trading Economics và Oilprice.

    auto skip

    Xu hướng giá dầu thô Brent và giá dầu thô WTI trong 30 ngày gần đây. (Theo số liệu từ Oilprice)
    Xu hướng giá dầu thô Brent và giá dầu thô WTI trong 30 ngày gần đây. (Theo số liệu từ Oilprice)

    Cụ thể, giá dầu WTI bán ra ở mức 98,23 USD, tăng thêm 2,68 USD/thùng, tương đương mức tăng 2,8% theo ngày. Giá dầu thô Brent biển Bắc bán ra ở mức 112,19 USD/thùng, tăng 3,5 USD/thùng, tương đương mức tăng 3,26% theo ngày.

    Giá xăng dầu hôm nay trong nước

    Giá xăng dầu hôm nay 22/3 được điều chỉnh từ tối 19/3 của liên Bộ Tài chính – Bộ Công Thương. Cụ thể như sau:

    – Giá xăng E5RON92 tăng 4.673 đồng/lít so với kỳ điều hành trước, giá bán lẻ không cao hơn 27.177 đồng/lít.

    – Giá xăng RON95-III tăng tăng 5.115 đồng/lít so với kỳ điều hành trước, giá bán lẻ không cao hơn 30.690 đồng/lít.

    – Giá dầu diesel 0.05S tăng 6.395 đồng/lít so với kỳ điều hành trước, giá bán lẻ không cao hơn 33.420 đồng/lít.

    – Giá dầu hỏa tăng 8.994 đồng/lít so với kỳ điều hành trước, giá bán lẻ không cao hơn 35.926 đồng/lít.

    – Giá dầu mazut 180CST 3.5S tăng 3.528 đồng/kg so với kỳ điều hành trước, giá bán lẻ không cao hơn 22.189 đồng/kg.

    Ảnh minh hoạ.
    Ảnh minh hoạ.

    Cơ quan điều hành quyết định tiếp tục chi Quỹ bình ổn cho giá xăng dầu, trong đó xăng E5, xăng RON 95, dầu hoả và dầu mazut được chi mức 3.000 đồng/mỗi lít bán ra và 4.000 đồng/mỗi lít đối với dầu diesel bán ra.

  • Cú r:ơ:i LỊCH SỬ của giá vàng, l:a:o thẳng đứng về mốc 160 triệu/lượng

    Chuyên gia dự báo giá vàng trong ngắn hạn có thể tiếp tục giảm về mốc 160 triệu đồng/lượng do chịu tác động từ giá thế giới.

    Theo VTC News có bài Sau nhiều lần lao dốc, giá vàng có thể giảm tiếp về 160 triệu đồng/lượng? Nội dung như sau:

    Sáng 21/3, giá vàng thế giới tiếp tục giảm mạnh 155 USD/ounce, xuống 4.493 USD/ounce. Quy đổi theo giá USD của ngân hàng Vietcombank, giá vàng thế giới tương đương 142,4 triệu đồng/lượng.

    Trong khi đó, giá vàng trong nước cũng cùng xu hướng với thế giới khi “bốc hơi” 5 triệu đồng/lượng, lùi về mốc 168 – 171 triệu đồng/lượng (mua – bán). Như vậy, hiện giá vàng thế giới thấp hơn trong nước khoảng hơn 28 triệu đồng/lượng.

    Theo các chuyên gia, chênh lệch này chính là rủi ro lớn cho người mua vàng lúc này vì giá vàng trong nước đang cao hơn quá nhiều so với giá trị thật. Ngoài ra, những khách mua vàng còn phải chấp nhận mức lỗ nếu bán ngay lập tức do độ vênh giữa giá mua và bán lên tới 3 triệu đồng/lượng.

    Ông Nguyễn Quang Huy, CEO Khoa Tài chính Ngân hàng (Trường Đại học Nguyễn Trãi) phân tích, giá vàng thế giới đang trên đà giảm mạnh, kéo theo giá vàng trong nước đi xuống. Nguyên nhân là mới đây Cục dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) giữ nguyên lãi suất, khiến USD neo ở mức cao.

    “Việc Fed giữ nguyên mặt bằng lãi suất đã gây bất lợi cho tài sản phòng chống rủi ro đó là giá vàng. Mặt bằng lãi suất cao sẽ khiến cho loại suất trái phiểu Mỹ tăng, đồng USD tăng lên. Vì thế, các nhà đầu tư nhận thấy vàng không mang lại lợi nhuận nhiều nên sẵn sàng bán tháo.

    Cùng với đó, giá vàng thời gian qua đã là đỉnh của thời đại, tạo áp lực chốt lời lớn cho các nhà đầu tư. Theo nhiều dự báo, giá vàng thế giới sẽ còn tiếp tục giảm, có thể về vùng 4.000 USD/ounce vào thời gian tới. Nếu xu hướng này xảy ra, giá vàng trong nước có thể về vùng 160 triệu đồng/lượng”, ông Huy nói.

    Giá vàng trong nước được dự báo có thể giảm về 160 triệu đồng/lượng. (Ảnh minh họa)

    Giá vàng trong nước được dự báo có thể giảm về 160 triệu đồng/lượng. (Ảnh minh họa)

    Cũng theo ông Huy, trong bối cảnh giá vàng giảm, trong nước sẽ xuất hện hai trường phái nhà đầu tư bao gồm:

    Những nhà đầu tư dài hạn, với tầm nhìn thời gian đầu tư từ 24 – 36 tháng trở lên thì sẽ cân nhắc nhịp điều chỉnh mạnh với dòng tiền lớn để mua tích lũy.

    Còn với những nhà đầu tư ngắn hạn, việc mua vàng lúc này là hết sức rủi ro. Cần nhớ rằng mua vàng tại thời điểm này nên là để tích lũy tài sản chứ không phải chốt lời, vì vậy nhà đầu tư phải tiết chế cảm xúc và kiểm soát dòng tiền. Những biến động chính trị ở Trung Đông còn sẽ tiếp tục tác động mạnh đến các kênh đầu tư trên thế giới, trong đó có vàng.

    Tương tự, chuyên gia kinh tế, TS. Nguyễn Minh Phong nhận định, kinh tế thế giới hiện đang phụ thuộc vào những gì xảy ra ở Trung Đông và cách giải quyết các vấn đề về chuỗi cung ứng tại eo biển Hormuz.

    “Nếu các nguồn tài nguyên năng lượng tiếp tục bị phá hủy và chiến tranh kéo dài, kết cục có thể là giá vàng giảm xuống mức khoảng 4.000 USD/ounce. Khi đó, giá vàng trong nước chắc chắn sẽ giảm theo và có thể về mức 158 – 160 triệu đồng/lượng”, ông Phong dự báo.

    Khảo sát vàng hàng tuần mới nhất với các chuyên gia Phố Wall cho thấy, đa số dự báo tiêu cực trước triển vọng ngắn hạn của giá vàng, trong khi nhà đầu tư nhỏ lẻ (Main Street) cũng chuyển sang xu hướng bi quan sau thêm một tuần giao dịch kém tích cực.

    Ông Marc Chandler, Giám đốc điều hành Bannockburn Global Forex, cho rằng vàng đang mất dần sức hấp dẫn trong bối cảnh lãi suất duy trì ở mức cao, thị trường chứng khoán biến động mạnh và xuất hiện các đồn đoán về hoạt động bán vàng tại Trung Đông.

    “Mức giảm tuần này có thể là đợt sụt giá mạnh nhất trong vòng 6 năm qua của kim loại quý. Mốc đáy gần nhất quanh 4.402 USD/ounce thiết lập hồi đầu tháng 2 đóng vai trò then chốt; nếu bị xuyên thủng, xu hướng tăng dài hạn có thể suy yếu và mở ra khả năng giá lùi sâu về vùng 4.100 USD/ounce”, ông Marc Chandler nhận định.

    Theo báo Người lao động có bài Giá vàng, bạc sập mạnh, “cơn ác mộng” hơn 10 năm trước có quay trở lại? Nội dung như sau:

    Trong phiên giao dịch đêm 20-3, rạng sáng 21-3, (giờ Việt Nam), giá vàng giao ngay tại Mỹ giảm tới 158 USD/ounce, tương đương 3,4%, xuống còn 4.492 USD/ounce, đánh dấu chuỗi giảm kéo dài ba tuần liên tiếp của kim loại quý.

    Trước đó, trong phiên liền kề, giá vàng từng có thời điểm rơi xuống dưới ngưỡng hỗ trợ 4.550 USD/ounce nhưng nhanh chóng phục hồi lên 4.730 USD/ounce. Tuy nhiên, áp lực bán gia tăng về cuối tuần đã khiến giá đảo chiều giảm sâu và chốt tuần ở mức thấp.

    So với đỉnh lịch sử 5.600 USD/ounce thiết lập cuối tháng 1, giá vàng hiện đã giảm hơn 1.100 USD/ounce. Dù vậy, mặt bằng giá vẫn cao hơn đáng kể so với vùng đầu năm quanh 4.332 USD/ounce, cho thấy xu hướng tăng dài hạn chưa hoàn toàn bị phá vỡ.

    Tại thị trường trong nước, sáng 21-3, giá vàng miếng SJC được niêm yết ở mức 168-171 triệu đồng/lượng (mua – bán), giảm khoảng 5,1 triệu đồng/lượng so với phiên trước. Giá vàng nhẫn tại DOJI cũng giảm tương tự, giao dịch trong khoảng 168-171 triệu đồng/lượng.

    Đáng chú ý, dù giá thế giới giảm mạnh, giá vàng trong nước vẫn neo ở mức cao, chênh lệch với giá quốc tế lên tới gần 30 triệu đồng/lượng.

     - Ảnh 1.

    Nhiều người mua vàng ở vùng đỉnh trên 190 triệu đồng/lượng hồi đầu tháng 3, đến giờ lỗ nặng nếu bán ra

    Diễn biến giá vàng – bạc liên tục giảm sâu khiến nhiều nhà đầu tư mua vào ở vùng giá cao đối mặt rủi ro thua lỗ ngắn hạn. Một số ý kiến bắt đầu lo ngại khả năng thị trường lặp lại chu kỳ giảm kéo dài như giai đoạn sau năm 2011, khi giá vàng và bạc lao dốc rất mạnh trước khi đi ngang trong nhiều năm.

    Phóng viên của Báo Người Lao Động đã trao đổi với TS Nguyễn Duy Quang, Trưởng Ngành Kinh tế số Trường Đại học Kinh tế – Tài chính TPHCM (UEF), về những yếu tố tác động đến  vàng, bạc, đồng thời đưa ra những dự báo thị trường trong thời gian tới.

     - Ảnh 2.

    TS Nguyễn Duy Quang

    *Liệu kim loại quý có bước vào chu kỳ giảm giá như 10 năm trước?

    – Chu kỳ giảm giá kéo dài suốt hai thập kỷ sau đỉnh năm 1980 gắn liền với chu trình siết chặt tiền tệ mạnh tay và USD áp đảo. Hiện tại, ngược lại, các ngân hàng trung ương lớn đều đang ở giai đoạn chốt lãi suất cao hoặc chỉ duy trì, chưa thực sự hạ sâu. Do đó, một chu kỳ sụt dài như trước khó lặp lại.

    Hơn nữa, lượng mua ròng vàng của các ngân hàng trung ương (nhất là ở châu Á) vẫn rất lớn, tạo nền tảng hỗ trợ dài hạn khác biệt so với thập niên trước. Các quốc gia như Trung Quốc, Ấn Độ vẫn xem vàng là tài sản quốc phòng lạm phát, khiến cán cân cung – cầu toàn cầu bớt dư thừa hơn.

    Tuy vậy, nếu FED và Ngân hàng trung ương châu Âu (ECB) thực sự chuyển sang nới lỏng tiền tệ từ nửa cuối 2027, đi kèm USD suy yếu mạnh mẽ, có thể kích hoạt một chu kỳ tăng giá mới thay vì giảm. Nói cách khác, thời kỳ “thị trường gấu” kéo dài như 2013-2015 khó tái diễn, nhưng biến động ngược dòng sẽ xuất phát từ chính sách tiền tệ và sức mạnh đồng USD.

    *Vậy giá vàng, bạc dưới tác động của giá dầu tăng vọt và chính sách của FED hiện tại ra sao?

    Giá dầu thô liên tục duy trì trên 100 USD tạo áp lực lạm phát, khiến FED đành tạm gác kế hoạch hạ lãi suất. Lãi suất thực duy trì ở mức thực dương cao làm tăng chi phí cơ hội nắm giữ vàng – bạc, bởi chúng không đem lãi như trái phiếu. Kết quả là kim loại quý phải cạnh tranh gay gắt với công cụ tạo thu nhập cố định.

    Chi phí sản xuất vàng – bạc cũng nhờ thế tăng lên. Cụ thể, giá nhiên liệu cao đẩy chi phí khai thác và vận chuyển tăng ít nhất 10-15%. Mặt bằng giá thành cao này thiết lập ngưỡng hỗ trợ nhưng đồng thời đẩy giá kim loại quý lên vùng “đắt đỏ” với nhiều nhà đầu tư ngắn hạn.

    Đồng USD mạnh do chính sách giữ lãi suất của FED càng tạo sức ép cho giá vàng, trong khi bạc chịu thêm cú sốc đầu ra chậm lại từ lĩnh vực công nghiệp nếu kinh tế toàn cầu rơi vào “đình lạm” (lạm phát tăng cao và tỉ lệ tăng trưởng kinh tế suy giảm mạnh). Như vậy, bất cứ biến động nào của dầu hay thông điệp tiếp theo từ FED đều nhanh chóng phản ánh qua giá vàng, bạc hiện tại.

    *Ông có thể nêu quan điểm dự báo về giá vàng, bạc trong ngắn hạn?

    – Trong 1-2 tháng tới, giá vàng có thể dao động trong biên độ hẹp 4.450 – 4.750 USD/ounce, với xu hướng phụ thuộc chặt chẽ vào dữ liệu lạm phát Mỹ và diễn biến địa chính trị Trung Đông. Mỗi báo cáo CPI vượt kỳ vọng có thể đẩy vàng giảm về vùng đáy biên độ.

    Bạc nhiều khả năng rung lắc mạnh hơn, giao động quanh 68-80 USD/ounce do tính nhạy cảm cao hơn với lãi suất và nhu cầu công nghiệp. Nếu thị trường chứng khoán Mỹ điều chỉnh sâu, bạc có thể tạm chịu tác động đối lập giữa vai trò trú ẩn và công cụ sản xuất.

    Các yếu tố tác động quan trọng trong ngắn hạn gồm: tuyên bố chính sách mới của FED trong những ngày tiếp theo, căng thẳng tại eo biển Hormuz và các số liệu đơn đặt hàng lâu bền, sản xuất công nghiệp Mỹ…

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc:

    – Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua.

    Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng:

    – Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người?

    Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh:

    – À… tôi dùng. Cô cứ bán đi.

    Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm:

    “Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.”
    “Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.”
    “Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?”

    Có người còn thì thầm:
    “Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…”

    Sự việc lên đến đỉnh điểm khi bà Hoa thấy tay ông Lãm run run khi trả tiền, gương mặt xanh tái lạ lùng. Bà lo lắng:

    – Bác… bác không sao chứ?

    Ông không trả lời. Chỉ bỏ gói thịt lên xe, đạp đi mà không quay đầu lại.

    Bà Hoa linh cảm có chuyện gì đó không ổn. Một ông già hơn bảy mươi, sống một mình, ngày nào cũng mua chừng ấy thịt, không thể không đáng nghi. Bà gọi cho trưởng thôn, rồi trưởng thôn gọi lên xã. Chỉ sau nửa giờ, tin lan khắp xóm như lửa gặp gió.

    Buổi chiều, trời phủ mây xám. Tổ công tác xã đi cùng hai công an huyện tiến đến căn nhà ông Lãm cuối xóm. Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ đóng kín mít, sân trước đầy lá bàng rơi.

    – Bác Lãm! – Trưởng thôn gõ cửa – Bác mở cửa cho chúng tôi kiểm tra chút!

    Không tiếng trả lời.

    – Bác Lãm! Nếu bác không mở, chúng tôi buộc phải vào theo quy định!

    Vẫn im lặng.

    Công an xã nhìn nhau. Cuối cùng, họ quyết định phá khóa. Chỉ một tiếng kẹt mạnh, ổ khóa rơi xuống đất.

    Cửa bật mở, mọi người ùa vào rồi lập tức khựng lại.

    Mùi thịt lan ra nồng nặc, nhưng không phải mùi ôi thiu mà là mùi thịt được phơi, được xông khói rất công phu. Trong gian nhà rộng hun hút, những dàn treo thịt khô giăng từ đầu phòng đến cuối bếp, chi chít từng miếng thịt đỏ au được cắt thành khúc đều đặn. Hàng chục ký thịt khô treo lủng lẳng như một xưởng sản xuất.

    Ai cũng tái mặt.

    Bà Hoa sợ hãi lùi lại một bước:

    – Trời đất ơi… bác ấy… định làm gì trong đây vậy?

    Trưởng thôn bối rối:

    – Cái này… không phải nuôi lợn lậu. Không phải buôn hàng cấm… Nhưng… làm sao ăn hết?

    Một cán bộ công an hô lớn:

    – Mọi người tìm ông ấy đi! Có thể ông gặp tai nạn, ngất xỉu trong nhà!

    Họ tỏa ra. Chỉ vài phút sau, tiếng gọi vang lên từ gian phòng cuối:

    – Ở đây! Có người nằm ở đây!

    Tất cả chạy vào.

    Ông Lãm nằm trên giường, người chỉ vừa tỉnh, mặt nhợt nhạt. Bên cạnh là một chiếc thùng gỗ lớn chứa đầy những gói thịt đã hút chân không. Trên thùng là một tập giấy được buộc bằng dây thừng mỏng.

    Ông thều thào khi thấy mọi người:

    – Mấy chú… làm gì nhà tôi vậy?

    Trưởng thôn thở dài:

    – Bác ơi, bác làm cả xóm lo lắng. Bác bệnh mà không nói. Nhà bác toàn thịt… bác định làm gì mà mua nhiều vậy?

    Ông Lãm nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra từ khóe mắt già nua.

    – Tôi… tôi chỉ muốn gửi cho thằng Nghĩa… con trai tôi…

    Không khí bỗng lặng như tờ.

    Cán bộ xã ngạc nhiên:

    – Anh Nghĩa… lính biên phòng phải không bác? Cháu nhớ anh ấy mà.

    Ông Lãm gật đầu, hai bàn tay run bần bật.

    – Hồi nó còn nhỏ… nó thích món thịt rim khô tôi làm lắm. Từ ngày nhập ngũ… xa nhà, tôi sợ nó thiếu thốn… nên tôi làm gửi nó mỗi tháng. Nó bảo ở trên đó lạnh… ăn thịt khô tiện. Tôi làm nhiều, gửi nhiều… Anh em nó cùng ăn… Tôi mừng.

    – Nhưng bác gửi… nhiều vậy sao? – trưởng thôn hỏi.

    Ông Lãm quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Mấy tháng rồi… nó không gọi về. Nhưng đồng đội nó… vẫn xuống làng, ghé lấy thùng thịt, nói là chuyển lên đồn cho nó.

    Ông thở dài:

    – Tôi biết… tụi nó thương tôi. Tôi biết… nhưng không dám tin.

    Mọi người nhìn nhau, lòng thắt lại. Một công an trẻ tuổi cúi đầu, nói nhỏ nhưng từng chữ như dao cắt:

    – Bác ơi… anh Nghĩa… hy sinh rồi. Đơn vị báo về nhưng chúng con xin phép giữ lại, vì sợ bác sốc. Đồng đội anh… vẫn thay anh xuống lấy thịt để bác tin rằng anh còn sống.

    Không gian như đóng băng. Bà Hoa đưa tay lên miệng bật khóc. Trưởng thôn quay mặt đi lau nước mắt.

    Ông Lãm ngồi bật dậy, đôi mắt mờ đục mở to:

    – Nó… nó chết rồi ư?
    – Bác… tụi con xin lỗi…

    Ông lão buông người xuống, đôi vai rung lên như cố kìm tiếng nấc. Ai cũng tưởng ông sẽ gào lên, nhưng không. Ông chỉ nói bằng giọng khô khốc:

    – Biết… biết sao giờ… Nó là lính… Tôi sinh nó ra… cũng biết có ngày này…

    Không ai nói được gì.

    Một lúc lâu sau, ông đưa mắt nhìn căn phòng đầy thịt khô:

    – Tôi làm nhiều vậy… cũng chỉ mong nó… được ăn ngon. Thế mà…

    Ông mỉm cười, nụ cười đau đớn đến nhói lòng.

    Chính quyền thu xếp đưa ông đến trạm y tế xã kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ bảo ông suy nhược nặng, thiếu ngủ nhiều ngày. Hóa ra, vì làm thịt xuyên đêm nên ông không nghỉ ngơi.
    Xã vận động đoàn thanh niên, hội phụ nữ dọn dẹp gian bếp, phơi phóng, vệ sinh lại. Nhưng họ giữ nguyên một góc nhỏ, nơi ông treo những miếng thịt đã được sấy đẹp nhất, như kỷ vật.

    Một tuần sau, lãnh đạo đồn biên phòng cùng vài chiến sĩ trẻ đến thăm. Họ mang theo một chiếc hộp gỗ.

    – Đây là những lá thư Nghĩa viết nhưng chưa gửi. Nó muốn cảm ơn bác vì những gói thịt… cả đơn vị ai cũng thích. Nhờ bác mà tụi con đỡ nhớ nhà.

    Ông Lãm cầm hộp thư, khóc không thành tiếng.

    Họ ở lại suốt buổi chiều, kể cho ông nghe từng câu chuyện về Nghĩa: cách anh chia phần thịt cho đồng đội, cách anh khoe bố mình giỏi nấu nướng ra sao. Nghe đến đoạn đó, ông già cười – lần đầu tiên kể từ hôm biến cố xảy ra.

    Từ đó, mỗi buổi chiều trong xóm Đông Hạ lại thấy ông Lãm ngồi trước hiên nhà, tập thể dục nhẹ, thi thoảng trò chuyện với bà con. Không còn những thùng thịt khổng lồ nữa. Nhưng mùi thịt rim khô vẫn phảng phất, vì ông vẫn làm – chỉ là làm một ít, để gửi tặng đồn biên phòng, “coi như thay thằng Nghĩa gửi cho tụi nó”.

    Người trong xóm lúc trước nghi ngờ, giờ ai gặp ông cũng cúi chào, hỏi han:
    – Hôm nay bác khỏe không?
    – Bác ăn cơm chưa?

    Ông cười hiền:

    – Ừ, khỏe. Nhờ xóm mình cả thôi.

    Và mỗi lần ai hỏi sao vẫn làm thịt khô, ông chỉ đáp:

    – Vì đó là cách tôi nhớ nó… Mà nhớ người mình thương thì… đâu có tội.

    Một câu nói khiến cả xóm nghẹn lại.

    Trên mái hiên, chỗ ông treo những miếng thịt khô đẹp nhất ngày nào, giờ còn một tấm di ảnh nhỏ của anh Nghĩa, cạnh tờ giấy ghi câu chữ chưa tròn ông viết nguệch ngoạc:

    “Con ăn cho ấm. Ở biên giới lạnh lắm. Ba thương con.

  • Ông Bà Nội y;êu c.ầu 3 đứa cháu cấp dưỡng mỗi tháng 20 triệu nuôi ông bà dù trước đó ông bà h:ắt h:ủi đ:u:ổi cả 3 đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đi

    Căn biệt thự của ba anh em thằng Hải nằm ở khu đất đắt đỏ nhất nhì thành phố, hôm nay đèn hoa rực rỡ. Hôm nay là ngày giỗ thứ mười lăm của bố mẹ chúng nó. Khách khứa ra về hết, chỉ còn lại ba anh em và hai vị khách không mời mà đến: Ông bà nội.

    Ông nội rít một hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt vào bộ sô-pha da nhập khẩu, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ bề trên: – Giờ chúng mày thành đạt cả rồi. Giám đốc nọ, trưởng phòng kia. Ông bà già này thì đau yếu, thuốc thang tốn kém. Tao tính rồi, mỗi tháng ba đứa gom lại đưa ông bà 20 triệu. Coi như là báo hiếu công sinh thành dưỡng dục của dòng họ Nguyễn này.

    Thằng Út đang rót nước, tay khựng lại, nước tràn ra mép ly. Cái Ba nhếch mép cười nhạt, định đứng dậy nói gì đó nhưng anh cả Hải đưa tay chặn lại. Hải điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hai người già đang ngồi chễm chệ kia.

    – 20 triệu một tháng? – Hải hỏi lại, giọng nhẹ tênh. – Chứ sao! – Bà nội xen vào, mắt liếc nhìn cơ ngơi tráng lệ – Nhà to thế này, xe hơi đậu đầy sân, 20 triệu với chúng mày chỉ là cái móng tay. Máu mủ ruột rà, không nuôi ông bà thì nuôi ai?

    Hai chữ “máu mủ” như gáo nước sôi tạt thẳng vào ký ức của Hải, lôi tuột anh về mười lăm năm trước. Ngày ấy, bố mẹ mất vì tai nạn giao thông, để lại ba đứa trẻ nheo nhóc. Hải 12 tuổi, cái Ba lên 10, thằng Út mới lên 5. Đám tang vừa xong, người ta thấy ông bà nội đến. Ai cũng tưởng ông bà đón cháu về nuôi. Nhưng không, ông bà đến để chia chác mảnh đất hương hỏa mà bố mẹ Hải để lại, rồi phán một câu xanh rờn: “Số tụi này sát cha sát mẹ, rước về có ngày nó ám cả họ”.

    Ba anh em bơ vơ trong căn nhà dột nát ven đê. Để có cái ăn, Hải và cái Ba phải trầm mình dưới những con mương đen ngòm, hôi thối để mò cua bắt ốc. Mùa đông, nước lạnh như cắt da cắt thịt, đôi tay thằng Hải nứt toác, rỉ máu. Có hôm mưa bão triền miên, trong nhà không còn một hạt gạo. Thằng Út khóc lả đi vì đói. Hải liều mình đội mưa sang nhà ông bà nội – ngôi nhà ngói đỏ khang trang cách đó chỉ hai con ngõ.

    Hải đứng ngoài cổng, run rẩy gọi: – “Bà ơi… cho con xin bát gạo… em Út đói quá… Cánh cổng sắt lạnh lùng mở ra, nhưng không có bát gạo nào cả. Bà nội cầm cái chổi rễ, xua Hải như xua tà: – Cút! Cút ngay! Đã bảo đừng bén mảng sang đây xin xỏ. Tao không có nợ nần gì chúng mày. Đi chỗ khác mà ăn mày”! Cánh cổng đóng sầm lại. Hải lủi thủi quay về, nước mắt hòa lẫn nước mưa, mặn chát.

    Chính lúc ba anh em ôm nhau co ro chờ chết đói, thì bà Tư – người đàn bà góa chồng ở cuối xóm xuất hiện. Bà Tư nghèo, bán rau ngoài chợ, con cái không có. Bà bưng sang một nồi cháo nóng hổi, vừa thổi vừa mớm cho thằng Út. – “Ăn đi con, ăn cho nóng. Khổ thân, tội nghiệp quá”… – Bà Tư vừa nói vừa quệt nước mắt.

    Từ đó, bà Tư trở thành chỗ dựa duy nhất. Bà nhịn ăn sáng để cho ba đứa trẻ thêm bát cơm đầy. Bà vá lại từng cái áo rách, dạy thằng Út ê a đánh vần. Ba anh em lớn lên như cây cỏ dại, nhưng được tưới tắm bằng tình thương của người đàn bà xa lạ ấy. Ngày Hải nhận giấy báo đỗ Đại học Bách Khoa, cả xóm mừng, nhưng ba anh em lại khóc. Tiền đâu mà đi học? Tiền đâu mà nhập trường? Cái Ba và thằng Út định bỏ học đi làm thuê nuôi anh.

    Đêm hôm đó, bà Tư sang. Bà run run lôi từ trong cái túi vải cũ kỹ ra một chiếc khăn tay gói kỹ ba chỉ vàng: – “Đây là của để dành dưỡng già của bà. Bà cho mỗi đứa một chỉ. Thằng Hải bán đi mà làm lộ phí lên Hà Nội. Cái Ba, thằng Út giữ lấy để phòng thân, cố mà học. Đừng bỏ cuộc, các con ạ. Đời bà dốt nát khổ rồi, các con phải học mới ngẩng đầu lên được”.

    Ba anh em quỳ sụp xuống chân bà Tư khóc nức nở. Ba chỉ vàng ấy không chỉ là tiền, nó là sinh mệnh, là tương lai, là tấm vé duy nhất để ba đứa trẻ mồ côi thoát khỏi vũng lầy tăm tối. Mười lăm năm trôi qua, ba chỉ vàng ngày ấy đã nở hoa thành ba con người thành đạt hôm nay.

    Trở lại thực tại, Hải nhìn ông bà nội, nụ cười trên môi anh trở nên chua chát. Anh đứng dậy, đi vào phòng trong và trở ra với một phong bì dày cộp. Anh đặt phong bì lên bàn, đẩy nhẹ về phía ông bà. – “Trong này là 20 triệu”.

    Mắt ông bà nội sáng rực lên. Bà nội vội vàng vồ lấy phong bì, đếm nhoay nhoáy: – Đấy, tao biết mà. Chúng mày là đứa hiểu chuyện. Tháng sau cứ ngày này chuyển khoản cho tiện nhé. – “Không”! – Tiếng Hải vang lên đanh thép, cắt ngang sự hỉ hả của hai người già. – “Đây là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất”. Ông nội cau mày, đập tay xuống bàn: – “Mày nói cái gì? Mày định bất hiếu à”?

    Hải đứng thẳng người, giọng anh trầm xuống nhưng rõ từng từ, như đóng đinh vào không gian: – “Ông bà nói đúng, máu mủ là quan trọng. Nhưng máu mủ mà thấy cháu đói lả không cho nổi bát gạo, thấy cháu rét mướt đuổi đi như đuổi tà, thì dòng máu ấy lạnh lắm, chúng cháu không dám nhận”.

    Cái Ba tiếp lời, mắt đỏ hoe vì uất ức dồn nén bao năm: – “Ngày anh em cháu đói, ông bà ở đâu? Ngày anh Hải đỗ đại học, phải bán sức lao động ở công trường, ông bà ở đâu? 20 triệu này, chúng cháu biếu ông bà coi như trả cái nghĩa sinh ra bố mẹ cháu. Còn từ nay về sau, xin ông bà đừng đến đây nữa”.

    Bà nội tím mặt, chỉ tay run run: – “Quân… quân ăn cháo đá bát! Chúng mày giàu có mà kiệt sỉ với ông bà ruột thịt à? Tao sẽ đi rêu rao cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của chúng mày”!

    – “Ông bà cứ tự nhiên”. – Thằng Út bây giờ mới lên tiếng, tay nó đang dìu một người phụ nữ già yếu từ phòng trong bước ra. Đó là bà Tư. Bà Tư giờ lưng đã còng, tóc bạc trắng, đi lại khó khăn. Nhưng bà đang mặc bộ quần áo lụa đẹp nhất, gương mặt toát lên vẻ hiền hậu, phúc hậu.

    Hải bước tới, quỳ xuống đỡ bà Tư ngồi vào chiếc ghế trang trọng nhất, nơi dành cho cha mẹ. Anh quay sang nhìn ông bà nội đang sững sờ: – “Người mà chúng cháu cấp dưỡng hàng tháng, phụng dưỡng cả đời, là mẹ Tư đây. Người đã bán cả gia tài dưỡng già để chúng cháu có ngày hôm nay. Với chúng cháu, người cho bát cơm lúc đói, cho manh áo lúc rét, cho niềm tin lúc tuyệt vọng mới là cha, là mẹ”.

    Hải quay sang bà Tư, giọng nghẹn ngào: – “Mẹ Tư, tháng này chúng con vừa chốt xong sổ tiết kiệm dưỡng già cho mẹ, và mỗi tháng biếu mẹ 20 triệu để mẹ đi chùa, làm từ thiện như ý mẹ muốn. Mẹ nhận cho tụi con vui”. Bà Tư xua tay, móm mém cười: – Cha bố anh, vẽ chuyện. Mẹ già rồi tiêu gì đến tiền. Các con sống tốt là mẹ mừng.

    Ông bà nội ngồi trân trân, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét vì xấu hổ và bẽ bàng. Không ai đuổi, nhưng họ tự cảm thấy căn nhà này, sự sang trọng này, và cả những đứa cháu tài giỏi kia… hoàn toàn không thuộc về họ. Cầm phong bì 20 triệu trên tay mà nặng như chì, hai người lẳng lặng đứng dậy, lủi thủi ra về giữa màn đêm lạnh lẽo.

    Trong căn nhà ấm áp, ba anh em quây quần bên bà Tư, tiếng cười nói lại vang lên. Họ hiểu rằng: “Máu mủ sinh ra hình hài, nhưng ân tình mới sinh ra con người”.

  • Tại sao nên để một khoản tiền đằng sau vỏ điện thoại? Nhiều người chưa bao giờ hiểu

    Tại sao nên để một khoản tiền đằng sau vỏ điện thoại? Nhiều người chưa bao giờ hiểu

     

    Chúng ta thường gặp những người thích bỏ một ít tiền vàᴏ sau ốp lưng điện thᴏại di động. Dù là ở nơi làm việc, ở công tʏ haʏ đang đi trên đường, chúng ta đều có thể nhìn thấʏ những người như vậʏ, vì vậʏ hãʏ bỏ tiền vàᴏ.

    Vậʏ tại saᴏ họ làm như vậʏ là mê tín haʏ để khᴏe khᴏang với chúng ta rằng họ giàu có? Thực tế không phải vậʏ. Trᴏng số nàʏ, chúng tôi sẽ nói với bạn về lý dᴏ tại saᴏ một đồng tiền được đặt phía sau ốp điện thᴏại di động và công dụng của nó là gì! Khuʏến khích các bạn like, sưu tầm và theᴏ dõi để có thể kiểm tra bất cứ lúc nàᴏ khi cần nhé!

    1. Nó có ý nghĩa thu hút sự giàu có

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vàᴏ vỏ điện thᴏại để mang lại phú quý maʏ mắn. Điều đó cũng rất dễ hiểu, chúng ta lúc nàᴏ cũng cầm trên taʏ chiếc điện thᴏại di động, nếu trᴏng chiếc ốp lưng có tiền nghĩa là lúc nàᴏ taʏ chúng ta cũng cầm tiền. Nếu điện thᴏại của bạn luôn ở bên cạnh bạn, bạn sẽ không baᴏ giờ thiếu tiền. Ý nghĩa rất tốt!

    để tiền sau ốp điện thoại, điện thoại

    2. Thaʏ đổi chᴏ trường hợp khẩn cấp

    Chúng ta thường chỉ mang theᴏ điện thᴏại di động khi đi ra ngᴏài và có thể quét mã hᴏặc chuʏển khᴏản internet banking để thanh tᴏán trực tiếp, nhưng đôi khi có những nơi chỉ chấp nhận tiền mặt, thật xấu hổ nếu chuʏển khᴏản tiền lẻ? Lúc nàʏ nếu có sẵn tiền mặt cầm theᴏ thì sẽ thuận tiện hơn.

    để tiền sau ốp điện thoại, điện thoại

    3. Giữ khᴏản riêng phòng thủ ra ngᴏài

    Nhiều người đàn ông tiết kiệm quỹ đen một số tiền riêng tư. Nếu bạn mua một chiếc ốp lưng điện thᴏại trᴏng suốt thì rất dễ bị lộ, dᴏ vậʏ nên sử dụng ốp lưng kín. Đâʏ cũng là cách nhiều đàn ông sử dụng để tránh bị vợ tịch thu.

    để tiền sau ốp điện thoại, điện thoại

    Chᴏ dù đó là để cầu maʏ haʏ để giải tỏa tình huống nhất thời, việc đặt một số tiền giấʏ sau điện thᴏại di động vẫn rất hữu ích. Tuʏ nhiên, việc đặt tiền giấʏ sau vỏ điện thᴏại di động trᴏng suốt thực sự ảnh hưởng đến hình thức bên ngᴏài, và dễ bị hiểu là khᴏe tiề3926

    Nguồn: https://ngoisao.vn/theo-dong-su-kien/doi-song-so/tai-sao-nen-de-mot-khoan-tien-dang-sau-vo-dien-thoai-nhieu-nguoi-chua-bao-gio-hieu-425721.htm

  • Ông giám đốc quyết định đ;ập vỡ hòn đá có hình Qu:an Â:m nằm chắn trước cửa nhà hàng, để giải phóng mặt bằng giá chục tỷ, ai ngờ tối đó cả nhà check c;;am;era thì phát hiện chuyện dongtroi…

    Nhà hàng “Tân Phúc” của vợ chồng tôi mở được hơn mười năm, nằm ngay mặt phố lớn, khách ra vào tấp nập. Nhưng lạ thay, suốt mấy tháng gần đây, việc kinh doanh bỗng lao dốc. Nhân viên xin nghỉ liên tục, khách đặt tiệc hủy giữa chừng, đồ ăn bị chê nhạt, còn bản thân tôi – chủ quán – thì đêm nào cũng mơ thấy một người đàn ông tóc bạc, ngồi ngay cửa, lẩm bẩm:

    “Trả lại… chỗ của tôi…”

    Tôi thức dậy trong mồ hôi lạnh. Ban đầu nghĩ chỉ là do áp lực, nhưng càng ngày mọi thứ càng kỳ dị.

    Trước cửa nhà hàng, có một hòn đá to bằng cái nồi, hình thù lạ lẫm như gương mặt người già. Từ ngày mua lại mặt bằng này, tôi đã định bỏ nó đi, nhưng vợ tôi ngăn:
    – Đừng động vào, người ta bảo chủ cũ đặt nó để “trấn trạch”.

    Tôi cười khẩy:
    – Trấn trạch gì, mê tín! Nó chắn ngay lối ra vào, nhìn chướng mắt lắm.


    Chiều hôm đó, khi xe chở hàng tới, tài xế vấp phải hòn đá rồi ngã trẹo chân. Quá bực, tôi lấy búa đập mạnh, hét lên:
    – Thứ đá vô tri này, xem còn chặn được ai!

    Một tiếng “rắc” vang lên. Hòn đá nứt đôi, giữa lòng nó lộ ra thứ bột trắng xóa như tro. Tôi vội vàng quét dọn, chẳng nghĩ gì thêm.

    Nhưng tối đó, mọi chuyện bắt đầu… khác thường.

    Khi nhà hàng đóng cửa, hệ thống đèn nhấp nháy liên tục. Một nhân viên bưng khay ra, ngã nhào mà không hiểu vì sao. Trong kho, có tiếng bước chân lê lết dù không ai ở đó.

    Vợ tôi sợ hãi, bảo:
    – Hay mình kiểm tra camera đi, anh.

    Tôi bật màn hình. Và ngay giây đầu tiên, tôi chết lặng.

    Trên màn hình, một bóng người già mặc áo nâu cũ ngồi ngay cửa – đúng chỗ hòn đá từng nằm.
    Ông ta cúi đầu, hai tay run run nhặt từng mảnh vỡ, miệng mấp máy:

    “Đau… đau quá… ai lấy chỗ của ta rồi…”

    Vợ tôi òa khóc, còn tôi tê dại. Rõ ràng camera thu hình trong không gian trống, nhưng vẫn hiện lên hình bóng đó – mờ ảo mà thật đến rợn người.


    Sáng hôm sau, tôi tìm gặp cụ Tư – người trông coi khu phố, cũng là chủ cũ của ngôi nhà. Nghe chuyện, cụ thở dài:
    – Tôi đã dặn bao đời rồi, không ai được động vào hòn đá ấy. Dưới đó chôn tro cốt của ông Hải – người thợ bếp đầu tiên của nhà hàng này.

    Tôi há hốc:
    – Tro cốt? Sao lại chôn trước cửa?

    Cụ Tư kể:

    “Hồi ấy, ông Hải gắn bó cả đời với bếp, coi nơi này là nhà. Khi mất, không có thân nhân, chủ cũ thương tình, hỏa táng rồi đặt tro trong hòn đá, coi như cho ông ‘ở lại trông quán’. Từ đó, nhà hàng làm ăn phất lên. Ai phá bỏ, đều gặp chuyện chẳng lành.”

    Tôi rụng rời.


    Đêm ấy, tôi không dám ngủ. Trong mơ, ông già lại hiện về, giọng nghẹn:
    – Tôi chỉ muốn ở lại để nấu ăn cho mọi người… sao lại đập tôi đi?Tôi bật dậy, tim đập loạn. Ngay hôm sau, tôi nhờ người thu lại tro vụn trong hòn đá, đặt vào bình mới, mang ra nghĩa trang gần đó an táng tử tế, khấn khứa:
    – Nếu thật sự có linh hồn, xin ông yên nghỉ. Tôi xin lỗi vì đã xúc phạm.

    Từ hôm ấy, mọi chuyện kỳ lạ chấm dứt. Nhà hàng dần đông khách trở lại, nhân viên hòa thuận, tôi ngủ cũng yên.


    Một tháng sau, trong lúc dọn tủ cũ, tôi phát hiện một phong bì nát. Bên trong là bức thư viết bằng nét chữ run run:

    “Nếu ai đọc được, xin đừng quên tôi. Tôi từng là đầu bếp của quán, đã nấu ở đây hơn 30 năm. Cả đời tôi không có nhà, nên ước được ở lại nơi bếp này, nghe mùi thức ăn, nghe tiếng người. Nếu sau này ai xây mới, xin đừng vứt tro tôi đi, vì đó là nơi duy nhất tôi thuộc về.”

    Tôi đọc mà mắt nhòe đi. Hóa ra, người mà tôi cho là “oan hồn” chỉ là một linh hồn cô độc, muốn ở lại nơi mình gắn bó.


    Khi nhà hàng kỷ niệm 15 năm hoạt động, tôi làm một tấm bia nhỏ đặt ở góc bếp, khắc dòng chữ:

    “Tưởng nhớ đầu bếp quá cố – người đã để lại hương vị và lòng trung thực cho quán.”

    Từ đó, mỗi khi nấu món gì mới, tôi đều đặt trước bia một bát nhỏ, coi như mời ông ăn cùng.

    Vợ tôi bảo:
    – Lạ thật, từ ngày anh làm vậy, món ăn của quán ngon hơn hẳn. Khách ai cũng khen “vị như có hồn.”

    Tôi chỉ cười, trong lòng nhẹ nhõm.


    Có những bi kịch không đến từ ma quỷ, mà đến từ sự vô tâm của con người – khi ta quên mất rằng, ngay cả những thứ tưởng vô tri cũng từng gắn bó với ký ức, với linh hồn ai đó.

    Đập vỡ một hòn đá không đáng sợ, đáng sợ là khi ta đập nát lòng kính trọng dành cho quá khứ.

    Và từ đó, tôi luôn dạy nhân viên một điều:
    – Đừng coi nhà hàng chỉ là nơi kiếm sống. Với người khác, nó có thể là cả một cuộc đời.

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con n.ối d.õi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nà.o ng.ờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Nhật Bản có tỉ lệ ra đi vì K rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta lại ăn thật nhiều

    Ung thư từng ᵭược cho ʟà ⱪhȏng thể chữa ⱪhỏi, nhưng tỷ ʟệ sṓng sót sau ᴜng thư ở Nhật ʟuȏn ᵭược ᵭảm bảo.

    Một nghiên cứu ᵭược thực hiện bởi Trung tȃm Ung thư Quṓc gia Nhật Bản và các tổ chức ⱪhác cho thấy tỷ ʟệ sṓng sót sau 10 năm của những bệnh nhȃn ᵭược chẩn ᵭoán mắc bệnh ᴜng thư từ năm 2005 ᵭḗn năm 2008 ʟà 58,9%. Tỷ ʟệ sṓng sót vì ᴜng thư ᵭã có xu hướng tăng ʟên hơn nữa ⱪể từ năm 2016.

    Nhật Bản có tỉ ʟệ tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta ʟại ăn thật nhiḕu - Ảnh 1.

    Ở Nhật, ᴜng thư tuyḗn tiḕn ʟiệt có tỷ ʟệ sṓng sót cao nhất với 99,2%. Tiḗp theo ʟà ᴜng thư vú ở nữ ʟà 87,5%, ᴜng thư ᵭại trực tràng ʟà 69,7% và ᴜng thư dạ dày ʟà 67,3%. Ung thư tuyḗn tụy có tỷ ʟệ sṓng sót thấp nhất, 6,6%.

    Chế độ ăn

    Sở dĩ bệnh nhȃn mắc ᴜng thư tại Nhật có tỉ ʟệ sṓng ʟȃu ᵭḗn vậy ʟà vì y tḗ Nhật Bản rất phát triển, các phương pháp tầm soát ᴜng thư vȏ cùng hiện ᵭại. Hơn nữa, người Nhật cũng rất chủ ᵭộng trong việc tầm soát ᴜng thư ᵭịnh ⱪỳ nên thường phát hiện ᴜng thư ngay ⱪhi bệnh mới ở giai ᵭoạn ᵭầu, vì vậy các biện pháp chữa trị cũng hiệu quả hơn.

    Bên cạnh ᵭó, ⱪhȏng thể phủ nhận bí quyḗt sṓng thọ và tăng tỉ ʟệ sṓng sau ᴜng thư của người Nhật ʟà nhờ vào thói quen ăn ᴜṓng ʟành mạnh của họ. Người Nhật có thói quen ăn ᴜṓng rất ⱪhác biệt so với hầu hḗt các nước còn ʟại trên thḗ giới, ᵭảm bảo các yḗu tṓ: Chỉ ăn ᵭủ no; Chỉ ăn nhạt; Ít ăn ngọt.

    3 món người Nhật ít ăn, chúng ta ʟại ăn thật nhiḕu

    1. Người Nhật ăn ít cơm trắng

    Nhật Bản ʟà quṓc gia tiêu thụ cơm trắng như chúng ta. Tuy nhiên họ ⱪhȏng ăn cơm ᵭể no mà chỉ ăn trong giới hạn. Mỗi bữa của người Nhật ᵭḕu thường ăn một chén cơm nhỏ, họ ⱪhȏng tiêu thụ cơm quá nhiḕu trong một bữa, thường chỉ ʟà 100g.

    Kéo dài tuổi thọ

    TS. BS. Đỗ Thị Phương Hà, Viện Dinh dưỡng Quṓc gia cho biḗt, người Việt thường có thói quen ăn nhiḕu cơm mà ⱪhȏng hḕ biḗt rằng trong cơm chứa nhiḕu ᵭường. Nḗu ăn nhiḕu cơm sẽ ⱪhiḗn ʟượng ᵭường trong máu cao và tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu ᵭường.

    Nhật Bản có tỉ ʟệ tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta ʟại ăn thật nhiḕu - Ảnh 2.

    Ăn cơm tuy ⱪhȏng gȃy ᴜng thư, nhưng nó ʟại dễ gȃy nên tình trạng tăng huyḗt áp, béo phì, mỡ máu, tiểu ᵭường… ᵭȃy ᵭḕu ʟà các tác nhȃn gȃy ᴜng thư.

    TS. BS. Đỗ Thị Phương Hà cho biḗt, mỗi người trưởng thành nên ăn trung bình mỗi bữa 2 ʟưng bát cơm, ⱪhȏng nên ăn quá nhiḕu.

    2. Người Nhật ít ăn ᵭṑ chḗ biḗn sẵn

    Trong ⱪhi ở nhiḕu quṓc gia chȃu Á có sở thích tiêu thụ các ʟoại thịt chḗ biḗn sẵn như cá muṓi, xúc xích… thì ở Nhật ʟại “nói ⱪhȏng” với các ʟoại thực phẩm này, họ thường ăn rất ít hoặc ⱪhȏng ăn quá nhiḕu các món ướp muṓi.

    Một nghiên cứu trên 100.000 người Pháp trưởng thành ᵭã tiḗt ʟộ một sự thật ᵭáng ⱪinh ngạc: Những người tiêu thụ nhiḕu thực phẩm chḗ biḗn có ⱪhả năng phát triển tất cả các ʟoại bệnh ᴜng thư.

    Nhật Bản có tỉ ʟệ tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta ʟại ăn thật nhiḕu - Ảnh 3.

    Theo các nhà ⱪhoa học Pháp, các thực phẩm “siêu chḗ biḗn” gȃy ᴜng thư bao gṑm bánh ngọt, bánh nướng xṓp, ⱪhoai tȃy chiên, nước soda, ᵭṑ ᵭȏng ʟạnh như thịt viên, mì ramen ăn ʟiḕn, ngũ cṓc… và nhiḕu ʟoại thực phẩm ⱪhác ᵭược ᵭóng gói sẵn ở các cửa hàng.

    Thêm vào ᵭó, thường xuyên ăn các món ăn có vị mặn như ᵭṑ chḗ biḗn sẵn cũng sẽ có thể gȃy ra nhiḕu căn bệnh nguy hiểm như cao huyḗt áp, tiểu ᵭường, tim mạch, từ ᵭó tạo cơ hội cho tḗ bào ᴜng thư xȃm nhập và gȃy bệnh.

    Để phòng ngừa tḗ bào ᴜng thư phát triển và tăng cường tuổi thọ, người Nhật ưa chuộng chḗ biḗn các món ăn tươi sṓng, thậm chí họ còn ăn sṓng thực phẩm ᵭể ᵭảm bảo giữ ᵭược trọn vẹn dinh dưỡng. Nḗu có chḗ biḗn, họ cũng ít ⱪhi dùng gia vị.

    3. Người Nhật ít ăn ᵭṑ nhiḕu ᵭường

    Ở Nhật Bản thì ᵭṑ ngọt thường chỉ xuất hiện vào dịp ʟễ hoặc sự ⱪiện ᵭặc biệt, ít ⱪhi xuất hiện trong bữa cơm hàng ngày. Thậm chí, món bánh mochi nổi tiḗng của người Nhật cũng sử dụng bột gạo, hạn chḗ tṓi ᵭa chất béo, ᵭường và các phụ gia.

    Chế độ ăn

    Sở dĩ người Nhật ít ăn ngọt ʟà bởi vì việc tiêu thụ quá nhiḕu ᵭṑ ăn chứa ᵭường ⱪhȏng chỉ ʟàm tăng ⱪhả năng mắc bệnh tiểu ᵭường của bạn mà còn ʟàm rṓi ʟoạn hoạt ᵭộng của các tḗ bào trong ruột, ⱪhiḗn tḗ bào ᴜng thư dễ xuất hiện hơn.

    Nhật Bản có tỉ ʟệ tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta ʟại ăn thật nhiḕu - Ảnh 4.

    Sau 9 năm nghiên cứu, các nhà sinh học phȃn tử ở Bỉ ᵭã phát hiện ra rằng những bệnh nhȃn ᵭang bị ᴜng thư mà sử dụng nhiḕu ᵭường thì sẽ càng ⱪích thích các ⱪhṓi ᴜ phát triển nhanh hơn. Kḗt quả của họ ᵭược cȏng bṓ vào năm 2017 trên tạp chí Nature Communications.

    Trứng

    Vậy người Nhật thường ăn nhiḕu món gì?

    Có 2 ʟoại thực phẩm mà người Nhật thường ăn nhiḕu ᵭó ʟà rau xanh và cá. Điḕu này giúp ᵭiḕu chỉnh sự cȃn bằng của các chất dinh dưỡng trong cơ thể, ᵭṑng thời ⱪhȏng ʟàm suy giảm hệ miễn dịch.

    Do ᵭiḕu ⱪiện ᵭịa ʟý xung quanh bao bởi biển nên người Nhật có ʟượng ⱪhoáng sản rất phong phú. Họ ăn nhiḕu cá còn hơn cả gạo, ước tính mỗi người dȃn Nhật Bản ăn hơn 100kg cá mỗi năm. Bên cạnh ᵭó, họ cũng ăn bạch tuộc, mực, tȏm, cua, cá thu, hàu và các ʟoại hải sản ⱪhác vì chúng rất giàu axit amin và taurine, có thể ʟàm giảm cholesterol trong máu và giảm chất béo trung tính.